
1/17/2012 02:35:00 SA

Thanh Huyền
No comments

Tôi
trở lại với thi ca nhạc họa, vồ vập như một kẻ khát nước lâu ngày bỗng
nhìn thấy ốc đảo xanh trên sa mạc. Tôi lảo đảo, mê say và loạng choạng
chạy đi tìm mạch ngầm mà như tỉnh, như mơ...trái tim bỗng chốc hoá thành
ngọn đuốc cháy bùng lên trong một miền xa lạ rát bỏng toàn cát trắng...
Tôi
lại có thể viết, viết hối hả, viết cuống cuồng như chưa bao giờ được
viết...Khao khát được trải lòng một lần nữa tuôn chảy...vỡ oà...
Đôi khi có những điều lạ lùng đến nỗi bản thân mỗi chúng ta không thể lý giải nó là gì và tại sao lại như thế?
Mặc! Tôi phải uống cho đã cơn khát, uống những dòng thơ, nghiến ngấu từng câu chữ, hớp từng mạch cảm xúc vội vàng...
Qua chặng đường 15 năm để làm sống lại những đam mê một thời ta đã từng có...15 năm thôi mà sao dài quá...

1/16/2012 12:54:00 CH

Thanh Huyền
Hai ông Táo
đang nổi giận đùng đùng vì gia chủ không thèm làm lễ cúng tiễn vào buổi
sáng, bà Táo nói thế nào cũng không hạ hỏa, chỉ khi đọc mấy dòng message
này trên mobile, tự nhiên các ông bỗng mềm lòng tức thì. Ra là trần sao
âm vậy, đàn ông ở đâu cũng rất dễ bị chinh phục bởi những điều đơn giản
đến ngỡ ngàng...
"Ông Táo ơi! Thành thực xin lỗi ông và mong ông thông cảm cho con. Con biết thường
thì ông hay về chầu Ngọc Hoàng vào buổi trưa dưng mờ thú thực là hum
nay con bận quá - phải đi làm vào buổi sáng và qua trao đổi kinh nghiệm
thì con thấy một số nhà vẫn cúng Táo Quân buổi chiều vì nghe đâu dân đồn
trên ông chương trình một cửa chưa được xác lập nên vào gặp được Ngọc
Hoàng Thượng Đế cũng vất vả chả khác chi tụi con dưới này xếp lốt đi...khám bệnh!
Thế
nên nhiều Táo đến sớm mà vẫn phải vào sau vì còn phải nhường lượt chầu
cho Táo người già, Táo trẻ con, Táo đau yếu và thậm chí là cả Táo
có...quen biết trước với Nam Tào - Bắc Đẩu. Chuyện đến buổi sáng buổi
chiều mới được vào là chuyện thường
tình nên con ví dụ Táo nhà mình có đến buổi chiều cũng vẫn ổn vì Thiên
Đình chỉ gặp mặt các Táo vào ngày 23 tháng Chạp chứ có còn ngày nào khác
đâu để mà quắc mắt như đám y bác sỹ dưới hạ giới: "Hết giờ! Mai đến
khám tiếp!"
Vả
lại, gia đình nhà Táo đông đàn ông, ít đàn bà nên chắc ông cũng sẽ dễ
dàng thông cảm cho con. Thực tế con chỉ là một phận nữ nhi thường tình nhưng bây
giờ ở dưới gầm trời Hạ Giới này, đàn bà chúng con không chỉ đảm đương
bếp núc với chuyện hậu cung đơn thuần mà còn là ti tỉ những chuyện đại
sự, chuyện xã hội, chuyện quốc gia, chuyện chính trị... Nói không ngoa
chứ trong mọi việc chúng con cũng gánh vác dùm cánh đàn ông quá nửa.
Con
trình bày vậy xin ông đừng cho là con bao biện trong việc cúng bái chậm
trễ của mình. Cầu xin của con trước sau như một: chỉ xin từ ông một sự
cảm thông, cảm thông cho những ngày cuối năm đầu bù tóc rối, cảm thông
cho cái sự theo truyền thống nhưng...có cải biên! Thôi thì Hạ Giới đổi
mới từng ngày, Thiên Đình ắt cũng sẽ có sự đổi thay...Ông đừng giận nếu
con mạo muội là người đi cải tổ cho phù hợp với hoàn cảnh mới, điều kiện
mới một cách cụ thể ông nhá!
Cuối cùng, con hy vọng con cá chép vàng của con sẽ hoá thành rồng hiên ngang đèo zin ba gia đình nhà Táo chầu giời thượng
lộ bình an, không bị Táo Giao Thông tít còi dọc đường, đến nơi Ngọc
Hoàng chỉ tuyên dương không phê bình, lúc quay trở về bếp nhà con lương thưởng
- áo mão cân đai xúng xính! Trần sao âm vậy, con chúc cho ông sang năm
mới Nhâm Thìn an khang thịnh vượng, bếp núc đỏ lửa ấm áp quanh năm, cầu
Tài đắc Tài, cầu Lộc đắc Lộc, cầu An đắc An, cầu Phúc đắc Phúc!
Cẩn cáo!"

1/15/2012 10:02:00 CH

Thanh Huyền
2 comments
Chị tôi tuổi Bính Thìn, người ta bảo con gái tuổi Thìn vất vả, đa đoan, hồng nhan bạc phận...Có lẽ điều đó đúng với chị...
Trong
ký ức của tôi, chị là một người đàn bà đẹp, tháo vát và bao dung đến lạ
kỳ. Nhìn lại chặng đường đã đi qua trong đời chị - dường như mất mát và
thất bại có mặt nhiều hơn thành công nhưng sau mỗi lần vấp váp chị thường
đứng lên - đứng thẳng và sống kiên cường không mệt mỏi. Nhìn lại chặng
đường ấy, tôi không biết nói gì hơn ngoài hai chữ ngắn ngủi "cảm phục".
Tuổi
thơ tôi gắn liền với chị, với những trận cãi nhau - cấu véo chí choé
ban ngày, đêm về lại ôm chặt lấy chị, úp mặt vào lưng chị mà ngủ. Cho
đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao cơ thể chị luôn có một mùi hương
thơm ngát dìu dịu như thế, hồi ấy tôi như bị nghiện mùi hương đó nên
vắng chị tôi không tài nào ngủ được...Trong đời tôi có hai lần phải tập
quên đi những mùi hương gây nhớ đó là lần xa mẹ trước đây và sau này là
xa chị...
Hồi
bé chị hiền lắm, hiền đến nỗi suốt ngày bị bọn bạn ở lớp và lũ trẻ con
cùng xóm bắt nạt. Tôi thì không, dù bé tí và còi nhẳng như một que củi
nhưng ở xóm lúc nào tôi cũng lanh chanh làm thủ lĩnh. Nếu không thể thương
thuyết, tôi sẵn sàng dùng nắm đấm để giải quyết mâu thuẫn với bọn bạn.
Nhớ có lần chị cõng tôi đi chơi (khi đó tôi 5 tuổi còn chị 10 tuổi), chị
bị thằng con trai cùng xóm bắt nạt mà chỉ biết khóc và không dám phản
kháng. Lúc đó tôi tụt từ trên lưng chị xuống, lừ lừ tiến đến chỗ thủ
phạm và bất thình lình lao vào cắn cho nó một miếng chí chết vào bụng.
Tối đó mẹ nó dẫn con sang nhà gặp bố mẹ tôi bắt đền và tôi không bao giờ
quên cái vết tròn thâm đen khủng khiếp ấy. Sau này, thằng con trai đó
không bao giờ dám đụng vào chị em tôi thêm bất kỳ một lần nào nữa...
Trước
đây và sau này vẫn thế, mỗi khi thấy kẻ nào đụng vào chị, tôi luôn xù
lông nhím tức thì như một phản xạ phòng vệ, tôi căm ghét tất cả những ai
làm cho chị đau khổ và bất hạnh - với những kẻ đó dù chuyện gì cũng
qua đi nhưng mỹ từ "tha thứ" không bao giờ tôi để dành cho họ...Thế mà
rồi dòng đời xô đẩy thế nào, bây giờ ai cũng bảo chị...ghê gớm hơn tôi! Nghĩ vậy để chợt phì cười rồi mượn tên một cuốn tiểu thuyết lừng danh mà ví von khập khiễng "Thép đã tôi thế đấy!"
Khi
tôi dần lớn lên, chị đã hy sinh quá nhiều cho tôi, cho gia đình. Hy
sinh và tha thứ cho những điều lẽ ra không bao giờ có thể tha thứ...Có
lẽ vì thế mà chị chưa bao giờ được nhàn hạ, sung sướng cả...Những lúc có
của ăn của để chị cũng đem chia sớt hết cho mọi người mà chẳng để lại
gì phòng thân cho mình. Chưa khi nào tôi thấy chị hưởng thụ cái gì mà
ngấm ngầm một mình...Với chị - dường như đó là sự cho đi vô điều kiện,
cả tình thương và tiền bạc...
Tương
lai của tôi được định hướng và tôi đã trưởng thành theo sự dìu dắt của
chị. Những bước đi có thể chưa tròn vẹn nhưng đúng hướng! Những lúc vui
sướng nhất, hoan hỉ nhất tôi có chị và lúc đau đớn nhất, cơ cực nhất tôi
cũng có chị bên cạnh. Cuộc đời cho tôi có chị như một người mẹ, một
người chị, một người bạn, một người tri ân...nhưng
cuộc đời không bao giờ công bằng, tôi an toàn trên đường đời vì có chị
đi trước dẫn đường...Còn chị, chị luôn là một kẻ độc hành phải tự mò mẫm
cho mình những lối đi riêng. Phải chăng vì thế mà chị vấp váp nhiều và
luôn kém may mắn hơn tôi?
Cho
dù cuộc sống có còn nhiều vất vả, còn nhiều lo toan và cả những khổ
đau, nhưng tôi tin chị luôn bình thản để vượt qua tất cả như đã từng
mạnh mẽ vượt qua bao nhiêu lần như thế!
Xuân
về rồi, cầu chúc cho chị một cái Tết no đủ, hạnh phúc! Tết đến còn đồng
nghĩa với việc em được thêm một lần chúc mừng Sinh Nhật chị, chúc chị
sẽ nhận được thật nhiều yêu thương từ
gia đình nhỏ của chị và gia đình lớn của chúng ta...Em sẽ ước một vài
điều nhưng em hứa chỉ ước những điều nằm trong tầm tay cho chị thôi, chị
ơi!

1/15/2012 11:44:00 SA

Thanh Huyền
No comments
Niềm vui - đôi khi khó kiếm tìm nhưng đôi khi lại là những điều đơn giản đến lạ lùng...
Vui khi mỗi sáng dậy, ôm hai "gã đàn ông" của riêng mình và hun mỗi tên một cái "chút" lên má...
Vui khi đến cơ quan, một nhỏ lôi vội mình vào một góc kín thì thầm với đôi mắt long lanh: "Chị ơi, em có baby rồi"...
Vui khi mở Blog, qua thăm bạn bè thấy tin vui tràn ngập...
Vui khi ghé nhà những Blog u buồn - thấy bạn mình đã bớt buồn hơn...
Vui khi mở danh mục khách mới vào, vẫn là cái tên thân thuộc ấy - xa mà gần đến không ngờ...
Vui khi ra đường thấy quất, đào đang bừng nở rộn rã sắc xuân...
Vui khi thấy niềm vui của mình dường như đang chạm vào hạnh phúc...
Tự nhiên hôm nay - một ngày mưa - mà bỗng dưng đẹp đến vô ngần...