Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui cười. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vui cười. Hiển thị tất cả bài đăng

31/05/2014

Tâm sự của người đàn ông có vợ

 Đây là bức thư của một người đàn ông gửi cho bạn thân sắp lấy vợ.
"Ngày đen tối, tháng bức bối, năm le lói
Gửi ông!
Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...
Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông. (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “Lấy vợ” và “đi tù”.

Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy. Nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình. Mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật trong từng tế bào của họ.

Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...

Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2-3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.
Mụ thuê ôsin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi.

Năm thì mười họa mụ mới cấp cho cái “quota” tôi được đi bù khú với đám bạn 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bao nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”.

Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà. Sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước. Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ.

Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...
Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo (8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp, ông biết mà) dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.

Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội! Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.

Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ.

Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng. Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:
Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.
Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.


Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.

Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng, thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ. Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm - phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.

Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay một chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.

Hôm nay, tôi có hẳn 1 giờ tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi chui về lồng.

Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu.
Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ...
Chào ông,
Mr. Lịch Lãm

Những câu nói ngộ nghĩnh của bé

✿ Trẻ con hàng xóm.
- Khi nào lớn bằng bố, con có được xưng mày tao với bố không?
- Bố con mình gặm xương như chó ấy bố nhỉ.

✿ Thằng em họ tớ, lúc còn bé, sán lại gần bà nội hỏi:
- Bà ơi, bà đẻ được mấy đứa, chúng nó đâu hết cả rồi?
Bố nó ngồi ngay bên cạnh phì cười:
- Có thằng bố mày đây này!
Bố đi làm về thấy con đang lon ton liền chạy vào vồ vập:
- Ôi thằng con của bố ơi!!!
Con giang tay ôm bố:
- Ôi thằng ... bố của con ơi!!!

✿ Sáng, mẹ vừa rang cơm cho Đăng vừa hỏi:
- Hôm qua con đi chơi thích không?
- Thích mẹ ạ.
- Con có thấy sóng lúa đuổi nhau không?
- Con có...
- Thế con thấy gì nữa? Mẹ gợi ý.
- Con thấy toàn cứt trâu.

✿ vừa đút cơm cho Bống ăn, mẹ vừa hỏi chuyện.
-Con yêu mẹ không?
Con vui vẻ trả lời
-Có ạ, nhiều ơi là nhiều
Thế con có yêu bố không
-Có ạ, cũng nhiều luôn
Lặng yên một hồi, con phán luôn
-Con yêu cả hai đứa

✿ Hồi nhỏ nó cứ hỏi: COn có chim thế bố có không? MÀ toàn hỏi lúc có khách. THế là bố mẹ dạy: Nói lịch sự thì mình gọi là dây nhé. Ai là con trai, tóc ngắn, tè đứng thì đều có dây hết.
Rồi, 1 hôm lên nhà ông bà chơi. 2 ông cháu đùa nhau thế nào mà thằng cháu chạy ra phòng khách hét toáng lên: Bố mẹ ơi, ông cũng có dây. Ban nãy con túm được. Cả nhà ngơ ngác mỗi bố mẹ nó tủm tỉm vì chả dám cười phá lên.

✿ Bố: Con đem má ra đây bố thơm cái nào.
Bé: Má con đi chơi mất rồi.
Bố: Ơ, bố vẫn nhìn thấy nó đây mà.
Bé: Thế mà con không biết
Bố: Nhanh lên mang má ra đây bố thơm nào.
Bé: Thôi, thôi. Bố đi mà thơm mẹ đi

✿ Zin-zin, ba tuổi, mắt dán vào bộ phim Khựa trên tivi, miệng hỏi:
- Bố ơi, a-ka gánh nước làm gì đấy?
- Gánh cho cách-cách. (Càu nhàu)
- Cách-cách lấy nước làm gì?
- Bố không biết! (Càu nhàu càu nhàu)
- Lấy nước để rửa đít hả bố?

✿ Con trai mình,
+3 tuổi:
Đi học về: "Mẹ ơi, chim con to nhề!"
"Ai bảo con thế?"
"Cô bảo thế!"
.....
Gọi mãi mà ông con mải chơi ko trả lời. Mẹ hỏi: "Sao mẹ gọi mãi mà con ko trả lời? Mồm con đâu?"
"Mất mồm rồi".
+3,5 tuổi:
2 bố con nhà nó tắm cho nhau ầm ĩ trong phòng tắm. Lúc tắm xong thấy ông con giai ra bảo mẹ: "Mẹ ơi, sao chim bố lại có râu???"

✿ Con nhóc đang chơi với bố chẳng may đụng phải của quí của bố, thế là con bé la lên:
- Mẹ ơi bố ị đùn .

✿ Một hôm, mẹ làm cá, em xán lăn vào cứ hỏi và hỏi:
Con gì đây? - Con cá.
Con cá ăn gì? - Ăn con cá nhỏ (Bình thường)
Con cá nhỏ ăn gì?- Ăn rong rêu (hơi bực)
Rong rêu ăn gì? - Ăn đầu ông nội con (Bực không chịu được)===> ; Ghi nhớ!
Hôm sau ông nội lên nhà, lon ton chạy ra dắt tay ông nội lại hồ cá.
Ông nội biết con gì đây không? - Con cá
Biết con cá ăn gì không? - Ăn con cá bé.
Biết con cá bé ăn gì không? -Rong rêu.
Biết rong rêu an gì không? - Không biết.
ĂN CÁI ĐẦU CỦA ÔNG NỘI ĐÓ, MẸ CON BẢO VẬY!!!

✿ Nhà có 1 chiếc oto dùng để chở hàng , về sau ko vận chuyển hàng nên bán đi . Phong thấy thiếu oto liền hỏi :
- Mẹ ơi oto nhà mình đâu ? ... rồi ngẫm nghĩ 1 lúc ... - à , oto ... bán rồi ... lấy tiền mua chipchip

✿ Mẹ chọc con và chỉ vào chim con hỏi:
- Đây là cái gì nhỉ?
- Con chim non của mẹ.
- Con chim non như thế nào?
- Con chim non hót líu lo. (Dừng lại 1 lúc con thắc mắc.) Nhưng con chim của con không có mỏ sao nó hót được.

✿ Mẹ: "Bin thơm mẹ cái nào, yêu mẹ đi".
Bin: "Mẹ chờ con một tý nhé, con đang bận".
Mẹ (giả vờ khóc): "Hu hu, Bin không yêu mẹ rồi".
Bin (cuống quýt chạy ra thơm): "Đây đây, nào yêu yêu"...
Xong lại chạy ra chỗ đang chơi đồ chơi, vừa đi lẩm bẩm: "Lớn tướng rồi mà còn khóc nhè!".

✿ Bé gái mới đi nhà trẻ, về nhà nó bảo với cả nhà như thế này chứ: " Tại sao bạn con có chim mà con ko có? Bố ơi bố mua chim về lắp cho con đi, con ko thích ngồi tè đâu!"
✿ Mẹ bảo con trai 7 tuổi là "Ở nước ngoài trẻ con phải ngủ riêng từ nhỏ, không được ngủ với mẹ để sau này dễ tự lập, ra tết con ngủ riêng nhé!". Nó hỏi lại "Thế sao bố lớn thế rồi mà bố vẫn phải ngủ với mẹ !!!"
✿ Nước Coca
"Tý đang xem bản đồ thế giới.
Tý : Chị ơi, trên bản đồ thế giới có tất cả các nước phải không ạ?
Chị : Ừ!
Tý : Thế mà em tìm mãi chẳng thấy nước Coca Cola ở đâu cả!

✿ Mẹ hỏi con trai:
- Mẹ đi công tác 1 tuần thế con có nhớ mẹ không?
- Có ạ
- Thế con nhớ mẹ vào lúc nào?
- Lúc nào con cũng nhớ mẹ. Nhớ lúc ăn này, lúc học bài này, lúc tắm này...
- Thế lúc nào con nhớ mẹ nhất?
- Uh...... Ah lúc con đi ị con nhớ mẹ nhất
- Ủa, sao vậy?
- Vì con ị xong mà gọi mãi bố mới vào rửa đít cho con

22/05/2014

Chết cười với bài văn tả bố lười của bé

Bài văn viết về bố, tả thực, vạch trần chuyện bố lười của bé khiến cư dân mạng cười ngất.


Một bài viết tả bố cực kỳ chân thực và ngô nghê đang được các bố, các mẹ lan truyền trên mạng xã hội. Đọc những lời văn hồn nhiên, dễ thương của bé, ai cũng phải cười ngất:


"Nhà em có nuôi một ông bố tên là Đỗ Mạnh Hà. Hằng ngày bố chỉ đi kiếm tiền rồi về nằm ườn ra đấy. Đến bà to nhất vẫn phải làm việc còn bố là người duy nhất không làm việc. Lúc ăn cơm gọi mấy lần cũng chưa lên còn bảo đợi tao tí. Lúc ăn cơm xong cả da đình cùng dọn bố trả rọn rồi xuống chát... với học sinh. Em bé còn phải đút xoài cho bố từ nay em không làm ôxin nữa. Em rất yêu vừa chứ không yêu lắm".

Bài văn của bé tuy ngắn, còn sai nhiều lỗi chính tả, diễn đạt nhưng thể hiện đúng sự đáng yêu, ngô nghê. Bé tả bố vô cùng chân thực, thật thà khai hết tội lười của bố: gọi ăn cơm không xuống, đi làm về chỉ nằm ườn, ăn cơm xong không dọn dẹp,... Bé cũng thành thật rằng chỉ yêu bố vừa thôi, chứ không yêu lắm.

Theo lời các cư dân mạng, bài văn được một cô giáo chụp lại và đăng lên mạng. Sau đó, các bố, các mẹ share bức ảnh này rộng rãi, nhiều fanpage cũng đăng tải lại ảnh chụp bài văn dễ thương này.

Ngoài những lời khen bé đáng yêu, thích thú trước sự hồn nhiên của trẻ nhỏ, có rất nhiều bà mẹ ào ào vào tag facebook chồng trong bình luận dưới bức ảnh, răn đe: "Cẩn thận không con đi học cũng viết về anh như thế này đó".

Có bà mẹ nghiêm túc phân tích: "Buồn cười thì buồn cười thật, nhưng các ông bố, bà mẹ cũng phải nhìn vào đây mà suy nghĩ. Ai lại làm gương xấu cho con thế này. Trẻ con bây giờ rất thông minh, bố lười đến con cũng phải chê, lại còn sai vặt con, xưng tao với con, khiến con mất tình cảm với bố. Giờ con nó viết thành bài văn thế này, dơ mặt chưa".

Bài văn hồn nhiên của bé mang lại những phút giây hài hước, nhưng cũng khiến các ông bố, bà mẹ phải suy nghĩ lại về nếp sống, cách cư xử trước mặt bé.

14/05/2014

Tâm sự gửi bộ chính trị Khựa


Hây!
Nhời đầu tiên iem gửi đến các anh
Là mả cụ các anh sao mà hung như chó
Các anh kéo cái giàn vào định hút khoan dầu mỏ
ở ao nhà iem, như thế đéo được đâu!!!

Các anh mấy nghìn tuổi rồi, nào phải hạng trẻ trâu
Xét nhiều mặt thì các anh cũng khá văn minh, giàu có
Chúng mình đã trải bao gian nan khốn khổ
Chả nhẽ bây giờ được một tý sướng lại giã nhau.

Haizzz...Thế đéo lào mà các anh lại cứ thích bể dâu
Nhìn bọn Bắc Âu sống chung hòa bình mà iem thèm rỏ dãi
Thời buổi văn minh, đánh nhau là dại
Các anh cũng là người, đâu là lợn phải không anh!?

Mấy giờ rồi còn sinh sự chiến tranh
Sao mình không ngồi bán buôn rồi cùng nhau hưởng lợi
Hay các anh quá đông nên muốn cho chết vợi
Cứ ăn đẫy hoa quả Tàu là cũng chết được đấy thôi.

Bây giờ giàn khoan các anh kéo ra rồi
Các bô lão nhà iem cũng đã tri hô hàng xóm
Giáo mác em không nhiều nhưng tim người nóng lắm
Nên mấy nghìn năm nay anh có nuốt được em đâu.

Hay các anh xem thế lào mà bỏ cuộc bể dâu
Cứ kéo cái giàn đi chơi rồi lộn về nhà cho đẹp mặt
Nhà iem hứa vẫn ăn chơi đúng luật
Hàng hải tự do thỏa sức các anh bơi.

Biển Đông sẽ thành Bạch Đằng được đấy các anh ơi!!!
Lịch sử chứng minh: Hào kiệt nhà iem lúc lào cũng có
Cụ iem lại dặn: Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ
Các anh nghe chắc cũng thấy quen quen.

Em nể anh mà, nhưng đừng bắt nạt thằng iem
Mấy bữa nay em đã thấy Diên Hồng trên phây búc
Bọn iem đói, đéo sao, nhưng không bao giờ chịu nhục
Đấy...iem tâm sự hết nhẽ rồi...cái mả cụ các anh.

30/05/2013

Ngày xưa... Bây giờ!


Ngày xưa như sắt như đồng

Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa

Bây giờ như cải muối dưa

Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu

Hơn nửa thế kỷ dãi dầu

Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà

Ngày xưa súng ống sáng loà

Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo

Ngày xưa sung sức thì nghèo

Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi

Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi

Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu

Ngày xưa hùng hục như trâu

Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai

Ngày xưa khám phá miệt mài

Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi

Ngày xưa chiến tích để đời

Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa

Ngày xưa bất kể sớm trưa

Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là

Ngày xưa đầu tóc mượt mà

Bây giờ lởm chởm như là đá chông

Bây giờ sống cũng như không

Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta

Bây giờ ôm hận đến già

Cho dù béo tốt cũng là cơm toi

Bây giờ pháo đã tịt ngòi

Gia tài còn lại một vòi nước trong

Ngày xưa vợ đợi bồ mong

Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm

Ngày xưa mặt mũi tinh tươm

Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì

Ngày xưa lên ngựa là phi

Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là

………………………………

Ấy là kể chuyện trong nhà
Sang nhà hàng xóm vẫn là… ngày xưa!!!


P/s: gửi bác gái đem về kính biếu bác rai rồi cả hai cũng củng cố vị trí (à quên) sức chiến đấu nhá, hí hí... :v

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
Lên đầu trang
Xuống cuối trang