Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

15/09/2013

Đừng bao giờ


Đừng bao giờ thử thách sự kiên nhẫn của người khác bằng việc phạm phải một sai lầm quá nhiều lần. Người ta có thể yêu thương bạn thật lòng đấy, nhưng bạn có chắc sau ngần ấy lần người ta còn một lòng một dạ vì bạn hay không?

Vậy nên đừng coi điều gì là hiển nhiên cả, hãy biết trân trọng những gì bạn có

Việc tha thứ cho một người nào đó thì rất dễ dàng. Nhưng có đủ khả năng để tin họ lại một  lần nữa không lại là một  chuyện khác ..

Trên thế giới này, bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được người yêu bạn theo cách mà bạn muốn. Bởi vì chắc gì, bạn đã yêu bất kỳ ai theo cách mà họ muốn phải không?

Trong tình yêu, quan trọng không phải là "đạt được cái mình muốn, mình cần". Nếu chỉ quan tâm đến điều chúng ta cần, ta muốn, tình yêu sẽ chứa đựng rất nhiều ích kỷ. Và ích kỷ thì chỉ yêu mình, sẽ chẳng thể yêu lại đối phương.

Trong tình yêu luôn có tình thương, sự nhường nhịn cảm hóa những giận hờn, xích mích.

Yêu là quá trình trưởng thành của cả hai, tìm đến sự hòa hợp trong tâm hồn và cuộc sống.

Đừng đòi hỏi một công thức, một cách làm hoàn toàn đúng khi yêu. Vì điều đó, vốn dĩ không tồn tại 


Nguồn: facebook

07/10/2011

Thích hay là...Yêu ???

Đứng trước người bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN. Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN. 

Đứng trước người bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN. Nhưng khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa đông CHỈ ĐẸP HƠN. 

Nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn sẽ THẸN THÙNG. Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI. 


Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI HẾT NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ. Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn có thể NÓI BẤT KỲ ĐIỀU GÌ. 
Đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG. Nhưng đứng trước mặt người bạn yêu, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF"

Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH. Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU. 

Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức AN ỦI. Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ KHÓC CÙNG NGƯỜI ẤY. 

Những cảm giác mang tên "THÍCH" thường bắt nguồn từ ĐÔI TAI. Nhưng những cảm nhận về "TÌNH YÊU" lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT. Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình. 

Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU sẽ trở lại bằng những giọt nước nơi khóe mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn...
Nếu bạn vẫn băn khoăn và đang tự hỏi, mình đã yêu chưa, hay chỉ đang thích thôi, hãy đọc thêm nhé!
                                       
Phải chăng khi tim bạn đập nhanh, lòng bàn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy rất nhanh mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực? Đó chưa phải là yêu....chỉ là THÍCH.

Phải chăng bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ? Đó chưa phải là yêu....chỉ là sự THÈM MUỐN.

Phải chăng bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt? Đó chưa phải là yêu....chỉ là CẢM GIÁC MAY MẮN.
Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ sẽ có mặt khi bạn cần? Đó chưa phải là yêu....chỉ là bạn đang cảm thấy CÔ ĐƠN trong khoảnh khắc.

Phải chăng bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn? Đó chưa phải là tình yêu....chỉ là LÒNG THƯƠNG không hơn.

Phải chăng bạn ở bên họ vì vẻ bề ngoài của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn một nhịp? Đó chưa phải là yêu....chỉ là sự MÊ MUỘI.
Phải chăng bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn đang quan tâm đến họ? Đó chưa phải là yêu....chỉ là TÌNH BẠN.
                                       
Phải chăng là khi bạn nói với người ấy rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới? Bạn không yêu họ rồi...vì bạn đang NÓI DỐI.

Phải chăng bạn cho người đó những thứ bạn thích vì lợi ích của họ? Đó chưa phải là yêu...chỉ là LÒNG THẢO.

Thế nhưng...

Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...Đó mới là YÊU!

Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận...Đó mới là YÊU!

Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ...Đó mới là YÊU!
Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù nhiều lúc đối với nỗi đau như thế, họ còn cứng cỏi hơn bạn nữa...Đó mới là YÊU!
                                       
Khi bạn cảm thấy ánh mắt họ như nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng...Đó mới là YÊU!

Phải chăng bạn bằng lòng trao trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ? Nếu có...thì đó là YÊU!
                                        
Hãy thật lòng khi nói câu: “Em yêu Anh/Anh yêu Em” và chỉ khi thực sự trong sâu thẳm trái tim mình bạn đang cảm nhận thấy điều đó!

Và...bạn sẽ biết mình yêu khi:

Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm...Lúc đó...bạn đã yêu...

Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy...Lúc đó...bạn đã yêu...

Mặc dù người ấy gọi điện về thông báo chuyến bay đã hạ cánh an toàn nhưng lúc này không có ai trả lời điện thoại và bạn vẫn luôn mong chờ cuộc gọi ấy...Lúc đó...bạn đã yêu...

Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ người ấy và lờ đi những email thật dài của nhiều người khác...Lúc đó...bạn đã yêu...

Khi bạn thấy mình không thể xóa đi bất kỳ mẩu tin nào trong Inbox hay Sent Items chỉ bởi vì đó là những mẩu tin giữa bạn và người ấy...Lúc đó...bạn đã yêu...

Khi bạn có một cặp vé đi xem phim, điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ đi cùng người ấy...Lúc đó...bạn đã yêu...

Mỗi ngày, trước khi đi ngủ người cuối cùng bạn nghĩ đến là người ấy và khi tỉnh dậy vào mỗi sáng sớm, người đầu tiên bạn nghĩ đến vẫn là người ấy...Lúc đó...bạn đã yêu...
                                       
Bạn luôn tự nhủ rằng “người ấy chỉ là bạn thôi” nhưng bạn nhận ra rằng bạn không thể tránh khỏi sự thu hút của người ấy...Lúc đó...bạn đã yêu...

Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu có ai đó xuất hiện trong đầu bạn...Lúc đó, bạn đã yêu, và...đã yêu người ấy!...

 Tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu
Và trong muôn vàn điều kỳ diệu có tình yêu!

Nguồn trích dẫn: From: Petalia

2 Bình luận

  1. Saranghaey0Saranghaey020:28 11-11-2011
    Càng đọc em càng không thể trả lời được là em ở đâu trên hai con đường này.
     Có phải em mâu thuẫn quá không nhỉ?
  2. thanhhuyenthanhhuyen18:08 27-11-2011
      Nếu quá khó để thăm dò cảm xúc của chính mình, em hãy thử rời xa người bạn đó một thời gian không gặp gỡ, không liên lạc, không gì cả...Rồi em sẽ có được câu trả lời ngay thôi mà...
      Ngày bình yên em nhé!
    • Saranghaey0Saranghaey022:18 10-11-2011
      Đọc xong cũng chẳng biết là mình đang YÊU hay là THÍCH nữa.
      Hik. Có bao giờ là cả hai không chị?
    • thanhhuyenthanhhuyen13:15 11-11-2011
        Yêu là một cảm xúc lớn hơn thích, có thể phát triển một tình yêu bắt đầu từ việc thích một ai đó. Còn khi đã hết yêu rồi thì không thể quay ngược lại để thích được nữa mà chỉ có thể là cảm giác chán ghét, hay dửng dưng...Và khác biệt lớn nhất nằm ở chỗ khi yêu em có thể hy sinh tất cả, còn thích thì không...Thế em đang ở đâu trên hai con đường ấy, em đã nhìn ra chưa?

      01/10/2011

      Yêu theo kiểu…"cục gạch di động"

      Yêu theo kiểu "cục gạch di động": giản đơn, chân phương không cầu kì, tính toán... Tại sao không?

      Đúng chức năng
      Nghe, gọi, nhắn tin là những chức năng cơ bản nhất của điện thoại di động, và thông thường các “cục gạch di động” chỉ có đúng chừng này chức năng. Không phím nhỏ cầu kì, không cảm ứng, không trang trí tinh tế màu sắc nọ kia, đặc biệt không thêm chức năng chụp ảnh quay phim hay online lướt web gì cả. Điện thoại đơn giản chỉ dùng để gọi điện thôi.

      Nếu tình yêu nào cũng đúng chức năng như điện thoại, và chàng người yêu nào cũng chỉ mang tên người yêu thôi, nhất định tình yêu đấy không hay trái nắng trở trời. Còn nếu người yêu mà bị kiêm nhiệm các chức năng như ATM cung cấp tiền tiêu vặt, sọt rác chịu cơn cáu giận vô cớ, hay ma–nơ-canh xinh đẹp dẫn đi khắp nơi thì rõ ràng chức năng “người yêu” sẽ ít được chú trọng phát triển. Tình yêu cũng chẳng mặn mà bền lâu được đâu.

      Hoài Nam , 23 tuổi, designer: Người yêu cũ của tớ xinh đẹp và biết là mình rất xinh đẹp, nên bị ám ảnh với việc tút tát nhan sắc. Tớ thường xuyên rỗng túi vì nàng cần mua váy mới, giày mới, vòng đeo tay mới, son môi mới. Xong còn bắt tớ mặc đúng mốt để đi gặp bạn bè nàng. Chỉ café trà đá chém gió thôi mà cũng phải lịch sự đẹp trai! Cuối cùng tớ bỏ người chạy lấy mình.

      Hãy yêu bằng trái tim và yêu con người nhau chứ đừng yêu khuôn mặt hay túi tiền, đó mới là một tình yêu "đúng chức năng"...
      Nồi đồng cối đá
      Ai mà đã từng dùng các em điện thoại được mệnh danh cục gạch di động của các hãng điện thoại lớn đều phải công nhận sức bền vô đối. Lỡ làm rơi vài bậc cầu thang, có long pin tuột cả bàn phím ra lắp vào vẫn dùng ngon ơ. Vỏ thì đơn giản và cứng nữa, nên gần như chả lo xước xát. Nếu tình yêu cũng có được tính nồi đồng cối đá này thì sẽ bền phải biết. Mà cũng chẳng khó đâu.
      Điện thoại thì cần từng bộ phận bền và tốt, thì tình yêu cũng chỉ cần hai yếu tố chính là chàng và nàng đừng đỏng đảnh quá là được. Mỗi cú va đập của tình yêu có thể làm cơn giận bùng lên, nhưng đừng bùng phát quá đà kiểu sứt mẻ đến biến dạng không ghép vào với nhau được nữa, hoặc “cả giận mất khôn” đùng đùng cắt đứt và kiên quyết không quay về dù chỉ bị tổn thương lòng tự ái tí tẹo. Cứ phải học các cục điện thoại di động thôi – có va đập đến bung tung tóe pin đi đằng pin, phím đi đằng phím, thì khi được lắp lại vẫn ngoan ngoãn khớp vào với nhau để máy chạy ro ro.

      Nguyễn Ngọc Hiệp, 21 tuổi, du học sinh ở Pháp: Tôi là con trai duy nhất trong nhà có 3 chị em gái, nên được cưng chiều từ nhỏ. Hồi mới sang Pháp tôi yêu một cô bạn vì nàng rất tháo vát và đảm đang. Nhưng quen thói tôi hay giở trò dỗi vặt ra, bị nàng lạnh lùng uốn nắn. Giờ thì tôi “ngoan” rồi. Yêu nhau thì phải nhường nhau đấy. Nhất là cô ấy là phụ nữ còn mình là đàn ông.

      Một tình yêu thật sự phải là một tình yêu công bằng, được vun đắp từ cả hai phía.
      Pin bền, sóng khỏe
      Điện thoại cục gạch có ưu điểm là pin bền sóng khỏe, đi lên rừng cũng vẫn có sóng, mà leo núi vài ba ngày không có ổ điện vẫn đầy pin. Yêu cũng phải thế. Đại khái là đừng hành hạ người yêu kiểu “Anh lúc nào cũng phải kè kè bên em”, không để bản thân “mất điện” mỗi khi rời bóng người yêu.

      Cục pin với điện thoại cục gạch đâu có nhiều uy quyền đến thế. Còn người yêu với bạn thậm chí còn không có ràng buộc gì ngoài câu “Mình yêu nhau nhé”, tại sao lại trao cho họ quyền tự chủ của bạn, thậm chí còn bắt họ chịu trách nhiệm về bạn.

      Nguyễn Bích Ngọc,  22 tuổi, du học sinh ở Anh: Người yêu tôi học ở Hàn Quốc, tôi ở Anh. Múi giờ lệch nhau, chỉ thỉnh thoảng tranh thủ cuối tuần online skype bật video chat cho đỡ nhớ nhung, chứ không có cơ hội kè kè tay trong tay như hồi ở Việt Nam . Thế mà bọn tôi vẫn ổn  được gần 2 năm rồi. Tôi định học lên master còn anh ấy muốn làm nốt tiến sĩ. Không thấy mối đe dọa nào với tình cảm của bọn tôi cả. Hay hai đứa là hai kẻ dị hợm duy nhất nhỉ?

      Luôn ở bên nhau không có nghĩa là phải căp kè mọi lúc mọi nơi như bảo mẫu của nhau, hãy giữ cho nhau khoảng trời riêng để tình yêu luôn tươi mới
      Kinh tế nhất quả đất
      Giá thành của các cục gạch di động thường xếp hàng rẻ nhất trong bảng giá điện thoại mỗi hãng. Đây cũng là một trong những lí do các cục gạch di động được sử dụng rộng rãi và không bị xóa sổ khỏi danh sách cho dù các dòng máy xịn liên tục ra đời. Trong tình yêu, vấn đề tình phí cũng khiến không ít đối tượng đau đầu. Thông thường các chàng sẽ đau đầu hơn, nhưng các nàng cũng không tránh được cơn cân nhắc mang tên tiền.

      Để tránh việc tình tan đằng tình chỉ vì tiền, các chủ sở hữu tình yêu nên học điện thoại cục gạch: Cắt giảm mọi chi phí thừa, chỉ giữ lại những chi phí cốt lõi. Nếu thèm cùng chàng đi ăn kem, kem que Tràng Tiền mát lạnh nào có kém gì kem Ý trong cửa hàng sang trọng. Hãy thương túi tiền của người yêu mình, để thương tình yêu của chính mình nhé.

      Phan Huyền Trân, 20 tuổi, sinh viên: Mình và bạn trai yêu nhau từ khi còn đi học, tới giờ cũng được lâu lắm rồi. Hồi đó hai đứa mình đâu có nhiều tiền đâu, mà nhà bạn trai mình còn khó khăn nữa. Bọn mình toàn hẹn hò “chay”, vậy mà vẫn nhiều kỉ niệm đẹp.

      Kết 
      Các cục gạch di động thường bị nhiều người chê vì đủ thứ lí do: Xấu, quê, rẻ tiền. Nhưng kì thực, chúng vẫn có doanh số đáng nể. Bởi vì chúng hướng đến những giá trị thực chất và làm quá tốt vai trò của một chiếc điện thoại. Vậy nên nếu có ai nói ra nói vào tình yêu kiểu “cục gạch di động” của bạn, thì hãy nhắc mình nhớ rằng mình cần tình yêu để yêu, không phải để làm đẹp lòng thiên hạ.
      Còn dĩ nhiên, nếu bạn thích smart phone hay các dòng điện thoại sang trọng, và muốn tình yêu của mình cũng như thế thì đừng bao giờ than thở về các trục trặc nhé. Bởi bạn có bản lĩnh sở hữu, tự bạn phải có khả năng sửa chữa.
      Theo Thu Nga
      Hoa học trò
      Nguồn trích dẫn : From: 24h.com.vn

      21/09/2011

      Chuyện tình hạc giấy

      Theo  truyền thuyết, khi bạn tặng người mình yêu 1.000 con hạc giấy do chính tay bạn gấp, bạn và người ấy sẽ hạnh phúc bên nhau. Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. 

      Tôi biết một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn, nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau.
      Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng phải đi  Paris , sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
      Chàng trai đồng ý, nhưng trái  tim  tan nát. Anh lao vào việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty riêng của mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

      ******

      Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại.

      Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như ngày xưa nữa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng…

      Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi  theo  họ.

      Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào.
      Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi  Paris . Nàng đã mắc bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy, nàng quyết định xa anh. 
      Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.


      Nguồn trích dẫn: From : Internet

      Tình yêu không có ngày Cá tháng tư

      Họ là bạn học với nhau thời sinh viên. Thời đại học, cô là hoa khôi nổi tiếng của trường. Không chỉ xinh đẹp, cô còn khiến mọi người chú ý bởi thành tích học tập xuất sắc của mình. Các chàng trai trong trường theo đuổi cô nhiều như những chú ong bay quanh bông hoa đẹp. Còn anh, trái ngược hẳn với sự nổi tiếng của cô, chỉ là một chàng sinh viên hết sức bình thường, không cao lớn, cũng chẳng đẹp trai.Không biết vì lý do gì, cô lại đặc biệt thích chơi với anh. Vì ở bên anh, cô luôn có cảm giác vui vẻ, yên bình, và quan trọng hơn là cảm thấy an toàn. Có lẽ xuất phát từ tình cảm bạn bè chân thành mà họ lại yêu mến nhau lâu như vậy.
      Những ngày tháng họ ở bên nhau quả là rất vui. Mỗi buổi tối, cô đều chủ động hẹn anh ra ngoài chơi. Rồi hai người cùng ngồi nói chuyện tâm sự, chia sẻ niềm vui nỗi buồn dưới bầu trời lấp lánh sao khuya. Qua những lần nói chuyện ấy, cô và anh lại càng hiểu về nhau hơn. 

      Thi thoảng, cô cũng nũng nịu như một đứa trẻ. Đi chơi về đến kí túc, cô lại giả bộ mệt mỏi, rồi đòi anh cõng cô lên tầng. Tình cảm giữa họ lại càng gần gũi hơn trong những khoảnh khắc ấy. Cuối tuần, anh lại lấy xe đạp chở cô ra ngoại ô, ra bãi biển hóng gió. Cô ngồi sau xe anh, những sợi tóc dài khẽ reo vui trong gió như tâm trạng đang tràn đầy hạnh phúc của cô khi ấy.
      Những ngày tháng đó còn có cả bao lời nói dối ngốc nghếch. Mỗi buổi sớm anh đều mang bữa sáng cho cô. Lần nào cũng có một quả trứng gà. Anh bóc vỏ rồi mỉm cười nhìn cô ăn. Cô bảo anh ăn cùng thì anh lắc đầu và nói, từ nhỏ tới lớn, anh không thích ăn trứng gà. Cuộc sống bần hàn khiến anh cảm thấy ngại ngùng khi cùng cô chia sẻ một quả trứng gà. Anh sợ cô biết rằng những đồng xu trong túi mình chỉ cho phép anh mua một quả trứng gà vào mỗi buổi sáng.

       Ngày xưa khi anh còn nhỏ, mẹ vẫn thường luộc một quả trứng gà để bổ dưỡng sức khoẻ cho anh. Đó là món quà xa xỉ nhất mà mẹ giành mua cho anh ngày ấy.Và mỗi lần khi anh bảo mẹ ăn cùng, mẹ đều cười và nói: Mẹ không thích ăn trứng gà. Sau này khi biết chuyện, cô đã cảm động trước tấm lòng chân thành của anh và ngày càng yêu mến anh hơn.
      Những ngày tháng ấy, cũng có cả nước mắt. Vì học ở xa, cô thường hay nhớ nhà. Mỗi lúc cô đơn, nhớ tới gia đình, cô lại không cầm được nước mắt. Anh chỉ biết đứng nhìn cô khóc mà không biết làm gì. Anh vốn là người ít nói, lại không biết nói những lời dễ nghe để dỗ dành cô. Những lúc ấy, anh chỉ ngồi bên cô, đưa cho cô chiếc khăn giấy mà hai khoé mắt cũng hoe đỏ…
      Những ngày tháng ấy, khi ở bên nhau, anh và cô đều nghĩ về một chuyện. Cô nghĩ: Liệu anh ấy có thích mình không? Có thể anh ấy chỉ coi mình là em gái. Còn anh thì nghĩ: Cô ấy có thích mình không nhỉ? Có lẽ cô ấy chỉ coi mình như một người anh trai. Tình cảm giữa họ, gần như đã đi đến đích cuối cùng, duy chỉ thiếu một câu nói mà thôi.
      Valentine năm ấy, cô nhận được rất nhiều hoa và thiệp chúc mừng. Nhưng tất cả những bó hoa ấy, cô đều đem vứt vào thùng rác. Đúng vậy, các cô gái trẻ vẫn thường thích được tặng hoa. Cô cũng thích, nhưng càng thích hơn là bó hoa hồng mà anh sẽ tặng cô. Khi đã yêu một người, thì trong trái tim chỉ có người ấy mà thôi. Cô không chấp nhận hoa của những người mà mình không giành tình cảm cho họ. 
      Từ phía xa, khi thấy anh bước đến với bó hoa hồng trong tay, trái tim cô đã reo vui hạnh phúc. “Tặng em bó hồng này!” Anh chìa bó hoa về phía cô và ấp úng. “Chín bông hoa hồng tượng trưng cho điều gì vậy?” Mặt cô đỏ ửng, cô hỏi anh mà trong lòng chỉ mong đợi một câu nói. “Anh thấy những bông hoa này rất đẹp, anh hi vọng là những gì mà người khác có thì em cũng phải có…” “Ai bảo em không có?” Không đợi anh nói hết lời, cô đã ném bó hoa về phía anh và bỏ đi trong cơn giận dữ…

      Anh đứng ngây người ở đó, nhìn theo bóng cô khuất dần, muốn giữ cô lại mà bước chân như hoá đá…Buổi tối ấy, họ không còn sánh bước bên nhau dưới bầu trời đêm nữa. Anh cảm thấy vô cùng đau khổ, nghĩ rằng mình đã khiến cho tình cảm của hai người rạn vỡ. Còn cô thì cảm thấy tủi thân biết bao. Kì thực cô chỉ muốn nghe anh nói ra câu nói ấy. Họ đâu biết rằng bản thân đều là những người ngốc nghếch trong tình yêu…Một tháng rưỡi sau, một buổi tối, anh lấy hết can đảm viết một mảnh giấy nhỏ gửi cho cô. Anh viết: “Anh rất yêu em!”
      …Mười năm sau, cả hai người đều đã bước qua tuổi mộng mơ. Những ngày tháng họ ở bên nhau trước kia chỉ còn là kí ức tươi đẹp. Cả anh và cô đều giữ riêng cho mình mối tình đầu thơ mộng ở trong tim. Anh vẫn sống độc thân, mặc dù sự nghiệp đã thành công, đã có rất nhiều cô gái theo đuổi nhưng anh đều từ chối. Bởi trái tim anh giờ đây không thể gánh nổi hai chữ tình yêu nữa. Chỉ vì nơi mềm yếu nhất của con tim đã có hình bóng của cô. Ở một nơi xa xôi nào đó, cô cũng đang sống trong nuối tiếc và mong nhớ. Không ai biết được rằng mối tình đầu thì ra lại khó quên đến vậy.
      Cuộc sống run rủi lại để họ gặp lại nhau nơi bãi biển quen thuộc. Họ đứng đối diện với nhau mà nước mắt cứ rơi trong im lặng. Cả hai đều đã thay đổi, già dặn hơn, từng trải hơn, duy chỉ có tình cảm giành cho người ấy vẫn không thay đổi, vẫn nồng nàn trong ánh mắt. Cô lên tiếng trước: “Tại sao anh lại gửi mảnh giấy cho em vào ngày hôm đó?” Anh nhíu mày: “Ngày nào cơ?” “Ngày Cá tháng tư” Anh tròn mắt kinh ngạc rồi thở dài: “Trời ạ, anh có biết đâu. Đối với anh, tình yêu không có ngày nói dối.” 

      Và rồi họ cùng cười, rồi ôm nhau trong những giọt nước mắt hạnh phúc. Hai con người ngốc nghếch cuối cùng cũng có được hạnh phúc như mong đợi. Và mối tình đầu dại khờ của họ vậy là đã kéo dài hơn mười năm…

      Nguồn trích dẫn: From : Internet

      2 Bình luận

      1. Trí VănTrí Văn16:02 29-10-2011
        Thế à?!
        Đoạn cuối của bài thơ trên hình như là:
        ....Thật kỳ lạ tình đầu
        Như lá vàng khát nắng
        Ngỡ là sẽ nói nhiều
        Mà suốt đời in lặng./
        Chúc cuối tuần vui khỏe !
      2. thanhhuyenthanhhuyen17:05 29-10-2011
          Vâng, tặng anh một chiều thứ Bảy thật êm đềm  với cafe và hoa hồng neh
        • Trí VănTrí Văn07:49 29-10-2011
          Bài viết hay và cảm động lắm...
          TV nhớ bài thơ của nhà thơ Lê Phước Ninh, chép tặng TH:
          "Mối tình đầu qua đi
          Không bao giờ trở lại
          Nhưng mà nỗi xót xa
          Như gió mùa thổi mãi
          Hàng cây trút là vàng
          Mang trên mình lá biếc
          Cứ mỗi độ Thu sang
          Gió rung cành tha thiết..."

        • thanhhuyenthanhhuyen08:10 29-10-2011
            Cảm ơn anh vì bài thơ rất ý nghĩa và nổi tiếng này, bài thơ đó từng nằm im trong cuốn sổ tay học trò của em mười mấy năm rồi...Giờ bất ngờ được đọc lại, bỗng thấy rưng rưng....Chợt nhớ quá thời cắp sách với những rung cảm thật đẹp đầu đời "Ôi áo trắng thủa nào anh đi học- đã bạc như Jeans, đã lấm như đời - Nên lúc hiu quạnh anh muốn thành trái cóc - Nằm khuất hộc bàn chờ áo trắng cong môi..." (Thơ Bùi Chí Vinh)
            Tình yêu có thể qua đi, nhưng ký ức thì sẽ còn mãi, phải không anh?

          Hạnh Phúc là ...

          Hạnh phúc không phải là phải có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán.

          Hạnh phúc là khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ nào. Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ.

          Hạnh phúc là mỗi buổi sáng thức dậy có một ngày mới với những dự định mới, không vương vấn chuyện hôm qua và cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện ngày mai! Hãy sống tốt ngày hôm nay bạn nhé!

          Hạnh phúc là cảm thấy vui khi những người xung quanh mình hạnh phúc và điều đó sẽ lại càng tuyệt vời hơn khi chính mình là người mang đến điều đó cho họ.

          Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, cách để quên đi nỗi đau, biết tiến lên phía trước một cách lạc quan! Hãy vui lên vì hạnh phúc đang nằm trong tầm tay của mỗi người và quan trọng là bạn có nắm giữ được nó hay không?

          Hạnh phúc là những khi buồn nhất, tuyệt vọng nhất rồi bất chợt nhận ra cuộc đời này vẫn đáng sống, vẫn đáng để chúng ta lạc quan.

          Hạnh phúc là những khi phóng xe đắm mình trong cơn mưa, vẫn cảm nhận được cảm giác man mát và dễ chịu.

          Hạnh phúc là những lúc tụ họp ăn uống với bạn bè, có thể sẻ chia bất cứ điều gì cũng không hề ngần ngại!

          Hạnh phúc là những khi tự cho phép mình được say một chút, được lâng lâng một chút?!

          Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để nhớ và để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.

          Hạnh phúc là khi bất chợt gặp lại một người bạn cũ, thấy họ thật khác, thật trưởng thành.

          Hạnh phúc là khi phát hiện ra rằng có người đang nhớ tới mình, đang nghĩ về mình, dù chỉ một chút mà thôi ….

          Nguồn trích dẫn: From : Internet

          20/09/2011

          Mối tình vụng trộm của tôi

          Tôi đã yêu, yêu da diết và mãnh liệt. Tình yêu đó hẳn sẽ làm nhiều người mơ ước và ngợi ca, nếu như... tôi và anh ấy chưa có gia đình. Giá mà tôi không phải nói hai từ “nếu như” cay nghiệt ấy.

          Tôi lấy chồng khi thành đạt, khi đủ thông thái để lựa chọn một người đàn ông xứng với mình. Nhưng có lẽ sự khôn ngoan quá đỗi của tôi ngày ấy lại giết chết cảm xúc rất đời của một người đàn bà đó là “Yêu”.

          Chng tôi yêu tôi, tử tế, công ăn việc làm ổn định. Tôi có cảm tình và rất ưng ý với chồng khi anh ấy đặt vấn đề nghiêm túc là muốn cưới tôi. Ôi! Giá mà tôi hiểu được cái gọi là “cảm tình” và “ưng ý” ấy hoàn toàn không đồng nghĩa với tình yêu thì tôi đã không phạm sai lầm như hôm nay. 

          Tôi sống trong một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tôi chẳng có gì không hài lòng với nó. Chồng tôi làm tất cả những gì được coi là nghĩa vụ của một người chồng cần phải làm. Tôi lại thấy “ưng ý” khi anh ấy làm chồng. Tôi cũng rất tốt với chồng mình, chăm lo cho anh ấy từ miếng ăn, giấc ngủ, lo cho anh ấy từ hình ảnh khi xuất hiện chốn đông người. Mọi người dành cho vợ chồng tôi hai từ “ngưỡng mộ”. Tôi chẳng có gì phàn nàn về người chồng của mình. Tôi hạnh phúc!
           
          Nhưng tôi bắt đầu phát hiện ra hai cảm giác hạnh phúc hoàn toàn khác nhau khi tôi gặp người đàn ông đó. Cảm giác hạnh phúc của tôi với chồng là cảm giác hạnh phúc ca mt người v. Còn cm giác vi người đàn ông đó là cảm giác hạnh phúc của một người đàn bà được yêu. Mà tôi thì lại chỉ muốn mình là người đàn bà thôi.
          Tôi gặp người đàn ông đó tình cờ. Trước nay tôi không hề biết tình yêu sét đánh đáng sợ như vậy. Tôi và anh ấy yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi bắt đầu hiểu được tôi chưa bao giờ có cảm xúc đó với chồng, dù là trước hay sau khi cưới. Tôi thấy toàn thân mình tê rân lên khi anh ấy nắm lấy bàn tay, thấy tim mình đập không kiểm soát khi anh ấy nhìn sâu vào mắt tôi.
          Anh ấy cũng có vợ rồi. Vợ anh ấy giỏi giang, xinh đẹp hơn tôi gấp bội phần. Chỉ nhìn vẻ ngoài của anh ấy tôi biết chị chăm lo cho anh như thế nào. Chúng tôi yêu nhau. Với tôi và anh, chúng tôi là những người đang yêu, còn với gia đình, chúng tôi là những kẻ ngoại tình.
          Xin ai đó đừng vội kết luận tôi là loại đàn bà trốn chúa lộn chồng. Hơn 1 năm trời yêu nhau, chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn. Thậm chí cả một cái hôn cũng không hề có. Chỉ là những chiều ngồi trước biển, chỉ là khoảng lặng không nói lên lời khi cùng nhau ngắm mưa, chỉ là dựa vào bờ vai… Chỉ là thế thôi! Nhưng tôi biết mình đã ngoại tình trong tâm tưởng. Mà cái ngoại tình đó còn đáng sợ hơn là ngoại tình thể xác.
           
          Vi cả tôi và anh ấy đây đều là lần đầu tiên được biết đến cảm giác của tình yêu đôi lứa. Vì vậy biết là tội lỗi với vợ, với chồng mình nhưng chúng tôi vẫn không sao kìm nén nổi tình cảm đó. Tình yêu tội lỗi vì quá muộn màng của chúng tôi kéo dài hơn một năm. Tất nhiên chỉ là yêu của tâm hồn, không có gì lớn hơn thế cả. 

          Chúng tôi không dám quyết định điều gì, không dám từ bỏ cái gì. Nếu hạnh phúc của chúng tôi được tạo ra bằng sự đau khổ của chồng tôi và vợ anh ấy thì thực sự chúng tôi có hạnh phúc nổi không? Chúng tôi không đủ tàn nhẫn để làm thế. Tôi và anh quyết định dừng lại trước khi mọi chuyện quá muộn. Anh ấy tạm biệt tôi, cùng vợ chuyển đến nơi khác như một cách để chúng tôi quên tình yêu đó đi. Có lẽ vợ anh ấy sẽ ngạc nhiên đôi chút về sự thay đổi ấy. Anh ấy đi, tôi ở lại còn tình yêu không biết v đâu…
           
          Gi tôi vn sống vui vẻ bên chồng. Nhưng tình yêu đó âm ỉ trong lòng tôi. Chồng tôi càng tốt với tôi, tôi càng thấy mình mang tội lớn. Ông trời đã ban tặng tình yêu cho con người, tại sao không cho nó đến đúng thời điểm mà nó cần phải đến. Tại sao ông trời không mang tình yêu đó đặt vào tôi và chồng. Giờ này, tôi xin trời hãy giúp tôi, hãy mang tình yêu đó ra đi, để tôi được là một người vợ yêu chồng…

          Nguồn trích dẫn: From: Dân trí

          2 Bình luận

          1. AN&NAAN&NA15:39 25-11-2011
            Giời à, bạn copy mà cứ làm...nhầm chít người đấy nhé.
          2. thanhhuyenthanhhuyen21:00 26-11-2011
              Ẹc! Cấm nhầm thế tội nghiệp mình lắm à nhen!
            • AN&NAAN&NA10:28 24-11-2011
              T.H ui - đọc cái bài này của bạn.. Mình không ...bình luận hay ý kiến gì nha..
              Chỉ có điều - 1 cảm xúc gì gì đó, ùa về, mình muốn chép tặng bạn 1 bài thơ. (bài này, do 1 người bạn tặng mình - chắc lúc đó, nó cũng 'cảm xúc ùa về' đ/v mình, như mình đ/v bạn bây giờ đó ). Đọc cho 1 ngày mới bắt đầu - NHƯNG ĐẦY NẮNG NHÉ:
              P/s: chỉ là cảm xúc thôi nha. Không hẳn bài thơ này, 'quyện' với bài viết này đâu nhé:
              Em đầy ngộ nhận như tôi
              Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
              Cũng tìm những lối phong rêu
              Để rồi bước trật bước trèo uổng công
              Mắt thì thăm thẳm mùa đông
              Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
              Mùa xuân ở phía sa mù
              Mà băng tuyết… đến bao giờ cho tan?
              Gặp em cơ nhỡ cưu mang
              Em đâu biết đến lỡ làng về sau
              Em đương lấy sóng làm cầu
              Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền
              Lấy khao khát để làm yên
              Lấy duyên làm phúc lấy tiền làm khinh
              Rồi ra em giống chị mình
              Lấy bấy nhiêu cái thất tình làm vui
            • thanhhuyenthanhhuyen13:16 25-11-2011
                Mình đọc thơ xong thấy có nhiều tâm trạng y như entry ở trên vậy. Tuy nhiên đó chỉ là một câu chuyện tình yêu mình copy ở báo Dân Trí về thôi - không liên quan gì đến "người thực, việc thực" cả. Mà ví dụ có đi chăng nữa thì chắc chỉ mơ hồ thoảng qua thôi, không sâu sắc như nhân vật nữ chính trên đây đâu ANNA ạ! Hy vọng đó sẽ là may mắn đối với riêng mình, hoặc với một số bạn gái đã get married. Hạnh phúc mà ta đang có mới là thứ đáng để trân trọng nhất, phải không bạn?

              18/09/2011

              Kiếp sau nếu lại làm chồng của em...

              (Dân trí) - Cô vn không b điên. Năm đó cô 23 tui, rt tr. Người ta nói nhan sc cô vào loi bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tui, có chút danh tiếng, rt tài hoa và là người tình lý tưởng ca rt nhiu cô gái tr.

              Cô vừa hay làm việc cùng cơ quan với anh. Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp thích chơi bài, nhưng cô thì không. Tuy vậy, cô vẫn ngồi giữ chỗ, ch anh ăn cơm xong sẽ nhường lại cho anh.

              Anh chưa tng đ ý đến cô, gia anh và cô không h có  mt s ràng buộc nào. Cô là một cô gái tốt bụng và biết quan tâm đến người khác, nhưng lại rất ít cười. Cô chỉ cười khi ở bên cạnh anh. Mặc dù anh không quan tâm đến cô, nhưng cô vẫn yêu anh tha thiết.

              Buổi tối hôm đó, cô hẹn anh cùng đi tản bộ, và rồi thẹn thùng cô nói lời yêu anh. Anh vô cùng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh anh tìm ra cách để khéo léo từ chối. Anh nói với cô rằng người con gái anh yêu không yêu anh, giờ anh không muốn yêu ai khác nữa vì trái tim anh đã chết, anh không thể làm bạn của cô được nữa, mong cô đừng tìm anh.

              Cô khóc ròng một đêm. Khi đi làm, cô cũng khóc, đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt lạ lùng, còn anh thì ngồi ngây ra đó không biết làm gì. Những ngày sau đó cô vẫn không ngừng khóc. Anh bắt đầu động lòng, xem ra cô thực sự rất yêu anh. Rồi cũng đến một ngày, anh hẹn cô ra ngoài. Anh nói sẽ thử đến với cô nếu cô không bận tâm đến việc anh chưa thể quên được người con gái cũ. Cô đồng ý, cười rạng rỡ. Cuối cùng anh cũng đã chp nhn cô.
                        
              Tình yêu của anh và cô rất giản đơn, không có những lần hẹn nhau ra ngoài xem phim hay đi ăn. Anh luôn thờ ơ với cô. Những lúc vui nhất, họ thường ngồi dưới chân cầu bên cạnh bờ sông. Anh sống trong một căn hộ độc thân. Cô thường đến đó git qun áo giúp anh. Anh b m cô quan tâm chăm sóc anh. Anh quên mất ngày sinh nhật cô, cô không trách anh. Đến sinh nhật anh, cô tặng anh một chiếc cà vạt thật đẹp và không quên tạo cho anh một bữa tiệc sinh nhật thật lãng mạn.

              Mt năm sau đó, hai người kết hôn. Mọi việc trong gia đình cô đều lo liệu chu đáo. Anh đi làm về có cơm ngon canh ngọt, xem ti vi xong có nước nóng để tắm, quần áo của anh cũng được cô giặt sạch sẽ. Anh có thể chuyên tâm vào sự nghiệp. Năm đó anh được thăng chức giám đốc, còn cô thì gầy đi nhiều. Hai năm sau cô có thai. Khi bụng to dần, việc cúi người ngồi xuống đối với cô khá khó khăn. Nhưng ngày nào cô cũng chăm chỉ giặt quần áo. Mọi việc trong gia đình vẫn do cô lo liệu. Một tháng sau, cô trở dạ. Bác sĩ chẩn đoán cô khó đẻ do vị trí thai nhi quá cao, phải mổ đẻ. Vì con, cô chấp chận, bé gái sinh ra nặng 3 cân. Ba mẹ anh muốn bế cháu, nhưng khi cháu là một bé gái thì không thèm đến thăm cô nữa. Những tháng nằm cữ, cô không có ai chăm sóc, người thân bên ngoại lại ở quá xa, mỗi tháng chỉ đến thăm được một lần và mỗi lần mang theo được một ít đồ tẩm bổ. Buổi tối, bé hay quấy, một mình cô phải thay tã, cho bé uống sữa. Anh không chăm sóc cô. Chưa hết cữ, hông cô bắt đầu đau nhức.

              Bé rất xinh và đáng yêu. Cô âm thầm dõi theo sự lớn khôn của con, lòng ngập tràn hạnh phúc. Mặc dù sự thờ ơ của anh làm cô đau lòng, nhưng cô vẫn yêu anh. Cũng có những lúc cô trách anh, nhưng sau đó cô lại tha thứ cho anh. Có lẽ anh mãi mãi không biết quý trọng những thứ mình đang có, bởi vì trong quãng thi gian đó, anh luôn thờ ơ đối với sự tồn tại của cô.

              Cô nhìn con lớn lên từng ngày, con những tiếng đầu tiên con bé gọi mẹ. Cứ như thế, thấm thoắt, bé đã lên năm tuổi. Trong một lần cô đưa bé đi chơi công viên, chiếc xe buýt chở hai mẹ con gặp tai nạn, cô bị ngất đi sau cú va chạm. Khi tỉnh lại mặt cô đầy máu, nhưng cô không hề để ý đến vết thương của mình mà nhìn xung quanh để tìm con. Bé bị thương rất nặng, khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói bé đã ngừng thở. Cô ngất lịm, đến khi tỉnh lại, miệng không ngừng gọi tên con. Anh ngồi bên nhẹ nhàng an ủi cô mà lòng xót xa vô hạn. Cô lại khóc ngất đi.

              Đến lần thứ ba cô tỉnh lại thì luôn miệng lẩm bẩm một mình. Bác sĩ nói cô đã bị điên…

              Anh từ chức và tìm một công việc theo giờ để có thời gian chăm sóc cô. Những lúc anh đi làm đành nhờ hàng xóm. Cô vẫn lẩm bẩm gọi tên con hay ôm gối cười ngây dại. Thấy đứa trẻ nào cô cũng đuổi theo và gọi đó là con mình. Anh chỉ còn cách khóa cô ở trong nhà. Cô lúc thì cười, lúc lại khóc nhưng khi nhìn thấy ảnh con cô lập tức bình tĩnh lại, lấy tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt trên ảnh. Ánh mắt sáng lên nét hiền từ.

              Thời gian dần trôi. Có  những lúc nửa đêm, cô đột nhiên gọi tên con. Mọi người trong xóm đều biết đến người vợ điên, có người cảm thông, có người thương hại, có người lại xem đó như là trò đùa. Đáng nhẽ anh sẽ có một tiền đồ sáng lạn nhưng chính vì người vợ điên mà anh mất tất cả. Anh hận cô. Anh bắt đầu nghiện thuốc lá và rượu, ngày nào cũng say mềm, tính khí trở nên nóng nảy.

              Cô lờ mờ  nhận ra sự thay đổi của anh. Anh hút rất nhiều thuốc. Nhân lúc anh không để ý, cô giấu thuốc đi. Không thấy thuốc, anh hỏi, cô chỉ cười ngây dại. Anh hằn giọng: “Nếu cô không đưa ra đây tôi sẽ đánh chết cô”. Cô giật mình sợ hãi, thu mình vào góc tường. “Cô có nghe thấy không, mau đưa ra đây”, anh vẫn quát tháo. Cô run rẩy rút điếu thuốc từ gầm giường đưa cho anh, anh giật lấy và lại gắt lên với cô: “Nếu lần sau cô còn giấu thuốc đi tôi sẽ đánh chết cô”.
              Cô vn có thói quen giặt quần áo mỗi khi anh ra ngoài, thường là lấy quần áo của con ra giặt. Cô vuốt nhẹ quần áo con, ngửi mùi hương trên đó và lại cười ngây dại.

              Cô đổ bệnh, bác sĩ bảo cô không sống được bao lâu nữa.

              Anh hút thuc, nhìn chm chm vào người v đáng thương. Cô vẫn điên như trước, chỉ là giờ đây dễ mệt hơn, quậy một lúc đã lăn ra ngủ. Để cứu cô anh đã bán hết những gì có thể, cuối cùng anh phải bán cả ngôi nhà đang ở.

              Cô đau đớn nhìn anh, tay chỉ vào họng mà nói không thành lời. Cô thở khó nhọc, run rẩy nói với anh: “Em rất đau”. Sự đau đớn của cô khiến lòng anh tan nát. Từ trước đến nay anh chưa từng thương yêu cô, nhưng đến hôm nay, anh đã rơi nước mắt. Anh nói với cô, anh không còn cách nào nữa, những gì anh có thể làm được anh đã làm hết rồi… Dường như cô cũng biết mình không thể sống thêm được bao lâu nữa, không còn lấy tay ra hiệu mà gắng gượng thở, nước mắt cứ thế tuôn trào.

              Cô ra đi vào sáng ngày hôm sau khi anh còn đang ngủ. Đến lúc anh tỉnh dậy, cô đang nép vào lòng anh, mắt vương lệ. Trên giường đặt lại một bức thư, viết: “Gửi anh yêu”.
                          
              Anh vội vàng mở thư, những dòng chữ rõ ràng như in sâu trong mắt anh. Cô đã viết cho anh lúc cô tỉnh lại:

              Anh yêu!
              Em đang khóc khi viết cho anh nhng dòng ch này. Em biết mình sp không qua ni. Hôm nay, em bng dưng tnh li, có l là do sc tàn tri dy, có l là do ông tri thương hi em, cho em cơ hi cui cùng đ nói li t bit vi anh. Em vn còn nh con ca chúng ta, nh lúc con gi… Khonh khc đó, anh biết không? Khonh khc đó em đã khóc. Em ôm ly khuôn mt nh bé ca con. Ti sao? Ti sao ông tri li nhn tâm vi con ca chúng ta, nhn tâm vi em như vy. Nm dưới lp đt đó có l con mình cô đơn lm vì không có ai chăm sóc. Con đang đi em. Em phi đến bên con, chăm sóc con.

              Anh yêu! Cm  ơn anh vì anh đã mang đến cho em mt gia đình, mt đa con, giúp em hoàn thành thiên chc ca mt người ph n. Mc dù anh chưa tng nói vi em rng anh yêu em nhưng em vn yêu anh, yêu anh đến c khi chết đi ri. Nhng ngày tháng bên anh mc dù rt đau kh vì anh chưa tng quan tâm đến em, yêu chiu em, nhưng em vn đi đến ngày anh nói li yêu em. Gi em không th đi đến ngày đó na ri.

              Anh yêu! Anh là  người đu tiên và cũng là  người cui cùng mà em yêu. Khi em ri xa thế gii này, anh s là người đàn ông duy nht ca em.

              Anh yêu! Cm  ơn anh vì tt c, em đã khiến anh phi vt v  ri. Xin li anh, em phi  đi đây, em không th  cùng anh đi hết quãng đi còn li  được na.

              Anh yêu! Em hôn anh ln cui. Đó là n hôn nng thm và vĩnh hng. Hãy đ nhng git nước mt đau kh sut bao năm qua tuôn trào trong gi phút này. Em đi đây. Anh yên tâm, em s chăm sóc con tht tt.

              Mãi mãi yêu anh!

              Anh khóc. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh biết thế nào là đau khổ tột cùng. Anh ôm chặt cô trong lòng, nhớ lại những khổ đau mà cùng từng phải chịu đựng, nhớ lại những điều tốt đẹp về cô. Từng giọt nước mắt anh rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt gầy gò của cô.

              Anh để cô nằm bên cạnh con. Quỳ trước mộ cô, hai mắt anh mọng nước, ôm lấy mộ, anh thì thầm: “Em yêu! Em biết không? Cho đến tận hôm nay anh mới biết anh yêu em đến nhường nào. Anh yêu em, tht đy, rt yêu em. Trước đây anh không tốt với em, giờ nghĩ lại anh thấy mình thật đáng hổ thẹn. Kiếp này anh nợ em, kiếp sau mong được đền đáp. Em yêu, anh yêu em, em có nghe thấy không?” Anh gục đầu lên mộ cô khóc nức nở. Nhưng cô mãi mãi không thể nghe thấy được.

              Kiếp sau nếu anh li  được làm chng ca em, anh s chăm sóc em, yêu em suốt đời, được không em
              Cao Thúy
               Lược dịch t Câu chuyn tình yêu

              Nguồn trích dẫn: From: Dân trí

              1 Lời bình

              1. sachoatigonsachoatigon20:02 02-12-2011
                có không cái kiếp luân hồi ?
              2. thanhhuyenthanhhuyen17:00 25-03-2012
                  Mình thì chẳng ước có kiếp sau Gôn ạ! Chỉ ước rằng kiếp này con người chúng ta sống với nhau sao cho tử tế và không phải hổ thẹn vì sự có mặt của mình trên đời là ok thôi...

                Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

                 
                Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
                Lên đầu trang
                Xuống cuối trang