18/09/2011

Kiếp sau nếu lại làm chồng của em...

(Dân trí) - Cô vn không b điên. Năm đó cô 23 tui, rt tr. Người ta nói nhan sc cô vào loi bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tui, có chút danh tiếng, rt tài hoa và là người tình lý tưởng ca rt nhiu cô gái tr.

Cô vừa hay làm việc cùng cơ quan với anh. Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp thích chơi bài, nhưng cô thì không. Tuy vậy, cô vẫn ngồi giữ chỗ, ch anh ăn cơm xong sẽ nhường lại cho anh.

Anh chưa tng đ ý đến cô, gia anh và cô không h có  mt s ràng buộc nào. Cô là một cô gái tốt bụng và biết quan tâm đến người khác, nhưng lại rất ít cười. Cô chỉ cười khi ở bên cạnh anh. Mặc dù anh không quan tâm đến cô, nhưng cô vẫn yêu anh tha thiết.

Buổi tối hôm đó, cô hẹn anh cùng đi tản bộ, và rồi thẹn thùng cô nói lời yêu anh. Anh vô cùng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh anh tìm ra cách để khéo léo từ chối. Anh nói với cô rằng người con gái anh yêu không yêu anh, giờ anh không muốn yêu ai khác nữa vì trái tim anh đã chết, anh không thể làm bạn của cô được nữa, mong cô đừng tìm anh.

Cô khóc ròng một đêm. Khi đi làm, cô cũng khóc, đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt lạ lùng, còn anh thì ngồi ngây ra đó không biết làm gì. Những ngày sau đó cô vẫn không ngừng khóc. Anh bắt đầu động lòng, xem ra cô thực sự rất yêu anh. Rồi cũng đến một ngày, anh hẹn cô ra ngoài. Anh nói sẽ thử đến với cô nếu cô không bận tâm đến việc anh chưa thể quên được người con gái cũ. Cô đồng ý, cười rạng rỡ. Cuối cùng anh cũng đã chp nhn cô.
          
Tình yêu của anh và cô rất giản đơn, không có những lần hẹn nhau ra ngoài xem phim hay đi ăn. Anh luôn thờ ơ với cô. Những lúc vui nhất, họ thường ngồi dưới chân cầu bên cạnh bờ sông. Anh sống trong một căn hộ độc thân. Cô thường đến đó git qun áo giúp anh. Anh b m cô quan tâm chăm sóc anh. Anh quên mất ngày sinh nhật cô, cô không trách anh. Đến sinh nhật anh, cô tặng anh một chiếc cà vạt thật đẹp và không quên tạo cho anh một bữa tiệc sinh nhật thật lãng mạn.

Mt năm sau đó, hai người kết hôn. Mọi việc trong gia đình cô đều lo liệu chu đáo. Anh đi làm về có cơm ngon canh ngọt, xem ti vi xong có nước nóng để tắm, quần áo của anh cũng được cô giặt sạch sẽ. Anh có thể chuyên tâm vào sự nghiệp. Năm đó anh được thăng chức giám đốc, còn cô thì gầy đi nhiều. Hai năm sau cô có thai. Khi bụng to dần, việc cúi người ngồi xuống đối với cô khá khó khăn. Nhưng ngày nào cô cũng chăm chỉ giặt quần áo. Mọi việc trong gia đình vẫn do cô lo liệu. Một tháng sau, cô trở dạ. Bác sĩ chẩn đoán cô khó đẻ do vị trí thai nhi quá cao, phải mổ đẻ. Vì con, cô chấp chận, bé gái sinh ra nặng 3 cân. Ba mẹ anh muốn bế cháu, nhưng khi cháu là một bé gái thì không thèm đến thăm cô nữa. Những tháng nằm cữ, cô không có ai chăm sóc, người thân bên ngoại lại ở quá xa, mỗi tháng chỉ đến thăm được một lần và mỗi lần mang theo được một ít đồ tẩm bổ. Buổi tối, bé hay quấy, một mình cô phải thay tã, cho bé uống sữa. Anh không chăm sóc cô. Chưa hết cữ, hông cô bắt đầu đau nhức.

Bé rất xinh và đáng yêu. Cô âm thầm dõi theo sự lớn khôn của con, lòng ngập tràn hạnh phúc. Mặc dù sự thờ ơ của anh làm cô đau lòng, nhưng cô vẫn yêu anh. Cũng có những lúc cô trách anh, nhưng sau đó cô lại tha thứ cho anh. Có lẽ anh mãi mãi không biết quý trọng những thứ mình đang có, bởi vì trong quãng thi gian đó, anh luôn thờ ơ đối với sự tồn tại của cô.

Cô nhìn con lớn lên từng ngày, con những tiếng đầu tiên con bé gọi mẹ. Cứ như thế, thấm thoắt, bé đã lên năm tuổi. Trong một lần cô đưa bé đi chơi công viên, chiếc xe buýt chở hai mẹ con gặp tai nạn, cô bị ngất đi sau cú va chạm. Khi tỉnh lại mặt cô đầy máu, nhưng cô không hề để ý đến vết thương của mình mà nhìn xung quanh để tìm con. Bé bị thương rất nặng, khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói bé đã ngừng thở. Cô ngất lịm, đến khi tỉnh lại, miệng không ngừng gọi tên con. Anh ngồi bên nhẹ nhàng an ủi cô mà lòng xót xa vô hạn. Cô lại khóc ngất đi.

Đến lần thứ ba cô tỉnh lại thì luôn miệng lẩm bẩm một mình. Bác sĩ nói cô đã bị điên…

Anh từ chức và tìm một công việc theo giờ để có thời gian chăm sóc cô. Những lúc anh đi làm đành nhờ hàng xóm. Cô vẫn lẩm bẩm gọi tên con hay ôm gối cười ngây dại. Thấy đứa trẻ nào cô cũng đuổi theo và gọi đó là con mình. Anh chỉ còn cách khóa cô ở trong nhà. Cô lúc thì cười, lúc lại khóc nhưng khi nhìn thấy ảnh con cô lập tức bình tĩnh lại, lấy tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt trên ảnh. Ánh mắt sáng lên nét hiền từ.

Thời gian dần trôi. Có  những lúc nửa đêm, cô đột nhiên gọi tên con. Mọi người trong xóm đều biết đến người vợ điên, có người cảm thông, có người thương hại, có người lại xem đó như là trò đùa. Đáng nhẽ anh sẽ có một tiền đồ sáng lạn nhưng chính vì người vợ điên mà anh mất tất cả. Anh hận cô. Anh bắt đầu nghiện thuốc lá và rượu, ngày nào cũng say mềm, tính khí trở nên nóng nảy.

Cô lờ mờ  nhận ra sự thay đổi của anh. Anh hút rất nhiều thuốc. Nhân lúc anh không để ý, cô giấu thuốc đi. Không thấy thuốc, anh hỏi, cô chỉ cười ngây dại. Anh hằn giọng: “Nếu cô không đưa ra đây tôi sẽ đánh chết cô”. Cô giật mình sợ hãi, thu mình vào góc tường. “Cô có nghe thấy không, mau đưa ra đây”, anh vẫn quát tháo. Cô run rẩy rút điếu thuốc từ gầm giường đưa cho anh, anh giật lấy và lại gắt lên với cô: “Nếu lần sau cô còn giấu thuốc đi tôi sẽ đánh chết cô”.
Cô vn có thói quen giặt quần áo mỗi khi anh ra ngoài, thường là lấy quần áo của con ra giặt. Cô vuốt nhẹ quần áo con, ngửi mùi hương trên đó và lại cười ngây dại.

Cô đổ bệnh, bác sĩ bảo cô không sống được bao lâu nữa.

Anh hút thuc, nhìn chm chm vào người v đáng thương. Cô vẫn điên như trước, chỉ là giờ đây dễ mệt hơn, quậy một lúc đã lăn ra ngủ. Để cứu cô anh đã bán hết những gì có thể, cuối cùng anh phải bán cả ngôi nhà đang ở.

Cô đau đớn nhìn anh, tay chỉ vào họng mà nói không thành lời. Cô thở khó nhọc, run rẩy nói với anh: “Em rất đau”. Sự đau đớn của cô khiến lòng anh tan nát. Từ trước đến nay anh chưa từng thương yêu cô, nhưng đến hôm nay, anh đã rơi nước mắt. Anh nói với cô, anh không còn cách nào nữa, những gì anh có thể làm được anh đã làm hết rồi… Dường như cô cũng biết mình không thể sống thêm được bao lâu nữa, không còn lấy tay ra hiệu mà gắng gượng thở, nước mắt cứ thế tuôn trào.

Cô ra đi vào sáng ngày hôm sau khi anh còn đang ngủ. Đến lúc anh tỉnh dậy, cô đang nép vào lòng anh, mắt vương lệ. Trên giường đặt lại một bức thư, viết: “Gửi anh yêu”.
            
Anh vội vàng mở thư, những dòng chữ rõ ràng như in sâu trong mắt anh. Cô đã viết cho anh lúc cô tỉnh lại:

Anh yêu!
Em đang khóc khi viết cho anh nhng dòng ch này. Em biết mình sp không qua ni. Hôm nay, em bng dưng tnh li, có l là do sc tàn tri dy, có l là do ông tri thương hi em, cho em cơ hi cui cùng đ nói li t bit vi anh. Em vn còn nh con ca chúng ta, nh lúc con gi… Khonh khc đó, anh biết không? Khonh khc đó em đã khóc. Em ôm ly khuôn mt nh bé ca con. Ti sao? Ti sao ông tri li nhn tâm vi con ca chúng ta, nhn tâm vi em như vy. Nm dưới lp đt đó có l con mình cô đơn lm vì không có ai chăm sóc. Con đang đi em. Em phi đến bên con, chăm sóc con.

Anh yêu! Cm  ơn anh vì anh đã mang đến cho em mt gia đình, mt đa con, giúp em hoàn thành thiên chc ca mt người ph n. Mc dù anh chưa tng nói vi em rng anh yêu em nhưng em vn yêu anh, yêu anh đến c khi chết đi ri. Nhng ngày tháng bên anh mc dù rt đau kh vì anh chưa tng quan tâm đến em, yêu chiu em, nhưng em vn đi đến ngày anh nói li yêu em. Gi em không th đi đến ngày đó na ri.

Anh yêu! Anh là  người đu tiên và cũng là  người cui cùng mà em yêu. Khi em ri xa thế gii này, anh s là người đàn ông duy nht ca em.

Anh yêu! Cm  ơn anh vì tt c, em đã khiến anh phi vt v  ri. Xin li anh, em phi  đi đây, em không th  cùng anh đi hết quãng đi còn li  được na.

Anh yêu! Em hôn anh ln cui. Đó là n hôn nng thm và vĩnh hng. Hãy đ nhng git nước mt đau kh sut bao năm qua tuôn trào trong gi phút này. Em đi đây. Anh yên tâm, em s chăm sóc con tht tt.

Mãi mãi yêu anh!

Anh khóc. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh biết thế nào là đau khổ tột cùng. Anh ôm chặt cô trong lòng, nhớ lại những khổ đau mà cùng từng phải chịu đựng, nhớ lại những điều tốt đẹp về cô. Từng giọt nước mắt anh rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt gầy gò của cô.

Anh để cô nằm bên cạnh con. Quỳ trước mộ cô, hai mắt anh mọng nước, ôm lấy mộ, anh thì thầm: “Em yêu! Em biết không? Cho đến tận hôm nay anh mới biết anh yêu em đến nhường nào. Anh yêu em, tht đy, rt yêu em. Trước đây anh không tốt với em, giờ nghĩ lại anh thấy mình thật đáng hổ thẹn. Kiếp này anh nợ em, kiếp sau mong được đền đáp. Em yêu, anh yêu em, em có nghe thấy không?” Anh gục đầu lên mộ cô khóc nức nở. Nhưng cô mãi mãi không thể nghe thấy được.

Kiếp sau nếu anh li  được làm chng ca em, anh s chăm sóc em, yêu em suốt đời, được không em
Cao Thúy
 Lược dịch t Câu chuyn tình yêu

Nguồn trích dẫn: From: Dân trí

1 Lời bình

  1. sachoatigonsachoatigon20:02 02-12-2011
    có không cái kiếp luân hồi ?
  2. thanhhuyenthanhhuyen17:00 25-03-2012
      Mình thì chẳng ước có kiếp sau Gôn ạ! Chỉ ước rằng kiếp này con người chúng ta sống với nhau sao cho tử tế và không phải hổ thẹn vì sự có mặt của mình trên đời là ok thôi...

    Đẻ mướn

    Vợ chồng nhà nọ sống với nhau 10 năm mà không có con. Một hôm ông chồng quyết định nhờ người khác thay mình.
                                             

    Ông chồng bước ra khỏi cửa rồi nói với vợ:
    - Em cứ yên tâm người này chuyên nghiệp lắm em không phải lo đâu.
    vợ nghe rồi bẽn lẽn bướco nhà, thực ra ông chồng vẫn không yên tâm nên đã lén đặt máy nghe trộm trong nhà. Nhưng người đến lại không phải là người được nhờ mà là một tay thợ chụp ảnh, đến để quảng cáo.
    vợ ngại ngùng mời anh tao. Anh thợ lại tưởng cô mờio để chụpi kiểu ảnh. Ngồi xuống uống nước thấy cô gái mặt đỏ bừng, anh ta tưởng cô chưa chụp ảnh bao giờ nên hỏi:
    - Cô mới làm lần đầu hay sao mà ngại thế?
    - Thực ra tôi làm nhiều rồi nhưng với người ngoài thì chưa.
    Anh chàng cứ nghĩ cô gái hay chụp hình với gia đình, nên nói ngay:
    - Vậy thì tôi đảm bảo những lần đó cô sẽ không bao giờ có thể hài lòng bằng lần này, tôi được đào tạo trong một khóa chuyên nghiệp hẳn hoi, những tác phẩm tôi làm đều cực kỳ nghệ thuậtnhẹ nhàng.
    Cô gái tròn mắt hỏi:
    - Thật thế à...?
    - Tất nhiên chúng tôi không bao giờ chỉ giữ một kiểu thẳng mà còn kết hợp nhiều góc độ khác nhau, uốn lượn xoáy vặn đều đủ cả.... sẽ tạo ra một tác phẩm hoàn mỹ nhất cho cô.
    Ông chồng ở ngoài nghe thấy mà vã mồ hôi. Cô vợ thì mặt đỏ gay không nói thêm câu nào nữa, lại được anh chụp ảnh tưởng cô ta không tin nên trình bày tiếp:
    - Đây, chỉ với chiếc bàn này tôi cũng có thể tạo ra một kiệt tác để đời.
    - Ngay trên bàn sao.... - cô gái hỏi với giọng lo lắng.
    - Chưa ăn thua, cần thiết, chúng ta sẽ làm ở trong nhà tắm để có sự phá cách trong nghệ thuật.
    - Nhà.... tắm..... - Cô vợ lắp bắp
    - Uhm, chắc là cô thấy không khí ngột ngạt phải không. Vậy chúng ta sẽ ra ngoài đường nhé, có cây cối, hoa láánh sáng rất tuyệt vời...
    - Hả .... vậy.... công an không bắt sao..... - cô vợ lúc này mồ hôi đổ như tắm.
    - Sao lại bắt, công an nhiều khi còn xem tôi làm nữa mà.
    - Hả......... - ông chồng ngồi ngoài nghe mà ói máu
    Thấy cô vợ ngồi lặng thinh ông thợ chụp liền đắc chí rồi ra lấy cái kê 3 chân của máy ảnho, thấy thế cô vợ hỏi:
    - Cái đó để làm gì vậy?
    - À vì là đồ nghệ thuật nên nó todài hơn loại thường khá nhiều, vì thế tôi phải dùng cái này kê nó lên, mới làm được.
    vợ sùi bọt mép ngất lịm, ông chồng thì đã chết lặng bao giờ...
    Chie (st)

    Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

    Vợ và bồ

                                                       
    Bồ là phở nóng tuyệt vời. 
    Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu. 
    Bồ là nơi tỏ lời yêu
    Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình. 
    Bồ là rượu ngọt trong bình
    Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo. 
    Nhìn bồ đôi mắt trong veo 
    Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm. 
                                                   Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
    Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang 
    Bồ dỗi thì phải xuống thang 
    Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền 
    Một khi túi hãy còn tiền 
    Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh 
                                                   Một mai hết sạch sành sanh 
                                                  Bồ đi vợ lại đón anh về nhà 
    Bồ là lều, vợ là nhà 
    Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia 
    Vợ là cơm nguội của ta 
    Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng...
                                                                                                         Chie (st)

    Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

    Chết vì thằng bán kem

                                

    Ông mất. Cháu đến chia buồn với bà.

    - Sao ông đang khỏe, chuẩn bị kỷ niệm thượng thọ 90 tuổi mà lại ốm đột ngột vậy bà? Ông mất khi nào?
    - Cháu yêu à - Bà già giàn giụa nước mắt - Ông cháu mất khi ông bà đang làm "chuyện ấy".
    - Ông bà "đại lão" rồi sao lại còn làm việc đó nữa? Quá nguy hiểm!
    - Cũng không đến nỗi đâu, vì ông bà thường làm theo tiếng chuông nhà thờ mà. Dinh...Dong...Dinh...Dong... Cháu thấy không, chậm rãi, nhẹ nhàng mà vẫn rất tuyệt. Nhưng ai mà ngờ được là sáng hôm đó lại có thằng bán kem đi ngang qua đây cơ chứ.
    - !!!!
    Chie sưu tầm
    Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

    2 Bình luận

    1. NakataNakata20:09 22-11-2011
      hic! e hok phải bạn của blogger trungdung đâu chị ạ!
      hihi!
    2. thanhhuyenthanhhuyen21:36 26-11-2011
        Ơ thế ah? Chị tưởng em là bạn của nhỏ đấy cơ vì em còm bên đó suốt phải không?
      • NakataNakata17:14 21-11-2011
        hic! cô ơi! cái truyện này nghĩa là sao ạ! cháu k hiểu ạ!
        hihi! cháu hok bít xưng hô thế này có được hok ạ! cháu 15 t! cháu thấy cô bảo cô 30 tuổi nên cháu nghĩ xưng hô vậy nhưng mờ cô viết chỉ 2 mấy thui! nên cháu đang phân vân hok bít gọi là chị hay cô ạ! 50 50 được hok ạ?! một lần cmt là cô một lần cmt là chị ạ! hí hí hí!
        c thích cách viết của cô lắm! hihi!
      • thanhhuyenthanhhuyen14:00 22-11-2011
          Nakata là bạn của trungdung phải không? Vậy giống như Dung, em gọi chị là chị được rồi bởi vì chị cũng không câu nệ lắm đâu, gọi sao cho thấy thoải mái là được...
          Còn câu chuyện ở trên chị quên không p/s vào là "dành cho 18+" còn em thì mới 15t...
          Mừ cũng lạ ghê! Em hỏi chị nghĩa là sao nhưng lại để cái emotion trông gian thế kia nên thui hok giải thích đâu nhé nhok! Khi nào đủ 18+ thì chị hứa sẽ nói khẽ cho nghe, ok nhá?

        Mp3: Nhạc trẻ

        Nguồn trích dẫn: From: zing.mp3

        Mp3: Đàm Vĩnh Hưng

        Nguồn trích dẫn: From: zing.mp3

        Clip: Stay the same

        Nguồn trích dẫn: From: zing.mp3

        2 Bình luận

        1. thanhhuyenthanhhuyen13:36 21-09-2011
            Không thay đổi

            Joey Mcintyre

            Em đừng bao giờ ước rằng mình sẽ là một người khác
            Vì em đã và đang là con người đích thực của mình rồi
            Em đừng bao giờ nói rằng em không thích bản thân mình
            Vì khi em biết yêu quí con người thật sự của mình thì em sẽ trở nên tốt đẹp hơn nhiều đấy
            Và anh hy vọng rằng em sẽ mãi không thay đổi
            Vì không có điểm nào ở em mà anh thấy cần phải thay đổi đâu

            Anh nghĩ rằng em có thể đạt được bất cứ gì mà em muốn
            chỉ cần em có thể nhận ra được những ước mơ thật sự trong đáy lòng mình
            Đừng ngại ngùng khi em có điều muốn nói
            Em hãy mở lòng mình và để cho con tim dẫn lối

            Em đừng bao giờ nói rằng em không thích bản thân mình
            Vì khi em biết yêu quí con người thật sự của mình thì em sẽ trở nên tốt đẹp hơn nhiều đấy
            Và anh hy vọng rằng em sẽ mãi không thay đổi
            Vì không có điểm nào ở em mà anh thấy cần phải thay đổi đâu

            Em hãy tự tin vào bản thân mình
            Hãy nhìn vào đáy lòng mình
            Rồi em sẽ nhận ra tình yêu, chính tình yêu sẽ không làm cho em phải kìm nén mình nữa

            Hãy tin vào bản thân mình, em sẽ trở nên tràn đầy sức sống
            Chỉ cần có niềm tin vào những gì mình làm, em sẽ vượt qua được mọi khó khăn trở ngại.
          • thanhhuyenthanhhuyen13:28 21-09-2011

              Chorus
              Don't you ever wish you were someone else,
              You were meant to be the way you are exactly.
              Don't you ever say you don't like the way you are.
              When you learn to love yourself, you're better off by far.
              And I hope you always stay the same,
              cuz there's nothin' 'bout you I would change.

              Verse
              I think that you could be whatever you wanted to be
              If you could realize, all the dreams you have inside.
              Don't be afraid if you've got something to say,
              Just open up your heart and let it show you the way.

              Chorus

              Bridge
              Believe in yourself.
              Reach down inside.
              The love you find will set you free.
              Believe in yourself, you will come alive.
              Have faith in what you do.
              You'll make it through.

              Chorus

            Clip: Một chuyện tình cảm động


            Nguồn trích dẫn: From: You Tobe

            17/09/2011

            Clip: Bữa Cơm Trên Thiên Đường


            Nguồn trích dẫn: From: You Tobe

            1 Lời bình

            1. thanhhuyenthanhhuyen21:27 17-09-2011
                Hạnh phúc lớn lao với những ai còn có mẹ trên đời, tất cả chúng ta đều công nhận thế sau khi xem clip này phải không các bạn?

              Ông lão đánh cá và con cá vàng thời @

                                        
              Có hai vợ chồng ông lão nọ trên một hòn đảo, hai vợ chồng sống rất hạnh phúc ngày qua ngày làm việc và thư giãn bên chiếc máy vi tính đời pentium II.


              Hằng ngày ông lão đều ra biển đánh cá. Một ngày ông ra biển kéo lưới như thường lệ nhưng không kéo được gì ngoại trừ con cá vàng nhỏ. Thấy con cá nhỏ thoi thóp tội nghiệp ông liền thả nó xuống biển lại. Kỳ lạ thay con cá liền lên tiếng cảm ơn ông lão và nói sẽ đền ơn ông bằng một điều ước. Vì không tham lam nên ông tạm biệt con cá và về. Thuật lại chuyện cho vợ nghe, bà vợ liền mắng:
              - Ông ngu quá! Ông không thấy cái máy tính nhà mình nó cùi lắm hay sao ? Tại sao ông không xin cái mới ngon hơn còn kết nối Internet, game online, chat chit này nọ.
              Ông lão liền lủi thủi ra biển gặp con cá và thuật lại câu chuyện như vậy. Con cá nói: "Chuyện đó thì có khó gì, ông cứ về nhà đi, ước nguyện của ông sẽ thành hiện thực".
              Ông lão về nhà thì thấy bà vợ ông đang ngồi chat bên dàn máy vi tính pentium IV. Ông vừa bước vào nhà thì bà vợ liền mắng:
              - Bây giờ người ta xài tới core 2 gì gì đấy mà ông còn rước cái máy pentium này về làm gì, ông mau ra bảo nó đổi cho tôi cái máy hai hay bốn nhân gì ấy.
              Ông lão chiều vợ liền ra gặp cá vàng và kể lại như vậy. Cá vàng buồn nhưng cũng nói thôi được rồi ông cứ về, vợ ông sẽ được toại nguyện. Ông vừa về đến nhà thì bà vợ liền nói:
              - Tôi chán cái máy này rồi, tôi thích thời trang cơ bây giờ người ta toàn là xài laptop, ông hãy ra bảo con cá cho tôi ngay cái laptop nhanh lên.
              Ông lão buồn rầu bước ra biển, sóng lớn dồn dập, cá vàng hiện lên. Ông lão liền kể cho con cá những lời vợ ông nói, con cá giận giữ nhưng cũng đáp ứng điều kiện của ông. Tưởng rằng lần này mụ vợ sẽ mãn nguyện, nhưng khi ông vừa về đến nhà mụ vợ đã quát lên:
              - Máy móc gì nhiễm virus lung tung, nặng nề, chạy chậm rì, ông hãy ra bảo nó đổi cho tôi cái máy nào nhanh, sử dụng thật đơn giản, nhẹ mà không bị virus ấy.
              Ông lão vô cùng buồn bã vì lòng tham của bà vợ. Ông ra biển gọi cá vàng thì biển động dữ dội, mặt nước đen ngòm. Khi ông thuật lại yêu cầu của vợ ông cho cá nghe thì cá nổi giận lặn mất. Ông lủi thủi về nhà thì chỉ thấy mụ vợ đang ngồi thơ thẩn bên cái máy tính bỏ túi Casio.
              Tinhmaixanh_ktc91

              Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

              Ai quan trọng hơn

              Răng nói với lưỡi: "Tao mà phập nhẹ xuống một cái chắcmày đau lắm nhở"

              Lưỡi trả lời:
              - Tao mà lỡ lời với ai đấy thôi32 thằng đàn em của mày rụng hết đấy.
              Mồm chen vào:
              - Còn tao mà mở mồm nói dại thì 2 thằng chúng mày lẫn vào nhaucái chắc.
              Não kết thúc chiến tranh:
              - Im đi, không tao lao đầu vào tường chết cả lũ bây giờ!
              Chie sưu tầm

              Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

              Khi vợ là dân IT

              Ba cô gái trẻm việc cho các công ty máy tính lần lượt lấy chồng.

              Một hôm họ gặp nhau, sau khi nói những chuyện trên trời dưới đất, họ tâm sự về chồng của mình. Cô gái thứ nhất hồ hởi khoe:
              - Thật kinh khủng. ĐúngIntel Inside mất điện cũng không cần UPS (bộ lưu điện)!
              Cô gái thứ hai:
              - Còn của tớ thì có thể nối mạng bất cứ lúc nào mặc dù đang rất bận. Hơn nữa thoáng một cáiđã có thể chia sẻ tài nguyên bất kể trong tình huống nào. Đúngdòng Pentium!
              Cô gái thứ ba:
              - Các cậu thua tớ hết. Của tớ đúngAthlon 600 MHz! Mọi rào cản không có nghĩa lý gì. Khi sử dụng tớ cảm thấy chóng cả mặt, nhiều lúc thao tác của mình còn không theo kịp nữa!
              Cô gái thứ nhất:
              - Tớ chẳng ham tốc độ cao quá. Tớ chỉ cần bền bỉđạt yêu cầu.
              Cô gái thứ ba nói tiếp:
              - Có lẽ vậy. Nếu tốc độ quá cao mà phải thay mainboard cho phù hợp thì hỏng hết. Có khi tớ phải tìm cách hạn chế tốc độ.
              Cô gái thứ hai đưa ra ý kiến:
              - Dễ ợt! Khi truy cập, bạn phải mở hết các ứng dụng ratốc độ chậm ngay thôi mà.

              Chie sưu tầm
              Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

              Thế mới là phụ nữ

              Một cô gái bước vào bưu điện xin mấy tờ mẫu để gửi điện tín. Cô viết xong bức thư thứ nhất, đọc lại rồi xé đi, viết bức thứ hai rồi lại xé.


              Cuối cùng, khi đã viết xong bức thứ 3, cô đưa cho nhân viên bưu điện yêu cầu đánh điện khẩn.
              Khi bức điện đánh xong và cô gái đã ra về, nhân viên bưu điện tò mò giở lại 2 bức điện đã xé và đọc.
              Bức thứ nhất: "Tất cả đã hết. Em không muốn thấy mặt anh nữa!"
              Bức thứ hai: "Đừng viết cho em và đừng tìm gặp em nữa!"
              Còn nội dung bức gửi đi là: "Hãy đến ngay với em! Mong anh!"

              Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

              1 Lời bình

              1. thanhhuyenthanhhuyen19:28 17-09-2011
                  hihi, phụ nữ đúng là buồn cười thật, vô lý trong sự...có lý, chính vì thế mà nửa thế giới còn lại mới điên đảo vì chúng mình, phải không chị em ?!

                Vừa mất đi một người trên cõi đời này


                Chiều hôm qua mình đi chợ, lúc mua rau có ghé qua chỗ chị bán hàng mua quen thế nhưng chỗ ngồi của chị ấy trống không. Hỏi người bên cạnh mới ngỡ ngàng vì chị đã qua đời cách đó mấy ngày...

                Một tai nạn giao thông đã xảy ra...

                Và chị ấy chính là người phụ nữ xấu số.

                Chị qua đời khi mới 39 tuổi...
                Lúc biết tin đó, mình đã đứng khựng lại chỗ quán hàng của chị và tự nhiên chợt thấy sống mũi cay xè...

                Kiếp người mong manh quá...
                Hình ảnh người phụ nữ đôn hậu hay lam hay làm như hiện về trước mắt mình, khi chị ra đi cũng là lúc cùng chồng đi lấy hàng về, bao hàng quá to đã đẩy chị văng xuống đường khi anh chồng phanh đột ngột, trớ trêu thay lúc đó một chiếc xe tải đang lao nhanh đến và dừng không kịp...

                Chị ra đi với một thi thể không nguyên vẹn...

                Đau xót cho những người ở lại và xót xa cho số phận hẩm hiu của chị...
                Ở nơi này xin thắp một nén nhang cầu nguyện cho linh hồn chị được an nghỉ cõi vĩnh hằng - nơi đó có lẽ chị sẽ không phải tất tả lo toan nữa, phải vậy không?
                .......

                Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

                Thư tình tuổi 90


                Cụ ông viết thư cho cụ bà ở cái tuổi gần đất xa trời.

                Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.

                Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.

                Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!

                Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.

                Nh cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

                Nhận đưc tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.
                Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.

                Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.

                Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.

                Em ngủ ngon không?

                Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.

                Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng có blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!

                Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.

                Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang thư đến cho anh em nhé.

                Anh dừng bút.

                Thằng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.
                Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.
                Chie (st)
                Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

                Sao phải hét lên khi giận dữ?

                                                       
                (Dân trí) - Có V Thánh đang đi du ngon trên dòng sông thì thy mt gia đình trên b sông la hét vi nhau đy gin d. Ông lin quay li nhng người hc trò ca mình, kh mm cười hi: “Ti sao con người khi gin d li hét lên vi nhau?”.

                Nhng người hc trò ngm nghĩ mt lát ri mt trong s h lên tiếng: “Bi vì chúng ta mt bình tĩnh nên phi hét lên vi nhau”.

                 V Thánh li tiếp tc: “Nhưng ti sao li phi hét lên vi người bên cnh trong khi bn có th nói nhng suy nghĩ ca mình mt cách mm mng hơn?”.

                Nhng người hc trò khác cũng đưa ra mt vài li gii thích nhưng không ai có câu tr li làm hài lòng V Thánh c. Cui cùng V Thánh bèn gii thích:
                 “Khi hai người gin d vi nhau thì trái tim h có mt khong cách rt ln. Vì khong cách đó, h phi hét lên đ có th nghe thy nhau nói. Và khi h càng gin d, khong cách li càng ln nên càng phi hét tht to.

                 Vy điu gì xy ra khi hai người đang yêu nhau? H không h kêu la vi nhau mà ngược li, nói chuyn nh nh và tình cm. Bi vì trái tim ca h đang rt gn nhau. Khong cách gia hai người là không tn ti hoc rt nh...”.

                 V Thánh tiếp tc mm cười: “Và khi h yêu thương nhau nhiu hơn na, tình cm rt sâu đm thì chuyn gì s xy ra? H không nói, ch thì thm, h thm chí còn gn sát nhau trong tình yêu như mt s hòa quyn và là mt khi thng nht. Cui cùng h thm chí không cn phi thì thm, ch nhìn nhau và đó là tt c”.

                 Khi bn tranh lun vi ai, đng làm trái tim mình hình thành khong cách. Cũng đng làm tn thương trái tim người đi din, bi s có mt ngày khong gia hai người tr lên rt ln, ti mc không th quay v được vi nhau.

                Ngày mới lại đến


                Đăng ngày: 10:56 17-09-2011
                Thư mục: Người thứ ba
                             
                Một ngày mới lại đến - một buổi sáng mùa thu nguyên lành, trong trẻo...
                Mình ra cửa sổ, ngước nhìn trờihít một hơi dài căng lồng ngực bầu không khí tinh khôi ấy.

                Tiếng chim hót trong veo, từng cái lá cây lấp lánh ánh nắng sớm...
                Anh đã từng nói với mình "ngày mai trời lại sáng", những ngày u ám đã đi qua để một buổi sớm mai thế này khiến những tâm hồn đa cảm như bừng tỉnh lại.
                Với mình, cuộc sống tươi đẹp biết bao nhiêu....
                Nguồn trích dẫn (0)
                Tìm tag: From: thanhhuyen

                Biển, nỗi nhớ và em...


                Em xa anh, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
                Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
                Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
                Gió âm thầm chưa nói mà sao núi phải mòn?
                Anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím?
                Sóng có nghĩa gì đâu, nếu chiều nay anh chẳng đến?
                Dù sóng đã làm em, nghiêng ngả vì anh...


                Nguồn trích dẫn: From: zing.mp3

                1 Lời bình

                1. thanhhuyenthanhhuyen01:05 17-09-2011
                    Biển với anh như duyên nợ của đời em. Ngàn năm biển vẫn mãi còn đó và dạt dào ru những khúc tình ca sâu lắng...Ca khúc ấy đã làm em đắm chìm trong một thế giới chỉ có anh và en, chỉ có sự chứng kiến của mênh mang biển cả...
                    Em - người đàn bà đã, đang và sẽ khát khao được cháy lòng trong những giây phút ấy, những phút giây chỉ có biển và anh, có phải không?!
                    ................

                  07/04/2010

                  Mất con vì mẹ thiếu kiến thức phòng bệnh

                  Kinh nguyệt không đều nên với chị Duyên (27 tuổi, ở Hà Nội) việc có bầu thực sự là phép màu nhưng rồi chị cũng không thể giữ được con. Phát hiện mình bị rubella, chị đã phải quyết định bỏ con khi thai đã được 16 tuần.

                  Vốn biết mình khó thụ thai nên với chị Duyên, ngày biết tin có bầu thực sự là một ngày trọng đại. Lấy chồng gần hai năm, sau bao tháng ngày chờ mong, đi khám hết chỗ nọ đến chỗ kia, chị mới mang bầu. Thế nhưng niềm vui đó chẳng kéo dài lâu, được hơn 3 tháng thì chị bị sốt, hai ngày sau thì bắt đầu phát ban toàn thân.

                  Đến khi đi khám thì chị nhận được tin dữ mình bị nhiễm virus rubella. Bệnh ảnh hưởng đến thai và gây dị tật, nhất là trong 3 tháng đầu. Nghe bác sĩ nói mà con tim chị như rụng rời, bao nhiêu hy vọng đều tan biến.

                  "Không có bầu lại là một chuyện khác, đằng này có rồi mà mình không thể giữ được. Phải bỏ đi đứa con mà bấy lâu nay mình mong ước cũng giống như cắt từng khúc ruột của mình. Nhiều lúc tôi tự nhủ hay là mình cứ đánh liều, cứ sinh con ra biết đâu con lại khỏe mạnh. Nhưng rồi tôi lại sợ sinh nó ra lỡ bị gì mà mình thì không sống cả đời với nó để chăm sóc được", chị Duyên buồn bã chia sẻ.

                  Cũng giống như chị Duyên, không ít thai phụ đã phải quyết định phá thai khi phát hiện mình bị rubella trong khi dịch bùng phát mạnh tại Hà Nội và một số tỉnh phía Bắc thời gian qua. Nguy cơ trẻ sinh ra bị dị tật khi thai phụ bị nhiễm rubella trong 3 tháng đầu là rất cao, bác sĩ sản phụ khoa Lê Thị Kim Dung, Trung tâm Y tế Lao động Thái Hà cho biết.

                  "Trong khi đó, biện pháp phòng hữu hiệu nhất chỉ là tiêm văcxin phòng rubella trước khi mang thai thì nhiều chị em lại quên. Không chỉ với rubella mà còn nhiều yếu tố khác ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi mà các bà mẹ đều có thể phòng tránh. Chi phí đó không hề đắt, có khi chỉ bằng một hộp axit folic giá hơn chục nghìn đồng để phòng tránh dị tật ống thần kinh cho trẻ", bác sĩ Dung nói.

                  Trong một hội nghị khoa học được tổ chức gần đây về giáo dục chăm sóc sức khỏe cộng đồng, ông Vũ Mạnh Hà, Chủ tịch Hội đồng các dòng họ Việt Nam cho biết, tỷ lệ người bị khuyết tật tại nước đã tăng cao hơn so với những dự báo trước đây. Theo kết quả Tổng điều tra dân số và nhà ở năm 2009, tỷ lệ người bị khuyết tật là hơn 7%, khoảng 6 triệu người (trong khi dự báo trước đó chỉ khoảng 6,5%).

                  "Trong số này, có một tỷ lệ không nhỏ là dị tật, khuyết tật bẩm sinh. Trừ một số di chứng chiến tranh - chất độc màu da cam để lại, còn phần lớn phụ thuộc vào sức khỏe, bệnh tật và ăn uống của người phụ nữ khi mang thai", ông Hà cho biết.

                  Vì thế, theo các chuyên gia rất cần có một kế hoạch tổng thể tư vấn, kiểm tra sức khỏe tiền hôn nhân, hướng dẫn các cặp vợ chồng kiến thức để tránh sinh con dị tật.

                  Theo đó, cần ghi nhớ trong 3 tháng cuối thai kỳ, thai phụ phải ăn đủ các chất béo không no, đủ đạm, sắt, iốt, kẽm... để giúp cho khối óc của trẻ hình thành tốt nhất. Lý do là các tế bào của trẻ được hình thành chủ yếu từ lúc bào thai 7 tháng cho đến khi trẻ 24 tháng tuổi. Từ đó về sau các tế bào não giảm dần về số lượng.

                  Bên cạnh đó, ngoài việc chăm sóc về thể lực (mẹ tăng 12 - 14 kg kể từ khi thai nghén) thì việc để người mẹ vui vẻ về tâm trí cũng quan trọng. Lý do là rối nhiễu tâm trí từ mẹ sẽ ảnh hưởng đến thể chất tinh thần của con, một điều mà nhiều người chưa chú ý, ông Hà cho biết.

                  Đặc biệt, để tránh dị tật cho thai nhi, trước khi mang bầu 3 tháng chị em nên đi tiêm phòng các bệnh như cúm, viêm gan B, rubella... Bắt đầu bổ sung viên sắt và axit folic để phòng tránh dị tật ống thần kinh của thai nhi một tháng trước khi có thai.

                  Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

                   
                  Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
                  Lên đầu trang
                  Xuống cuối trang