01/03/2012

"Đồng sàng..."

Những lúc công việc bề bộn thế này, việc over time, việc học, việc nhà, việc lo xin học cho con vào lớp chọn...tất cả dồn lại nguyên một đống làm mình cố như muốn hụt hơi...

Sếp luôn có câu cửa miệng: "Đã đến cơ quan là mọi việc cá nhân đều phải gác sang một bên"...Mình đã làm được điều đó rất tốt nhưng...đằng sau những tiếng cười, những chỉ huy, những mệnh lệnh và sắp đặt công việc, mình lại cảm thấy vô cùng yếu đuối và đơn độc trên hành trình ấy...

Có người đã nói "đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn thấp thoáng bóng dáng của người vợ", còn đằng sau (một chút) thành công của người đàn bà thì là điều gì? Mình buồn đến vô hạn khi trên con đường sự nghiệp của chồng mình luôn là người đầu tiên cổ vũ và là người cuối cùng thấu hiểu, còn anh - dường như anh xem thường những thành quả của phụ nữ nhiều hơn mình tưởng....

Mình đang stress và thực sự muốn bùng nổ, giá như anh có thể san sẻ đôi chút gánh nặng cho mình lúc này...Nhưng mệt mỏi và vô vọng vì nói mãi rồi nhưng hình như anh sinh ra chỉ để được phục vụ vô điều kiện...

Từ chuyện to cho đến chuyện nhỏ, từ chuyện làm giấy tờ nhà cho đến việc thú nuôi cây cảnh nhất nhất cái gì cũng là mình mà nếu chẳng may anh có tham gia thì mục đích...phá đám là chủ yếu.

Đơn cử như chuyện nhỏ tí là mình nuôi mèo, lặn lội đem con mèo từ nhà ông ngoại bên HP về nuôi thế mà hai mẹ con năn nỉ ỉ ôi kiểu gì anh cũng không cho nuôi trong nhà vì ghét cay ghét đắng động vật. Sau rồi mình phải đem nó lên tầng thượng và nuôi ở sân phơi , thế mà rồi cũng chẳng yên vì anh quá đáng đến mức cả ngày không nỡ cho con mèo ăn mà chờ bằng được mình đi học về với bộ mặt tỉnh queo: "Mèo của em thì em đi mà cho ăn".


Thương con mèo đói mình chả kịp tắm rửa ăn uống gì, đêm hôm mò lên tầng thượng cho nó ăn . Cuối cùng mình cũng không thể tiếp tục nuôi nó theo kiểu ấy và đành bảo anh đem đi cho với điều kiện người ta phải để nuôi chứ không được ăn thịt.

Chỉ tội nghiệp con trai khi nhìn thằng bé ngây người nghe mẹ báo tin con mèo "bỏ đi". Mình không muốn nói dối con nhưng đành lòng vậy...

Con mèo ấy rất ngoan và xinh xắn, nó thèm hơi người đến nỗi cứ mỗi lần mình cho ăn là lại quấn lấy chân kêu meo meo rất tội...Mình nói với anh chăm sóc thú cưng làm cho đầu óc cực kỳ thư thái và những kẻ ghét động vật hầu hết là những kẻ vô cảm, rỗng tuếch nhưng anh chỉ cười hì hì mặc kệ mình với mớ lý thuyết "dở hơi" ấy...

Không biết anh có lúc nào băn khoăn về mình không còn mình sao chỉ vì những chuyện "bé như con kiến" ấy mà tự nhiên thấy chán chồng quá thể...Ước gì anh đi làm đâu xa nhà nguyên một hay vài tháng đi cho đỡ thấy ghét. Cuộc sống chung nhiều khi cũng thật là phiền toái và hình như mình bị tước quyền nhiều quá...Cho dù đó chỉ là những sở thích nhỏ nhoi, giản dị đến tội nghiệp...


Thực sự mình cảm thấy chuỗi ngày vừa qua thật tồi tệ, chả biết mình đang phải cố gắng vì cái gì nữa? Một bài toán cực kỳ đơn giản mà anh không bao giờ chịu hiểu, đó là nỗ lực của cả hai người cộng lại bằng hạnh phúc, còn sự quá tải của một người cộng với sự dửng dưng của người còn lại thì kết quả bằng O. Liệu cảm giác tệ hại này có phải do tác dụng phụ của "tương tác không đều" giữa mình và anh không nhỉ? 

P/s: Bực mình xả một tràng ra cái entry này, hy vọng sáng mai ngủ dậy không còn muốn chồng...đi làm xa nhà nữa!

Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

15 Bình luận

  nkby1982 19:57 07-03-2012

thanhhuyen11:10 09-03-2012

Cảm ơn bạn thật nhiều nhé! Happy Woman's day for you...

Barbara Huong14:12 06-03-2012

Lâu lắm rùi, tớ cũng như nàng để rút ra một câu là " Sau sự thành công của người đàn bà là cái bóng của mình" đấy. Mà cho tớ add Huyền vào ds bạn bè nhé

thanhhuyen11:25 09-03-2012

Ở xứ mình đòi quyền bình đẳng chắc sau 50 năm nữa cũng chưa chắc xong bạn nhỉ? Tất cả luôn nằm trên giấy tờ, khẩu hiệu và sách báo chứ không phải là cuộc sống...Nên đã là thân phận đàn bà thì chỉ biết nỗ lực gấp đôi đàn ông và chấp nhận bất công như một điều dĩ nhiên phải thế thôi...
Ta cô đơn không chỉ vì thiếu sự song hành của chồng mà còn đơn độc vì cả một xã hội "nói hay hơn làm" và bất bình đẳng giới còn quá rõ rệt!
P/s: Mình đã add blog của H lâu rồi mà có xin phép đâu! Thứ lỗi nhé, hihi

Chuối00:04 06-03-2012

Heheee, này em. Hôn nhân là một bản hợp đồng cực cực lớn nhé. Để thưc hiện một cách tốt đẹp và hoàn hảo nhất thì điều kiện cần là phải có sự thỏa hiệp của cả đôi bên đấy

thanhhuyen12:22 06-03-2012

"Thỏa hiệp"- hình như ở đây đang có ẩn dụ về sự tranh chấp ngầm ấy anh nhỉ? Và điều đó thì thật khó bắt đầu với một người ngại lắng nghe như hắn của em. Haiii...zzza!

Hoa Xương Rồng2118:17 04-03-2012

đàn ông thường hay bỏ qua những điều tưởng như vụn vặt, nhưng với phụ nữ thì lại vô cùng lớn lao... chính vì thế tình cảm sẽ bị bào mòn dần nếu như em không thẳng thắn ....... vì sức chịu đựng chỉ có giới hạn mà thôi..
thử một lần nói hết với anh ấy xem... biết đâu chồng sẽ nhận ra sự vô lý của mình và thay đổi để thích nghi với em....

thanhhuyen09:26 05-03-2012

Đúng là sức chịu đựng chỉ có hạn nên em đã nói thẳng thắn rồi, không phải một lần mà rất nhiều lần nhưng được cái hắn nhà em toàn lờ đi, mặc kệ mình nói mình nghe...
Có lẽ phải học cách chấp nhận thôi, chị nhỉ?

khoaitaychien_votudi11:37 04-03-2012
Em ghé thăm chị.hihi. Entry có vẻ bức xúc quá Chúc chị và gia đình cuối tuần vui vẻ và ấm áp nhé!

thanhhuyen09:15 05-03-2012

Uh, thank em! Mà đã bức xúc là phải nói ngay không để lâu nó nguội mất em ạ!

An&Na22:18 03-03-2012

Ừ, nghe em kể vụ 'mèo' trong còm, đúng là thấy ...éo le và hoàn cảnh wá cớ. .
Chị cũng có 1 kỷ niệm, không 'thảm' như em nhưng 'éo ne' không kém nhé.
Ngày đó, chị cũng hí hửng đi ôm một chú Cún Lucky về, định cho Na biết yêu thương đv ấy. Thế mà bà ngoại - ngày ấy mẹ chị lên trông bé giùm chị - 'xua đuổi' nó quá chừng. Bà sợ dơ, và lông chó. hic hic...Cuối cùng, hết cách, em chị phải cắp con chó đi ''nhờ ông đoái thương mà cho tôi ký thác con chó này''  (nhái theo cải lương vở Tô Ánh Nguyệt ấy)  (gửi 1 ông tốt bụng nào ấy)...

Thôi, bỏ qua chuyện mèo và chó nhé. Chuyện ....người luôn vui nha.

thanhhuyen09:20 05-03-2012

Nhìn thú cưng của mình thảm thương vậy chỉ muốn kiếm bình nước trà rót vào lỗ mũi lão chồng đang nằm ngáy o o thôi chị nhỉ? Em là em vẫn còn tức hắn lắm nên "chuyện người" chưa vui được, hị hị...

sachoatigon21:27 03-03-2012

Co chút chút đấy bạn à

thanhhuyen09:13 05-03-2012

Xin chia sẻ với bạn mình

sachoatigon16:06 03-03-2012

Đằng sau sự thành công của đàn bà là tiếng thở dài và cằn nhằn của người chồng . Chán mà vẫn phải chịu đó TH à . Cố lên, cố lên

thanhhuyen21:05 03-03-2012

Cảm ơn vì Gôn đã cổ vũ cho tớ, mà nghe như chuyện này chả riêng mình tớ gặp thì phải! Có lẽ chỉ khác một điều là tớ hay "càm ràm" thôi, đúng không cô bạn?

sachoatigon16:06 03-03-2012

Đằng sau sự thành công của đàn bà là tiếng thở dài và cằn nhằn của người chồng . Chán mà vẫn phải chịu đó TH à . Cố lên, cố lên

thanhhuyen21:20 03-03-2012

Có cùng cảnh ngộ với tớ không mà bình luận không trượt câu nào vậy ta?!

Miên Du16:01 02-03-2012

Em bị bệnh mất ngủ chị à, giấc ngủ em rất ngắn và chập chờn. Những ngày mệt mỏi căng thẳng và toan lo thì lại khó hơn, 2,3h sáng mới ngủ được. Chị cũng thức khuya quá đi mất.
Đọc những entry của chị, ngưỡng mộ chị quá. Đàn bà dễ có mấy tay. Chu toàn công việc, đảm đang việc nhà :). Em thì vụng về và sắp làm dâu rồi mà còn dại quá chừng! :) Em sợ cái cảnh xa thơm gần thối như chị nói, mà tâm lý phụ nữ thi thoảng cứ muốn cái gì mới mẻ là lạ một chút. Chán ghê.. hì hì

thanhhuyen21:24 03-03-2012

Mấy hôm lão nịnh bợ trông thấy chị ở đâu là ghé vào ôm ngay lúc đó nhưng khi thì...ăn cùi chỏ, hôm qua còn bị ủn một phát rớt xuống đất nghe cái bịch! Đáng ghét làm vậy cho chừa, phải không nhỏ?

Onlyloveyouhmhd15:00 02-03-2012

Là phụ nữ nên có nhiều điều phải muốn lắm Út ạ và cái muốn luôn đi một cặp trái ngược nhau. Hôm nay đã hết strees rồi chứ, vui nhiều nhé!

thanhhuyen21:28 03-03-2012

Stress thì đỡ đỡ rồi chị ạ nhưng dòm cái mặt vẫn thấy ghét ghét nên em không thèm nói chuyện. (Tức vậy mà cơm vẫn phải nấu cho ăn, quần áo vẫn phải giặt cho mặc...Không có cách nào trả đũa cho thật ghê gớm! Ngược lại vẫn phải chăm sóc như chưa hề...có chuyện gì xẩy ra, điên thế!)

An&Na14:35 02-03-2012

hờ hờ, cứ ước thế đi, đảm bảo 2 ngày sau lại 'loạn' lên đi tìm chồng cho coi. Thế đã b.r được chửa?
Vụ nuôi mèo tếu nhỉ- Còn vụ chồng dửng dưng - ít quan tâm tới vợ, chị thấy nhiều lắm. Có lẽ đàn ông đa phần là vậy- Có lẽ họ mặc nhiên xem sự 'đi - về, có mặt, tồn tại với mình đã là sự 'chia sẻ' to lớn lắm rồi đấy. ...Hoặc họ chỉ để tâm tới gì to tát thôi. Nhất là vợ giỏi thì...khỏi phải lo. 

thanhhuyen20:57 03-03-2012

Vụ nuôi mèo làm em ấm ức gần chết thế mà chị còn khen tếu nữa! Nếu chị biết con vật tội nghiệp của mình phải liều lao thân từ tầng ba xuống đất chỉ để đi kiếm ăn vì quá đói, sau một tuần nó tìm được đường về nhà giữa đêm khuya với thân hình gầy trơ xương và nhem nhuốc bẩn thỉu thì mới thấy thật đau lòng mà không muốn cười tẹo nào cả, lúc mở cửa cho nó vào nhà thực sự em chỉ muốn rớt nước mắt ra thôi...

An&Na14:34 02-03-2012

hờ hờ, cứ ước thế đi, đảm bảo 2 ngày sau lại 'loạn' lên đi tìm chồng cho coi. Thế đã b.r được chửa?
Vụ nuôi mèo tếu nhỉ- Còn vụ chồng dửng dưng - ít quan tâm tới vợ, chị thấy nhiều lắm. Có lẽ đàn ông đa phần là vậy- Có lẽ họ mặc nhiên xem sự 'đi - về, có mặt, tồn tại với mình đã là sự 'chia sẻ' to lớn lắm rồi đấy. ...Hoặc họ chỉ để tâm tới gì to tát thôi. Nhất là vợ giỏi thì...khỏi phải lo. 

thanhhuyen21:29 03-03-2012

Hì hì..muốn br được thì phải thiên thời, địa lợi, nhân hoà chị ạ mà bây chừ trong ba điều kiện ấy thì em gần như hỏng mất 2 rưỡi rồi...Đành ngậm ngùi chuyển sang phương án...dài hơi vậy! Hic!

Lộc Vừng11:15 02-03-2012

....tự nhiên thấy chán chồng quá thể...Ước gì anh đi làm đâu xa nhà nguyên một hay vài tháng đi cho đỡ thấy ghét.
....Bực mình xả một tràng ra cái entry này, hy vọng sáng mai ngủ dậy không còn muốn chồng...đi làm xa nhà nữa!
Hihi. Thế là biết điều đó em. Ước thế mà vẫn hi vọng thế. Ước là điều khó xảy ra. Còn hi vọng lại là cái có thể.
Chị có nhiều lần Ước ngược lại với em. Nói tóm lại cái gì ta không có được thì mới ước. Chắc hôm nay em hết ước rồi. Hi vọng em lại yêu chồng dào dạt như .......ngoài những lúc thấy ghét

thanhhuyen20:33 03-03-2012

Đúng rồi chị ạ, người ta chỉ ước cái mà mình không có thôi và cái gì quá nhiều cũng không tốt, ngọt quá hoá khét mà chua quá thì ê răng đúng không chị?
Em thì được cái bực mình là phải xả ra ngay không để lâu sẽ phát rồ mất! Hy vọng nói được ra rồi sẽ nhanh chóng...lấy lại cảm tình với anh xã đáng ghét ấy...

CUA06:27 02-03-2012

Chết rồi, chán chồng rồi gào lên trên mạng nhá! Triệu chứng... Nặng rồi đây! 

thanhhuyen
20:45 03-03-2012
Hứ! Chán thì ai mà chả gào lên? Không gào "hắn" lại tưởng mình không việc gì "hắn" cứ vô tư phát huy thì có mà chít ah? Anh Cua chỉ bênh vớ bênh vẩn là không ai bằng!

19/02/2012

Đâu cái điền



Mùa hè tới là chuẩn bị nhập trường cho con trai yêu thành Sinh viên cấp một...Sẽ lại bận rộn hơn, trách nhiệm nhiều hơn...
Việc học cũng không dừng được...
Mấy bữa nữa trong bộ phận lại tuyển loạt nhân viên mới...
Điều đó đồng nghĩa với việc bắt đầu cho một khoá training vất vả...

Dự định sinh em bé của mình bị giới hạn thời gian đến đau đầu, một là trong khoảng từ giờ đến hết hai tháng nữa...Hai là đến năm...2017! Hic...

Vậy mà vẫn cứ chần chừ...nên...không nên...nên....không nên...nên...không nên...Haizzz..za...Ước gì đùng một phát...vỡ kế hoạch cho khỏi tính!

Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

9 Bình luận

T.A17:37 01-03-2012

Hôm nay đỡ việc chưa em? Thương thế !

thanhhuyen00:16 02-03-2012

Cảm ơn chị, em tính hòm hòm việc định qua nhà hỏi han xem chị ốm đau thế nào mà chị đã sang đây hỏi thăm em trước rồi. Em Út thật tệ quá đi!

Lộc Vừng21:22 28-02-2012

Người tính không bằng trời tính em ah.

thanhhuyen00:13 02-03-2012

Uhm, cái này thì chị đúng!

Miên Du22:19 23-02-2012

con cái là lộc trời cho nữa chị à, em nghĩ cứ để thuận theo lẽ tự nhiên hay hơn nhiều 
Em cũng khát trẻ con, và thèm được gọi mẹ, thèm tiếng ê a của trẻ con... 

thanhhuyen00:12 02-03-2012

Uh, chắc em cũng có chiến dịch bẫy rồng rồi còn gì? Cố lên xem ai "về đích" nhanh hơn nhỏ nhé!

Nhà quê lên tỉnh22:09 23-02-2012

Haizzz..za...Ước gì đùng một phát...vỡ kế hoạch cho khỏi tính!
Ra đồng thấy dấu chân to thì cứ ướm thử vào, kiểu gì cũng ra Thánh Gióng!

thanhhuyen00:11 02-03-2012

Ẹc, nghe bác xui dại lại ướm nhầm vào dấu chân vài gã giông giống...anh hàng xóm thì bỏ xừ! Em chả dại, có tiếng lại không có miếng!

lao quangthau23:13 22-02-2012

  Ai bảo lên xếp làm chi . Bây giờ mà không cố sau này ngại đấy Em ạ ! Đêm an lành Em nhé !

thanhhuyen00:08 02-03-2012

Anh ạ, em có biết một mẩu truyện đại ý như sau: nếu chia đời người ra làm 3 khoảng 30 tuổi, 60 tuổi và 90 tuổi thì có sự ví von thế này: 30 tuổi con người chả khác gì con trâu, hùng hục đua nhau kéo cày; 60 tuổi con người chả khác gì con chó, lúc nào cũng hăm he giữ của sợ người khác cướp mất; 90 tuổi chả khác gì con khỉ lúc nào cũng nhăn nhó và cáu kỉnh vì những lý do không đâu...
Em đang ở độ tuổi "hùng hục kéo cày" nên phải cố là lẽ đương nhiên, phải không anh?

An&Na11:07 21-02-2012

Nè, hãy dừng ngay lại những lăn tăn. Tối nay rủ chồng đi xem phim...BẪY RỒNG của Jony Trí Nguyễn nhé. (tự dưng chị nhớ tới phim này, và nhớ tới em)

thanhhuyen12:34 22-02-2012

Hì...em hiểu ý chị rồi! Em sẽ cố để...bẫy Rồng

An&Na09:35 21-02-2012

Cái gì ước thì khó, chứ cái này ước - với H, dễ ẹc mà. Chăm chỉ đi. Tính tới tình lui chi cho mệt đầu.

thanhhuyen12:37 22-02-2012

Chăm chỉ hổng ăn thua chị ui, gì chứ món này hữu dũng vô mưu là hok có được...Nhất định phải tính thì mới yên tâm chị ợ...

sachoatigon09:09 20-02-2012

Haizzz..za...Ước gì đùng một phát...vỡ kế hoạch cho khỏi tính!

thanhhuyen12:38 22-02-2012

Nghĩ mãi rồi mới dám nói thế đấy Gôn ợ

Onlyloveyouhmhd07:36 20-02-2012

Hình như thời buổi bây giờ việc vỡ kế hoạch còn khó gấp trăm ngàn lần việc kg bị vỡ Út nhỉ. Còn cần gì Út phải ước, cứ TUNG TĂNG thử xem, chạy đâu cho thoát . Em tin kg, trong 3 năm học Đại học chị đã  chồng cưới, xây nhà và sinh 2 con và kết quả học tập đạt loại khá mà khá thật đấy nhé_ Khó khăn đâu không thấy nhưng ngoái lại nhìn thì quá hạnh phúc vì những điều đó. Vì vậy em hãy cứ thật lòng với điều em thực muốn trong số dự định của em ấy. Với chị thì chị thích trẻ con........

thanhhuyen13:44 22-02-2012

Đàn bà mình muốn đạt ý nguyện thì phải nỗ lực gấp đôi đàn ông chị nhỉ? Ước gì em được là đàn ông để không bao giờ phải nghĩ rằng tại sao phụ nữ muôn đời lại chịu nhiều bất công đến thế...

Thế mới là...got talent (!)

Nguồn trích dẫn: From: vnexpress

4 Bình luận

Ngọc Khánh19:13 07-03-2012

Em thấy con em cũng có tài năng, nó mới hơn 7 tháng mà còn nghe nhạc là nhún nhảy theo cơ mà, bây giờ đang tập đi mà nó còn cả múa. Mai kia vớ vẩn nhảy giỏi như M.J. Đấy ai chẳng con hát mẹ khen hay, nếu mà ai cũng got talent kiểu này chắc phải "chót"talent chị nhỉ.

thanhhuyen11:33 09-03-2012

Hihi, nghe em PR phát phì cười vì giống "mẹ Ngọ" quá! Hôm nào chịu khó quay cái video về talent của con rồi đăng lên you tobe nữa cho hoành tráng em nhé! Chị là chị kết nhất cái vụ "lập acc like cho cháu" đấy! Hehe...

Snow11:42 26-02-2012

..hi.. Lâu không ghé thăm c! Đọc entry này e mới nhớ mấy cô đồng nghiệp trường e cũng bức xúc chuyện này lắm! Chỉ thấy tội cho cô bé ấy vì hình như gia đình đã "nâng" bé lên quá cao để bé "té cái bịch".
Cuối tuần vui, c nhé!

thanhhuyen00:01 02-03-2012

Bận lu bu cả tuần giờ mới có chút thời gian để trả lời còm của mọi người. Về chuyện mẹ con nhà này đúng là "đã không hay lại còn dài tập" chuẩn cả theo nghĩa đen. Xem lại clip mà lưng chị vẫn toát mồ hôi lạnh đấy nhỏ ạ!

T.A22:57 25-02-2012

Chị thì thấy căn bệnh thành tích của người Việt mình nặng lắm rồi.

thanhhuyen23:58 01-03-2012

Vâng, về căn bệnh này thì cô Ngọ giật giải quán quân rồi, nổ nghe phát khiếp chị nhỉ?

Vĩnh Tồn Tâm09:15 21-02-2012

Tội cho đứa bé, bị mẹ "gây ảo giác sao". Giá mà em tập hát cho thật hay và thật chuẩn tiếng Việt trước khi học 6 thứ tiếng khác. Giá như bà mẹ tập cho con "biết người, biết ta"... trước khi tự cho là "duy ngã độc tôn". Giá như thấy "thua" thì lo "rút êm"... chứ mẹ thì cãi lại, thì con biết giấu mặt mình vào đâu?... Ôi thôi! Ai tai!...

thanhhuyen13:09 22-02-2012

Chắc chắn một điều rằng bất kỳ ai khi xem xong đoạn ghi hình và chứng kiến khả năng quăng bom hoành tráng của gia đình nhà này sẽ không thể tránh khỏi những cái lắc đầu ngao ngán...Và xét về mặt nào đấy thì cuối cùng chả cần phải gia nhập làng showbiz thì "tiếng tăm" của cô bé hát 6 thứ tiếng cũng đã nổi như cồn, bằng chứng đơn giản là chỉ cần gõ chuỗi tin "Quỳnh Anh got talent" trên google thì được hiển thị đến...hơn hai triệu kết quả (!)
Với riêng em thì em chỉ thắc mắc một điều nho nhỏ là không hiểu tại sao nhiều khi con người ta lại có thể trơ trẽn đến kinh ngạc như thế? Thật đáng nể!

17/02/2012

Vẩn vơ...

Hôm nay mình định đi học sau khi đã nấu cơm và gửi con ra nhà ông bà thế mà cuối cùng lại vẫn nghỉ vì anh gọi điện về báo sẽ có anh bạn về ăn cơm cùng, sau đó là một mẩu tin nhắn: "Thôi, em nghỉ nốt hôm nay mai hãy đi học nhé!"...Mình chần chừ một lát rồi cũng quyết định ở nhà cơm nước để đón bạn anh cho chu đáo...Trong khi chờ đợi anh về...với bản tính cố hữu là hay nghĩ, hay lo...mình lại ôm một mớ băn khoăn...
Mình đã chứng kiến chuyện của cô bạn làm cùng cơ quan - đó là một câu chuyện dài và thật buồn. Hai vợ chồng cô ấy mải miết làm ăn bận bịu tối ngày và cô bạn mình còn đi học thêm cái bằng giống như mình....Kết quả thăng tiến thành đạt chưa thấy đâu chỉ biết cậu con đẹp như một thiên thần bỗng dưng cứ nhìn thẳng vào tivi cười ha hả đến phát sợ. Cho đi kiểm tra thì con đã mắc bệnh tự kỷ từ bao giờ, bác sĩ khám xong mắng xoang xoảng: "Thằng bé đẹp như tranh thế này mà thành ra vậy, kiếm nhiều tiền thì để làm gì chứ?" Trách thế cũng đúng vì thằng bé có mắc bệnh bẩm sinh đâu mà do bố mẹ đi vắng suốt ngày ông bà nhốt trong nhà xem hoạt hình nhiều quá nên thành ra thế...Bây giờ cô bạn mình bỏ việc và dẫn con đi chạy chữa khắp nơi mà không khỏi...Thật buồn...

Lại đến một chị làm ở phòng kế toán, đứa con đầu đã lớn, nhà cửa và công việc hai vợ chồng đều ổn định, giờ quyết định sinh thêm đứa nữa thì được xác định là vô sinh thứ phát...Muốn có con không có cách nào khác là thụ tinh nhân tạo...Trông người lại nghĩ đến ta, chợt cảm giác thật bất an...

Vợ của sếp chia sẻ với mình hầu hết đàn bà muốn thành đạt đều phải trả một cái giá xứng đáng. Khát khao khẳng định giá trị của bản thân không ai là không muốn nhưng với phụ nữ đó là sự đánh đổi thực sự giữa gia đình và sự nghiệp...Mình không muốn dừng lại sau những gì mình đã làm được nhưng cứ hình dung lại thấy bất an vô cùng...

Giỏi việc nước, đảm việc nhà - Ôi, đàn bà dễ có mấy tay!
Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

10 Bình luận

ngamsaotroi_emnhotoianh12:38 10-03-2012

Mình đang muốn cố gắng phấn đấu, đọc cái entry này,thấy nản nản quá àh

thanhhuyen16:24 25-03-2012

Dù thấy nản đến đâu thì vẫn phải cố vì cuộc sống là như thế bạn ah! Mỗi người khi ra đời tựa như một mũi tên được bắn đi và phải hoàn thành sứ mệnh là găm vào một mục tiêu nào đấy! Nếu dừng lại tức là đã đánh mất chính mình rồi...Vì thế, dù thế nào cũng cố gắng lên, bạn nhé!

Barbara Huong11:27 01-03-2012

Cố gắng Huyền ơi. Có sự hỗ trợ của anh xã thì sẽ làm được thôi..

thanhhuyen23:56 01-03-2012

Cảm ơn bạn, mình cũng không mong gì hơn thế!

NHƯ TÂM 14:22 27-02-2012

Giỏi việc nước, đảm việc nhà - là lời khen? hay là cái cớ để cánh đàn ông khỏe? và giao thêm gánh nặng trọng trách cho phụ nữ? Mình không thích cách khen ấy! Việc đứa trẻ tự kỷ, không chỉ khi mẹ ở nhà. Mà là dòng cảm xúc được truyền đạt từ cuộc sống của gia đình, bạn bè; cách gần gũi và chia sẻ với con cái. Nếu tất cả là tự kỷ, thì  tất cả những đứa trẻ có bố mẹ đi công tác xa đều sẽ tự kỷ sao?

thanhhuyen23:55 01-03-2012

Vâng! Em cũng đang có cảm giác giống chị. Đàn bà nhiều lúc gồng mình lên để cố bằng mọi cách, còn đàn ông đa phần là vô tâm khiến phụ nữ chúng mình cảm giác như đang bị biến thành nửa quả chanh, còn họ cứ vắt, vắt và vắt...Nhiều lúc nghĩ thế đâm ra oải chị ạ!

Lộc Vừng21:14 19-02-2012

Thôi, cứ lấy cái bằng ĐẢM VIỆC NHÀ là được rồi em.

thanhhuyen13:18 22-02-2012

Nhưng với em điều đó chưa phải là tất cả chị ạ!

Chuối11:59 19-02-2012

Hehee, cuộc sống bề bộn với đủ thứ lo toan nhở.
Hưởng thụ cuộc sống cũng là một nghệ thuật đấy nhé
Vui vẻ e nhé!

thanhhuyen13:36 22-02-2012

"Hưởng thụ cuộc sống cũng là một nghệ thuật" - Em phải công nhận về điều này thì anh hoàn toàn đúng!

Snow20:36 18-02-2012

Chỉ là vẩn vơ thôi, C nhỉ? Không ai giống ai và cũng chưa chắc mình khác với mọi người. Tối ấm áp, C nhé!

thanhhuyen13:38 22-02-2012

Uh, đôi khi vẩn vơ một chút chỉ để lấy lại sự cân bằng cho chính mình phải không em gái?

nkby198220:23 18-02-2012

Có nghĩ mới có lo, có lo thì ắt sẽ có biện pháp để phòng tránh, thanhhuyen hãy yên tâm, mình tin mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với thanhhuyen! Tối vui bạn nhé!

thanhhuyen13:41 22-02-2012

Cảm ơn nkby vì những dự cảm tốt đẹp dành cho mình! Có lẽ tự mình sẽ phải cố gắng thôi vì thần Hạnh Phúc chẳng ngẫu nhiên mà gõ cửa nhà ai bao giờ...Haiiizz...zaaa...

Vĩnh Tồn Tâm17:29 18-02-2012

Hãy biết nói "không" đúng lúc! Bởi vì chưa chắc lúc nào cứ im lặng chấp nhận sự "xếp đặt"... cũng có kết quả đúng và đủ cho bài toán hôn nhân - gia đình. Hay em còn sợ "Biết nhiều sẽ chóng già..."?

thanhhuyen13:32 22-02-2012

Hihi...nhưng anh có công nhận là ai biết nhiều mặt cũng đăm chiêu nhăn nheo như quả táo tàu ngâm rượu không? Thế nên nhiều khi cứ phải vờ vịt như không hay, không biết, không thấy...để nhờ bạn bè tư vấn cho "bài toán hôn nhân" khó tìm lời giải này đấy anh ạ

Trí Văn10:48 18-02-2012

Đừng biện bạch cho lý do lười học của mình nha!
Bao nhiêu người PN đã giải quyết các việc ở nhà một cách ngon lành, để còn học hành, làm việc nơi công sở, rồi tiến lên cùng bạn bè năm châu bốn bể...Ai cũng nghĩ như thế thì còn gì là phụ nữ VN nữa... hả.!!!..Phải thu xếp công việc mà học hành em ạ. Mấy việc tiếp khách hội hè thì...nên đưa ra nhà hàng, chỉ làm ở nhà khi thật cần thiết thôi.

thanhhuyen13:28 22-02-2012

Eo ơi lâu lắm mới thấy anh ghé chơi lại còn mắng em sa sả nữa kìa!Dù sao thì cũng cảm ơn anh đã lấy lại tinh thần dùm em. Phải hít một hơi thật dài và lại lẩm bẩm "Cố lên!" thôi, anh nhỉ?

T.A02:56 18-02-2012

Chuyện tự kỷ : Chị đã có thời gian dài học về tâm lý để chăm sóc và dạy cho học trò tự kỷ nên biết, đó là chứng ( chứ không phải bệnh ) có từ sau khi sinh ra, nếu ba mẹ không chú ý thì sẽ không biết. Học trò ruột của chị, chữa trị từ 4-5 tuổi đến 11 tuổi, với bao công sức, tiền bạc, kể cả ba mẹ đưa qua Mỹ để học và chuyền oxy vào não, trước khi đi chị đã thấy bé học hành tốt và cư xử ổn.

thanhhuyen13:23 22-02-2012

Thực ra ai cũng biết chứng bệnh này sẽ thuyên giảm (hoặc khỏi hẳn) nếu được điều trị đúng hướng và tích cực...Nhưng dù muốn dù không thì số lượng người khỏi bệnh lại luôn nằm trong thiểu số thế mới đáng buồn chị ạ...

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
Lên đầu trang
Xuống cuối trang