27/08/2013

Phương pháp chế biến đồ ăn dặm kiểu Nhật

Mình đọc nhiều tài liệu trên mạng và rất thích cho con ăn dặm kiểu Nhật nhưng việc nấu nướng kiểu này cách rách hơn nấu món ăn dặm truyền thống rất nhiều. Xác định chế biến món ăn dặm theo kiểu Nhật cho con là bước đầu phải chấp nhận vất vả nhưng được cái lợi ích về lâu dài thì thực sự đáng để các mẹ cố gắng. Ít nhất là con được học cách cảm nhận khẩu vị, được phát triển thị giác với chính những món ăn của mình. Từ đó dần dần con sẽ trở nên yêu thích bữa ăn vì mỗi khi được ăn là con được khám phá và thưởng thức bữa ăn thực sự đúng nghĩa trong một bầu không khí vui vẻ tràn ngập tiếng cười giữa con với mẹ, với cả nhà. 

Rút kinh nghiệm từ bản thân, nuôi con tập 1 của mình luôn là những cuộc chiến kinh hoàng mà nội dung chiến sự chỉ xoay quanh vấn đề ăn uống của con. Lắm lúc nhìn con ăn lại trớ, trớ xong lại ăn, ăn xong lại trớ tiếp mà mình chỉ biết bưng mặt khóc vì thương con và bất lực nên đến tập 2 là em Diệp Linh này mình dẹp ngay kiểu ăn dặm truyền thống (theo kiểu gi gỉ gì gi cái gì cũng xay nát rồi quấy lộn vào nhau đem nấu, sau đó thì ép con ăn cho bằng hết khẩu phần mà chả thèm quan tâm xem con có thích ăn món đó hay không í. Thêm nữa, vì con phải ăn cháo xay nát mãi đến hơn 2 tuổi mới tập cho ăn thô thì lúc ấy mất phản xạ nhai nuốt rồi nên để con ăn được cơm thì đến là chật vật, thậm chí bây giờ 7 tuổi rồi mà thức ăn của con vẫn phải cắt nhỏ thì con mới có thể ăn nhanh được)

Cho Diệp Linh ăn dặm kiểu Nhật mới được gần nửa tháng mà em ăn uống tiến bộ thấy rõ. Nhìn em ăn và nhai nuốt hẳn hoi như người lớn mình thưởng thức bữa ăn ấy mà thấy sung sướng quá thể. Dù rất bận nhưng mình cũng cố để post hình ảnh và chia sẻ chút ít kinh nghiệm cho các mẹ bận rộn vừa đi làm vừa chăm con có thể thực hiện phương pháp cho con ăn dặm rất khoa học này nhé:

Đồ dùng cần có: tủ lạnh, lò vi sóng, rây lọc một lớp bằng inox, khay đá nhựa dẻo (4-6 chiếc), phích, nồi áp suất (nếu không có thì hơi mất thời gian tí), màng bọc thực phẩm (wrapping)...
Cần sắm một tủ lạnh với dung tích tương đối cho cả gia đình (nhà mình có 4 thành viên với 2 người lớn + 1 bé 7 tuổi + 1 bé 6,5 tháng phải xài tủ 407 lít mới đủ chỗ trữ đồ)
Trữ củ quả...
Trữ đông thực phẩm

Chuẩn bị cháo trữ đông:
Mình có mẹo nấu cháo cấp tốc mà cháo rất sánh và thơm. Đầu tiên mình vo gạo, cho vào phích rồi đổ nước sôi đậy nắp lại để qua đêm đến hôm sau cho vào nồi áp suất đun lại trên bếp gas khoảng 5-10 phút là cháo nhừ sánh lại. Để cháo nguội bớt rồi cho vào cái rây inox miết để lọc cháo vào bát tô (lọc qua rây sau khoảng 2 tuần đến 1 tháng thì không lọc nữa mà khuấy cháo thật kỹ bằng đũa nấu cho tơi hạt cháo ra để tăng độ thô cho con) sau đấy múc cháo đổ vào khuôn làm đá viên bọc lại bằng màng bọc thực phẩm cấp đông bảo quản trong tủ lạnh (mà cháo phải nấu thật đặc nhé để lúc quấy cùng nước dùng sẽ không bị loãng, khoảng nửa già bát con gạo ngâm với nửa phích nước là ok). Mỗi lần mình làm khoảng 3 khay cháo dự trữ. 
Cách nấu cháo cấp tốc và trữ đông cháo:
Ủ gạo với nước nóng trong phích khoảng 5-6 tiếng.
Đổ cháo ra nồi áp suất, đun sôi xong đậy nắp...
...vặn nhỏ lửa để khoảng chừng 5-10 phút.
...mở nắp lấy đũa nấu khuấy kỹ cho cháo thật nhừ.

Chia cháo vào khay đá khi cháo còn hơi ấm (không nên để nguội hẳn sẽ mất nước khi quấy lại ăn sẽ không sánh và ngon được như mới nấu)

Bọc kín bằng wrapping đem cấp đông trong ngăn đá tủ lạnh
Bảo quản trong ngăn đá tủ lạnh
Chuẩn bị rau củ trữ đông:
Mỗi lần làm mình hấp mỗi loại một ít như su su, khoai lang, khoai tây, rau dợ linh tinh để cả ở vỉ hấp nỗi cơm điện ấy đem hấp chín nhừ xong cũng miết rồi lọc qua rây cho vào khay đá rồi cấp đông như làm với cháo ấy. Mỗi lần mình làm khoảng 3 khay rau củ, ưu tiên các loại rau khó băm như su su, khoai tây, cà rốt...vì các loại rau lá dễ băm hơn nên mình hay lấy rau tươi mà không cần cấp đông.
Phương pháp cấp đông rau củ quả: 

Rau củ quả mỗi loại một ít gọt bỏ vỏ, rửa sạch cắt khúc cho nhanh chín, bỏ tất cả vào vỉ hấp nồi cơm điện nấu cùng cơm. Khi cơm chín bỏ khay rau củ ra ngoài để nguội.


Khi rau củ đã được hấp chín nhừ.
Lấy riêng từng loại rau củ ra, bỏ vào rây inox đã trụng qua nước sôi tiệt trùng, dằm kỹ và miết qua rây.


Sau khi miết qua rây sẽ được thành phẩm với độ nhuyễn như thế này.

Ảnh trên: bí đỏ đã miết qua rây lọc 
Ảnh trên: thành phẩm bí xanh đã miết qua rây lọc.




Cho vào khay làm đá đã trụng qua nước sôi tiệt trùng. 
Ảnh trên gồm có: bí xanh, bí đỏ, bầu, su su, cà rốt (mỗi lần dự trữ mình làm 3 khay rau củ loại khó băm, thêm nữa khi hấp chín sẽ ngon hơn và không bị ngái như để sống quấy cùng cháo)
Thành phẩm rau củ sau khi cấp đông
Ảnh trên gồm có: khoai lang, bí đỏ, bí xanh, củ đậu, cà rốt. Mồng tơi và rau ngót mình cũng dự trữ một chút đề phòng hôm nào không kịp mua rau tươi về băm cho con ăn.
 
Thành phẩm rau củ sau khi cấp đông
Ảnh trên gồm có: củ đậu, su su, bí đỏ, bí xanh, bầu, cà rốt.
Đậy kín nắp hộp tiếp tục bảo quản trong ngăn lạnh
Chuẩn bị thức ăn mặn trữ đông:
Tùy theo từng loại thực phẩm có thể chế biến bằng cách băm nhuyễn (em ấy tập ăn đồ băm mất có hai ngày thôi nhé, giờ thì hết ọe rồi, kể cả khi mẹ cố tình băm lổn nhổn hơn một tí) từng món như tôm, cá, thịt gà, bò, lợn, hải sản...xào thơm lên, cho tẹo mắm rồi cũng tích trữ như thế. Mỗi lần mình làm khoảng 1,5 khay thức ăn mặn dự trữ.
Phương pháp cấp đông thực phẩm:

Ảnh trên: Đùi ếch đã sơ chế (bóp muối hạt, rửa sạch, lọc bỏ da và xương)



...sau đó băm nhỏ, ướp chút xíu mắm ngon và xào qua với hành khô phi thơm
Tôm sống trụng nước sôi cho dễ lột vỏ, băm nhỏ, ướp chút mắm ngon. Phi thơm dầu ăn với hành đổ tôm băm vào xào chín là ok.
Bề bề sống trụng nước sôi cho dễ lột vỏ, băm nhỏ, ướp chút mắm ngon. Phi thơm dầu ăn với hành đổ tôm băm vào xào chín là ok.
Tôm và bề bề trụng qua nước sôi đỏ au 
Cá tráp làm sạch ướp với chút mắm ngon đem hấp chín trong lò vi sóng. Sau đó gỡ bỏ xương và da được phần thịt cá đem chà bông lên, đặt chảo lên bếp để nóng già, trút cá và cho tẹo mắm vào đảo đều tay trên lửa nhỏ. Đến khi nào cá bông lên và dậy mùi thơm thì nhắc ra để nguội bớt rồi cấp đông.
Lươn mua về để nguyên trong túi nilon đổ vào một thìa muối hột, lươn sẽ tự quẫy cho sạch nhớt. Sau đó đổ ra thau nước tuốt thêm vài lần cho hết hẳn nhớt. Bắc nước lên bếp đợi sôi thả lươn vào luộc chín. Vớt ra lấy tay tuốt thịt theo rãnh xương từ đầu đến đuôi là thịt lóc ra hết còn lại cái xương 3 nhánh ngon ơ. Băm thịt lươn thật nhỏ và xào thơm với hành tây băm nhỏ thêm chút mắm ngon là hoàn tất.


Cá bớp (cho mấy anh này đi ngủ trong ngăn đá rồi vì ngại làm quá) 
Ngán rửa sạch cho vào bát, bắc nước lên bếp chờ sôi kỹ nhắc ra đổ lên ngán cho há miệng thì gạn hết nước sôi đi. Lắc kỹ cho ngán sạch cát rồi lấy thìa nạo ruột ngán ra bát khác. Băm nhỏ ruột ngán và để sống khi nấu cháo sôi thì khuấy cùng (món này không nên nấu chín trước vì sẽ mất độ ngọt tự nhiên)


Ngao đun sôi kỹ lấy nước dùng cho con còn cả nhà được chừa ít ruột ngao để nấu canh mồng tơi, đúng là một công đôi việc 
Thành phẩm lươn, bề bề, tôm sau khi chế biến.
Mực ống bóp muối, rửa sạch băm nhỏ, ướp cùng chút mắm ngon. Cà chua một quả trụng qua nước sôi tách vỏ bỏ hạt, băm nhỏ. Phi thơm hành băm vụn với dầu ăn kiddy, đổ cà chua vào xào kỹ cho nhuyễn, tiếp tục cho mực vào xào cùng. Khi sốt sệt lại thì nhắc ra để nguội.
Gà luộc hoặc hấp chín kỹ, để nguội lọc bỏ da, gân và xương băm nhỏ. Có thể để vậy cấp đông luôn hoặc nhắc lên bếp cho chút mắm ngon bật nhỏ lửa để làm ruốc. Nếu thích đậm đà hơn thì lọc thịt gà sống băm nhỏ ướp chút mắm ngon và xào với hành phi vàng. Mỗi lần làm thịt gà mình thường nấu 3 kiểu một lúc để tiện đổi vị cho con.
Ruốc cá tráp.


Chia ra vào khay đá (mỗi ô một thìa vừa đủ cho một bữa cháo của con)
Ảnh trên gồm có: mực sốt cà chua, ếch phi hành, ruốc gà.
 

Chia ra vào khay đá (mỗi ô một thìa vừa đủ cho một bữa cháo của con)
Ảnh trên gồm có: tôm, bề bề, lươn, ruốc cá


Chia ra vào khay đá (mỗi ô một thìa vừa đủ cho một bữa cháo của con)
Ảnh trên gồm có: thịt gà phi hành, gà luộc băm xé tơi
Tất cả thành phẩm cần được bảo quản kỹ trong hộp kín hoặc khay đá đã bọc wrapping.
Chuẩn bị nước dùng trữ đông:
Nước dùng ninh từ xương sườn lợn, xương gà hoặc nước luộc ngao, hến...để nguội và cũng cấp đông tương tự rau và cháo. Mình không ủ cháo luôn bằng nước dùng mà cấp đông riêng vì muốn đổi vị cho con, hôm nay nước dùng bằng xương, mai nước dùng bằng nước ngao, hến hay cua...sẽ hấp dẫn hơn nhiều. Mỗi lần mình làm khoảng 3 khay nước dùng dự trữ.
Nước dùng ninh từ xường sườn, để lắng, hớt hết váng mỡ và rót ra khay đá đem cấp đông.

Các mẹ lưu ý là thức ăn dự trữ kiểu này hoàn toàn không mất chất đâu nhé, mọi vi chất đều được giữ nguyên vẹn trong vòng 1 tháng nếu tủ lạnh luôn hoạt động tốt, tuy nhiên mình chỉ dự trữ số lượng thực phẩm cấp đông đủ để cho con ăn trong vòng 1 tuần đến 10 ngày thôi, sau đó phần thừa còn lại mình bỏ đi và làm cái khác cho yên tâm (cũng hơi lãng phí nhỉ? :D)

Sau đấy khi nào cần cho con ăn mình sẽ lấy ra 1 viên thức ăn mặn, 1- 2 viên rau, 3-4 viên cháo, 3-4 viên nước dùng, cho mỗi loại vào một cái bát con rã đông vài phút trong lò vi sóng rồi đổ nước dùng vào cháo đun sôi trên bếp gas, nêm nếm gia vị vừa miệng, cho thêm dầu ăn trẻ em hoặc dầu gấc (lưu ý: dầu gấc chỉ dùng 2 lần/tuần) khuấy đều, còn rau củ thì hâm lại bằng vi sóng cho khỏi mất chất và giữ nguyên vị ngọt, đổ cháo ra bát rồi cho rau củ, thức ăn mặn đã hâm nóng bằng vi sóng lên một góc bát cháo nhìn đẹp mắt mà ăn khá ngon miệng (cái này thì mình thiên biến khác đi một chút so với ăn dặm kiểu Nhật nguyên bản vì người Nhật sẽ để riêng mỗi loại đồ ăn vào một cái bát nhỏ nhưng thấy lắm bát đĩa lách cách nên mình cho cả vào một bát vừa giữ nóng lâu vừa đỡ tốn công...rửa bát! hihi :D ) 
Khi con được 6m11d, khẩu phần ăn mỗi bữa của con sẽ là: 1 viên khoai, 2 viên rau, 1 viên thức ăn, 3-4 viên cháo, 3-4 viên nước dùng. Mỗi lần chế biến mẹ sẽ để cháo+nước dùng và rau+khoai+thức ăn mỗi thứ riêng vào một bát và rã đông trong lò vi sóng.
Ảnh trên: bốn viên nước dùng
....khoai tây+bí xanh+su su+thịt ếch
...bốn viên cháo.
Cho các viên cháo, thức ăn, rau củ...vào rã đông trong lò vi sóng (chọn chức năng rã đông và chỉnh thời gian 1,5 hoặc 4,5 phút tùy theo lượng thức ăn cần rã đông. Riêng đồ ăn cho bé nhà mình thì chỉ cần 3 phút rã đông là ok)


Cho các viên cháo, thức ăn, rau củ...vào rã đông trong lò vi sóng (chọn chức năng rã đông và chỉnh thời gian 1,5 hoặc 4,5 phút tùy theo lượng thức ăn cần rã đông. Riêng đồ ăn cho bé nhà mình thì chỉ cần 3 phút rã đông là ok)
Lúc nào rảnh thì mình "tạm ngừng" dùng rau củ, thức ăn mặn cấp đông mà chế biến đồ tươi cho con với cháo, nước dùng cấp đông để thực đơn thêm phong phú, con ăn lạ miệng thì sẽ hào hứng với mọi bữa ăn mà mẹ đã mất công chuẩn bị.

Con có thể ăn cháo trắng với rau, thức ăn mặn riêng để thưởng thức hương vị của từng loại đồ ăn, đến khi chán ăn riêng biệt từng món rồi thì lúc ấy mẹ mới trộn lẫn vào nhau cho con đổi vị (như người lớn chan canh xì xụp ấy mà :D). Được cái Diệp Linh nhà mình rất thích ăn riêng từng món, đầu tiên em í nhẩn nha vài miếng cháo, sau mẹ xúc cho tẹo thịt em í nhai rất chi là cẩn thận (được cái công cụ lao động của em ấy cũng tương đối ổn, hơn 6 tháng mà em đã có 4 cái răng cửa rồi nhé, oách không?), rồi nuốt, rồi...há miệng ra chờ, thêm miếng rau, cứ quay vòng thế chỉ 15-20 phút là bay hơi bát cháo. Ngoài việc thưởng thức hương vị của từng loại đồ ăn, em í còn hay ngắm nghía màu sắc của chúng và tỏ ra rất thích thú với những màu xanh, đỏ, vàng... bắt mắt (màu sắc cũng có tác dụng kích thích vị giác mà). 
Thành phẩm là những bát cháo đầy màu sắc như thế này: 

6m11d: Bữa tối của em í: cháo ninh nhừ trộn khoai lang nghiền cùng rau mồng tơi hấp mài nhuyễn+tôm băm xào hành với dầu ăn kiddy
...và kết quả là như thế này => cũng bõ công mẹ nấu Diệp Linh nhỉ? 
6m12d

Bữa trưa: cháo ninh nhừ trộn cùng khoai tây nghiền + bí đỏ hấp dằm nhuyễn + thịt gà băm xào thơm với dầu ăn kiddy (nấu xong mẹ vội đi làm nên không chụp được ảnh làm tư liệu)

Bữa tối: cháo ninh nhừ trộn với khoai tây hấp nghiền nhuyễn + su su hấp mài qua rây + tôm băm xào với dầu ăn kiddy

6m13d

Bữa trưa: cháo trứng + bí đỏ và su su hấp nghiền nhuyễn + dầu ăn trộn vào cháo (con có vẻ không khoái món này nên ăn nhằn ra nhằn vào rồi bữa trưa bù em ấy "củng cố" bằng nguyên một hộp váng sữa luôn) 

Bữa tối: cháo trắng nghiền + khoai tây cà rốt hấp nghiền nhuyễn + thịt bò băm xào hành với dầu ăn kiddy (ảnh)

P/s: mẹ bê bát cháo cho em ăn, Hiếu tồ ngửi thấy thơm quá thấy liền ra hít lấy hít để xong tán tỉnh "Nếu em ăn còn thừa thì mẹ cho con ăn nhé, nhìn ngon thế!" nghĩ vừa thương vừa buồn cười, sao bọn trẻ con kiềm chế cơn thèm kém thế không biết 
6m14d

Bữa trưa: cháo ngán + bí xanh và mồng tơi hấp nghiền nhuyễn + dầu ăn trộn vào cháo (ngán là món tủ nên em ăn vèo vèo luôn đến nỗi bà trông trẻ về kể chuyện rất chi là hỉ hả  )

Bữa tối: cháo trắng nghiền trộn khoai tây hấp mài nhuyễn + cải ngọt băm xào sơ +tim gan gà băm xào hành với dầu ăn kiddy (ảnh)

6m14d

Bữa trưa: cháo ngán + bí xanh và mồng tơi hấp nghiền nhuyễn + dầu ăn trộn vào cháo (ngán là món tủ nên em ăn vèo vèo luôn đến nỗi bà trông trẻ về kể chuyện rất chi là hỉ hả  )

Bữa tối: cháo trắng nghiền trộn khoai tây hấp mài nhuyễn + cải ngọt băm xào sơ +tim gan gà băm xào hành với dầu ăn kiddy (ảnh)



6m16d

Bữa trưa: Cháo trắng quấy kỹ (không nghiền) trộn khoai lang hấp mài nhuyễn + tim gan gà cải ngọt băm xào hành với dầu ăn kiddy

Bữa tối: Cháo trắng quấy kỹ (không nghiền) trộn khoai tây hấp mài nhuyễn + thịt gà luộc băm kỹ + bí đỏ hấp chín tán nhuyễn + dầu ăn kiddy trộn vào cháo (ảnh)
 

6m17d

Bữa trưa: Cháo trắng quấy kỹ (không nghiền) trộn khoai lang hấp mài nhuyễn + tim gan gà cải ngọt băm xào hành với dầu ăn kiddy 

Bữa tối: Cháo trắng quấy kỹ (không nghiền) trộn khoai lang hấp mài nhuyễn + ếch băm xào hành với dầu ăn kiddy + bí xanh hấp chín tán nhuyễn (ảnh)
6m18d

Bữa trưa: Cháo trắng quấy kỹ (không nghiền) trộn khoai tây hấp mài nhuyễn + ếch băm xào hành với dầu ăn kiddy + rau ngót, bí xanh hấp chín tán nhuyễn

Bữa tối: Cháo trắng quấy kỹ (không nghiền) trộn khoai lang hấp mài nhuyễn + gà luộc xé tơi + bí xanh, mồng tơi hấp chín tán nhuyễn +dầu ăn kiddy trộn vào cháo (ảnh)

P/s: tại mấy bữa em ra bà nội thay đổi môi trường sinh hoạt đột ngột nên lại bị bón, biết thịt gà ăn kèm mồng tơi chưa đúng kiểu nhưng mẹ vẫn nấu để em nhuận tràng, may cuối cùng em vẫn ăn thun thút...hihi 

6m19d
Trưa: cháo khoai lang++mực ống sốt cà chua+bí xanh+dầu gấc
tối: cháo ếch khoai tây+su su+bí xanh+dầu gấc


6m20d
trưa: cháo khoai tây+thịt gà+ mồng tơi+rau ngót
chiều: cháo trắng khoai tây+ mực sốt cà chua+ bầu hấp+ rau ngót (ảnh)
bữa phụ: sữa chua
tối: cháo sữa bột+ nước cam

6m21d
trưa: cháo trắng+thịt ếch+ bầu + bí đỏ
tối: cháo trắng + ngán+ mồng tơi+ rau ngót
bữa phụ: sữa chua+ nước cam

Để riêng thực phẩm kiểu này mình còn thấy có thêm một lợi ích nữa là...tiết kiệm. Nhiều khi làm được ít thức ăn ngon cho con quấy vào cháo như ngày xưa nếu mà con ăn thừa đổ đi thì phí cả cháo lần đồ ăn mặn đã mất công chuẩn bị, còn để riêng như thế này thì con ăn hết thịt cá rau củ mới chuyển sang cháo nên có thừa thì cũng chỉ thừa cháo trắng thôi nên mẹ cũng đỡ tiếc ngẩn người vì "của một đồng công một nén".

Thêm nữa, chế biến kiểu này nhiều khi cháo thừa của con mẹ còn măm được chứ nấu kiểu cũ thì chịu chết vì mùi vị hổ lốn tạp phế lù vừa khó ăn lại vừa vô vị. Cũng như người lớn mình ấy lúc miếng cơm, lúc thêm miếng thịt, gắp rau...người lớn mình ăn sao thì cho trẻ ăn như vậy chứ thử hỏi ngày nào, bữa nào cũng ăn một món na ná nhau thì đến người lớn còn ngán nói gì các con! 

Ngoài các bữa chính mình còn cho con ăn các bữa phụ với bánh dặm, sữa chua, hoa quả...Đến giờ cơm của gia đình thì nhất định con cũng được ngồi vào ghế tập ăn và thưởng thức 1,2 món gì đó trong mâm cơm bằng cách...bốc. Đây là phương pháp ăn dặm baby led weaning mình cũng rất thích áp dụng thêm cho con nhưng vì điều kiện sinh hoạt gia đình và tập quán chung của người Việt nên mình vẫn còn ngần ngại, mọi hình thức áp dụng cho con chỉ là thêm nếm mang tính chất phụ họa cho bữa ăn chính mà thôi, hy vọng con cũng tự "đúc rút" ra một vài bài học gì đó cho bản thân! :D

Mình càng chăm Diệp Linh càng thấy ngày xưa mình nuôi con dốt quá và thật tội nghiệp cho cu Hiếu vì mẹ vụng và thiếu tôn trọng con. Con dù bé cũng là một công dân độc lập cần được tôn trọng vì thế khi con không muốn ăn thì đừng có ép, đừng chê trách con là đứa trẻ lười ăn, hư đốn...mà phải trách mình quá dốt đến mức không biết con cần gì, muốn gì. Đúng là khi không có kiến thức con người ta thật mông muội, thương con chả thấy đâu mà chỉ thấy hại con...

Hy vọng chút kinh nghiệm nho nhỏ của mình sẽ giúp ích cho một số mẹ muốn theo đuổi việc nuôi con bằng phương pháp này, chúc các mẹ thành công nhé! :)

20/08/2013

Chị viết


Có một người, khi mình buồn, chưa chắc biết cách làm mình vui, chẳng nói gì nhưng sẽ ở bên để mình không cảm thấy cô đơn trống trải.
Có một người, khi mình vui, có thể cười cùng mình như thể trên trái đất chỉ có mỗi niềm vui của hai người.
Có một người, khi mình giận, dù chẳng biết lý do vì đâu, sẵn sàng nói "Cứ trút cả vào em đây này"...
Có một người, khi mình nói, có thể hăm hở ngồi nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới bể, cua bể ốc nhồi...
Có một người, luôn cuống quýt lo "có chuyện gì không?" khi chỉ cần thấy một stt bâng khuâng của mình trên fb.
Có một người, khi vui hay khi buồn, mình luôn nghĩ đến...Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn cha mẹ, đã cho mình có được một người như thế.
— tại Dành tặng em gái yêu thương của tôi

12/08/2013

Lời cha mẹ...


MẸ DẶN CON GÁI:

- Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi. Anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

- Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

- Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

- Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

- Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hy vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

- Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

- Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

- Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

- Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”. Vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

- Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được. Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

- Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

- Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

- Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

- Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

- Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”. Lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

- Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

- Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm, đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn, nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

- Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả. Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.


và....


BỐ DẶN CON TRAI:

- Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

- Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.

- Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

- Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

- Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

~> Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.

... Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

- Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

- Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

- Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

- Bố bảo "Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo "quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

- Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.

31/07/2013

Diệp Linh tháng thứ năm

Năm tháng (6,2kg; 65cm => 6,85kg; 70cm: +0,65kg;+5cm)
Vèo cái con đã sang tháng thứ năm rồi, thời gian cứ vun vút như thoi đưa con nhỉ? Thời gian qua mau có nghĩa là con sắp phải đi trẻ, tạm rời xa vòng tay mẹ ít nhất 7 tiếng/ngày. Nghĩ đến điều đó mà thương con quá nhưng biết làm thế nào vì đó là chuyện buộc phải xảy ra đúng không con?

Sang tháng này mẹ bận rộn nhiều hơn vì con đã chuyển sang ăn chính thức ngày hai bữa bột. Vài ngày đầu con ăn rất ngoan nhưng sau khi đi tiêm phòng về thì lười ăn trông thấy. Mỗi bữa ăn của con mẹ biến thành hề đồng, vũ công, ca sĩ hay chị Kính Hồng...với đủ thứ đồ chơi, sách truyện, thế mà vẫn chẳng thấm tháp gì. Con vẫn cứ nhể nhả ăn từng thìa, rồi đến lúc hứng chí con hắt hơi phun cả đám mưa bột vào mặt mẹ (mà con tài thế, cứ nhè lúc ăn là con hắt hơi liên tiếp mới giỏi chứ! :D). Mẹ đã hạ quyết tâm để "nhẫn nại vô cực - dịu dàng vô đối" thế mà lắm lúc không kìm được phát cùn với con, chỉ muốn cho con nghỉ khỏe không cần ăn nữa...Thế rồi nụ cười thiên thần ấy lại toét ra chinh phục mẹ ngon ơ để cơn cùn bỗng chốc bay vèo đi đâu mất...

Năm tháng 5 ngày bố mẹ cho hai anh em con về quê chơi. Ngày gia đình mình về nắng nóng đến ngột ngạt thế mà cả chặng đường dài con không hề quấy khóc hay nóng sốt gì. Chiều đến tắm táp xong xuôi con ngoan ngoãn đáng yêu như một chú cún. Thay đổi môi trường sống đột ngột nhưng được cái con thích nghi rất nhanh. Mỗi tội được bác và mẹ tẩm bổ cho nhiều quá mà con thành ra bị táo bón nên cứ hai ngày là mẹ con mình lại phải lôi nhau ra hì hục...bơm mật ong! Không ai chụp cho mẹ cái ảnh lúc ấy chứ có thì chắc buồn cười lắm, ai đời chăm chăm đợi con output, đến khi nhìn thấy sản phẩm của con thì hể hả chả khác gì...vớ được cục vàng! :D

Ngày thứ năm ở nhà bác, mẹ phát mệt với những trò nghịch phá của anh Hiếu, lại thêm cái nóng như thiêu xối vào các bức tường. Hội chứng bê tông nơi đô thị thật đáng sợ vì nơi mẹ con mình ở không khí thoáng đãng trong lành quen rồi, còn ở đây nhà cửa san sát hơi nóng không có lối mà thoát đi. Thành phố thở hổn hển phả ra những làn khói bụi chứa đầy cacbonic...Con không than thở vì chưa biết nói còn mẹ thì vừa nóng - vừa mệt nên cáu um lên với anh con. Thế là ông ngoại sang đón anh Hiếu về bên nhà ông cho đỡ quấy mẹ. Anh trai ngốc xít của con vớ được cái Ipad của bà chơi game nên tớn tác ở nhà ông liền hai hôm không thèm về...Thế mà thật lạ, con cứ buồn rười rượi, ỉu xìu chẳng ê a cười nói như mọi ngày. Mẹ tưởng con ốm hay mệt vì nắng nóng nhưng không phải, đến khi mở điện thoại có clip ghi hình anh Hiếu thì con lại cười nắc nẻ (mà chỉ clip có anh con thôi chứ mở clip khác thì con quay đi chẳng thèm phản ứng luôn)

Bác bảo ra là nàng ta nhớ anh nàng. Con còn bé tí xíu mà đã tình cảm quá con gái ạ, nay mai rồi mẹ đi làm nữa thì tội cho con biết bao...

Ở thêm 5 ngày nữa mấy mẹ con mình khăn gói quả mướp để về Hạ Long. Sáng hôm ấy ông ngoại sang chơi đến trưa mới về, ông cứ bịn rịn nắm tay con "Cháu ông nhớ ngoan, hay ăn chóng lớn nhé!", rồi mẹ bế con đi chào lũ chim câu, tạm biệt con khướu suốt ngày í ới "Long ơi! Chào khách!" của nhà bác rồi lên đường về. Chú lái xe đến đón trễ hẳn 2 tiếng so với giờ hẹn nên con bị mất giấc ngủ trưa, lại bị đi đầy nắng và về nhà quá muộn để kịp tắm táp, ăn uống cho đúng giờ...

Có lẽ một phần vì thế mà con đã bị ốm - con sốt đùng đùng cả đêm hôm ấy và hôm sau nữa làm mẹ lo đến mất ăn mất ngủ. Cặp nhiệt độ cho con toàn 38-39 độ, có lúc đỉnh điểm là 39,8độ. Kiểm tra lợi con thấy sưng đỏ và lại nhú ra thêm 2 cái răng nữa nhưng sốt mọc răng thì không bao giờ sốt cao thế này. Quyết định cho con đi khám rồi bác sĩ chẩn đoán sốt do virus và bắt nhập viện điều trị...Lần này họ lại lấy máu của con nhưng không giống như lần trước mà là chọc cây kim luồn dài đưỡn vào tay con, từ đó nặn máu ra sao cho đủ làm xét nghiệm rồi cắm ven truyền nước luôn vào đấy! Lần đầu tiên nhìn cảnh tượng đáng sợ như vậy, giữ tay con mà mắt mẹ nhòe nước còn tai thì ù đi. Ước gì người phải chịu đau đớn là mẹ chứ không phải con, thương con, xót con lắm con ạ...

Truyền 7 tiếng mới xong chai nước con mệt ngủ li bì và chẳng chịu ăn uống bú mớm gì cả, mẹ lại ngồi che áo vắt sữa đổ từng thìa lên đôi môi đỏ ran vì sốt của con, chốc chốc con nóng quá mẹ phải chườm nước để hạ nhiệt. Căn phòng bệnh viện thì chật chội, ngột ngạt, ồn ào...Chỉ lo con lây thêm những bệnh khác thì khổ lắm, cả đêm mẹ thức ôm con thầm khấn Trời Phật phù hộ cho con mau khỏi để về nhà...

Hôm sau con dứt sốt hẳn và chịu chơi hơn. Theo dõi tình trạng con từ sáng đến chiều tối thấy ổn mẹ xin cho con được về. Ra khỏi taxi thấy tinh thần nhẹ nhõm hẳn đi, được về ngôi nhà yên bình của mình rồi con ạ, ở đấy không có kim tiêm, dụng cụ lấy máu cũng như vi khuẩn đáng sợ nên yên tâm mà khỏi bệnh con nhé!

Con vẫn phải tiếp tục uống thuốc kháng sinh thêm 3 ngày nữa mới đủ liều, kháng sinh làm rối loạn vi khuẩn đường ruột khiến con lười ăn và bị đi ngoài. Mỗi bữa thuốc là mỗi lần ám ảnh kinh hoàng của mẹ, sợ con trớ hết đống đồ ăn mẹ đã cạy cục vất vả từng thìa. Tội nghiệp con gầy tóp hẳn đi, mẹ cũng không biết làm sao ngoài cách chia nhỏ các bữa ra cho con đỡ sợ ăn, cả thuốc uống cũng chia ra như thế. Từng chút từng chút một như chim mớm mồi mà có bữa mẹ vẫn thất bại, nhìn con quặn người trớ ra ồng ộc mà thắt hết cả ruột gan...Mong lắm một ngày con ăn "trả bữa", đấy sẽ là món quà quý nhất dành cho mẹ lúc này đấy, con biết không?

Dứt vụ sốt virus giờ con lại ngạt mũi và ho, mẹ loay hoay trách mình vô dụng, vụng về không biết chăm để con ốm liên tiếp bệnh này qua bệnh khác...Lạy Trời con đừng ốm nữa, lạy Trời mai con uống mật ong đừng trớ ra nữa, cố khỏi bệnh con nhé - thương con lắm, con gái bé bỏng tội nghiệp của mẹ!

25/07/2013

Sau cơn mưa trời lại sáng...


Xin cho con ra viện sau mấy ngày quay cuồng mất ăn mất ngủ...Giờ nhìn con mệt nằm thiêm thiếp ngủ tôi mới lại cảm nhận nỗi đau ấy, tại sao nó cứ kéo dài âm ỉ đến như vậy?

Người ta bảo giọt máu đào hơn ao nước lã, phải chăng vì thế mà những nỗi đau của chị luôn âm thầm len lỏi trong trái tim tôi mà không cách nào ngăn nó lại được...Chăm con ốm nằm viện lần này là lần thứ hai sau gần tám năm làm mẹ vậy mà tôi thấy gần như kiệt sức trong khi hết người thân này đến người thân khác vào ra...Vậy mà...những tháng năm nuôi con một mình, những trận ốm liên miên dai dẳng và những lần đem con đi cấp cứu của chị hầu như lúc nào cũng chỉ có một mình – đơn độc...

Nhiều lúc tôi không thể hiểu nổi sao chị lấy đâu ra mà nhiều sức lực đến thế - như một ngọn đèn bão dù cho mưa gió dập vùi cũng không sao làm tắt được...Chị cứ âm thầm sống, âm thầm cho đi và hiên ngang đối mặt với mọi thử thách khắc nghiệt của số phận. Sự hy sinh của chị làm tôi đau đến tận cùng. Tại sao chị không nghĩ riêng cho bản thân mình một chút, nếu sống theo cách đó có lẽ chị đã không phải khổ đau nhiều đến thế...

Lần về quê này tôi buồn nhiều hơn vui...Từ nỗi buồn mênh mang khi lần đầu ra thăm mộ ông bà tổ tiên, cho đến nỗi buồn chua chát khi phải chứng kiến những chuyện đắng lòng...

Đời tôi rất sợ phải nhìn thấy những mảnh bát vỡ - kể cả do vô ý đánh rơi hay đó là hậu quả từ những cơn thịnh nộ...Nỗi sợ ấy kéo dài đến độ ám ảnh vì khi tôi còn bé đằng sau cái bát vỡ sẽ là cơn giận lôi đình của bố và càng kinh khủng hơn khi có ai đó cố tình lấy mâm bát làm nơi trút giận. Âm thanh ấy xé nát màng nhĩ và những mảnh sắc cứa sâu vào trái tim như muốn tứa máu...Những mảnh bát sắc lẻm trộn lẫn cơm canh chỉ cần mất một ít thời gian là dọn sạch nhưng vết cắt vô hình của nó thì tôi không sao quên được...

Giá như lúc ấy có thể ôm lấy chị mà bật khóc thì tôi đã làm rồi – tôi không thể vì phải học chữ Nhẫn từ chị - Nhẫn để nuốt nước mắt chảy ngược vào trong, để vẫn thản nhiên nói cười như thể đó là chuyện chị đã sẵn sàng đón nhận. Tại sao sau bao nhiêu cố gắng không biết mệt mỏi đó lại là cái kết dành cho một người như chị? Chỉ mong rằng đó không phải là cái kết cuối cùng mà là cái kết để mở ra cho đời chị một chương mới...

Không hiểu sao lần nào gặp chị rồi ra về lúc nào trong tôi cũng trào lên một nỗi niềm khó gọi tên – cứ day dứt, khắc khoải và chua xót đến tận cùng...Để rồi lại bần thần nhẩm đọc một đoạn thơ trong bài "Tống biệt hành":
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong...
Lần nào chia tay chị tôi cũng thấy chông chênh như thế. Như lần lên Hà Nội thăm chị trước đây - khi chị đi tiễn tôi ở bến xe bụng bầu vượt mặt vẫn đòi tài xế sắp bằng được chỗ ngồi ghế trước cho em - và rồi từ vị trí ấy tôi nhìn bóng chị càng lúc càng nhỏ bé, nụ cười vẫn trên môi nhưng mắt thì ngấn nước...Ngày ấy và bây giờ lúc nào cũng thế, lúc nào chị cũng tất bật lo cho tôi từng tí như thể tôi mãi là đứa em bé dại của chị thủa nào...

Bao nhiêu lần tôi yếu đuối đầu hàng số phận là bấy nhiêu lần được chị xốc lại tinh thần, những lúc rơi xuống tận cùng của nỗi tuyệt vọng thì lúc nào chị cũng ở bên cạnh. Giá như tôi có thể sống bản lĩnh hơn để không trút vào chị những muộn phiền cho gánh âu lo của chị thêm đầy, giá như một ngày nào đó có thể thay đổi được những chuyện đã qua...Và giá như tôi có thể gánh đỡ cho chị ít nhiều những nhọc nhằn của kiếp người lắm nỗi gian truân này...

Có người đã nói rằng: “Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác”. Chị đã sống như thế, vẫn chanh chua bốp chát nhưng lại nhân hậu biết bao nhiêu, vẫn bon chen chợ đời nhưng luôn giữ được cái Tâm trong sáng, vẫn miệt mài cho đi yêu thương mà chẳng đòi hỏi người khác phải đáp trả...Những nỗi đau riêng mình chị cất giấu không cho ai nhìn thấy, chỉ khi đêm về nước mắt lại âm thầm rơi ướt đẫm trang Nhật Ký và những cơn ác mộng hãi hùng quãng đời thơ ấu trở về hành hạ chị trong những giấc mơ...Chị đem trao niềm vui và chỉ giữ cho riêng mình những đau buồn. Cứ thế, chị đã sống và in dấu trong trái tim tôi tự lúc nào không hay...

Chị bảo rằng con người ta đến được với nhau là nhờ Nhân Duyên. Có lẽ nhờ Nhân Duyên ấy mà tôi đã được là em của chị. Giữa tôi và chị luôn là những câu chuyện liên miên nên có nói với nhau nhiều đến đâu, thức thâu đêm suốt sáng để nói thì vẫn  không tài nào kết thúc được...Những bài học làm người thấm dần vào tôi qua những câu chuyện ấy, những hướng đi đúng cũng dần được mở ra và tôi biết rằng người hiểu tôi, thương tôi nhất vẫn luôn là chị. Tình thương ấy mênh mang cả đến đàn con cháu. Ở chị không hề có khái niệm “cái ngăn tủ” vớ vẩn như tôi chút nào...Để rồi tôi nhận ra rằng câu “anh em kiến giải nhất phận” thật là tàn nhẫn...Tôi và chị chẳng cần gì cao sang hay cho nhau tiền tài địa vị, chỉ cần những khoảnh khắc chị em bên nhau mà không có sự chen chân của bất kỳ “kẻ thứ ba” nào. Ấy vậy mà niềm mong ước bình dị ấy cũng bị chà đạp lên, phải chăng đàn ông là một lũ ích kỷ khi đố kỵ cả với tình chị em ruột thịt...

Con trở mình khóc, ôm con dậy bất giác hát lên lời ru não nề:
Cái cò đi đón cơn mưa
Tối tăm mù mịt ai đưa cò về
Tự nhiên ứa nước mắt vì thấy sao lời ví xa xưa sao giống chị đến thế? Mà những cánh cò thì chỉ thích bay thẳng về phía cơn giông thôi, phải không chị?

Giá như có thể quay về ngày xưa dù chỉ một lần thôi chị nhỉ? Khi em và chị ngồi chung một võng cùng đu đưa dưới khoảng sân trăng sáng, trong hương đêm nồng nàn với mùi dạ hương,  thoang thoảng mùi hoa cau và lấp ló màu trắng muốt của khóm quỳnh vừa nở...còn những câu chuyện thì cứ mãi miên man không dứt chẳng cần phải vướng bận thời gian, không gian hay bất kỳ điều gì khác...

Những ký ức thời thơ ấu với những lằn roi ngang dọc, với nỗi buồn nhiều hơn niềm vui cứ lần lượt hiện về bằng những câu chuyện kể. Dù muốn dù không thì ký ức cũng là những điều không thể phai nhòa và nếu như không có tuổi thơ bão táp ấy thì có lẽ em cũng không cảm nhận hết tình thương mà chị đã dành cho em nhiều đến thế, từ những lần em ốm chị dỗ dành cho ăn từng thìa cơm đến những lần phải đưa cả em đến lớp học để trông, từ những lúc hai chị em ôm nhau khóc vì cái chết của một con thỏ đến những lúc trốn chạy khỏi đòn roi...Và trong hố nước đen ngòm ấy em có thể ngoi lên vì có bàn tay chị kéo: “Cố lên rồi sẽ qua thôi...

Như lúc này em muốn bên cạnh chị biết bao nhiêu...Muốn nói với chị thật nhiều mà không sao mở lời ra nói được...Có lẽ em chỉ có thể nói một câu đơn giản mà chị đã từng nói với em: “Cố lên rồi sẽ qua thôi...” và em tin chắc rằng chị sẽ không - bao - giờ - gục - ngã...

Mong sao sau cơn mưa trời sẽ lại sáng...


01/07/2013

Cái ngăn tủ

Mình đã đọc ở đâu đó rằng: "Trái tim con người ta cũng chỉ có giới hạn giống như cái ngăn tủ, thêm thứ này vào thì phải bỏ bớt thứ kia ra". Áp dụng với mình thấy câu đó trước nay không sai bao giờ, kể cả đó là tình yêu đối với các con...

Sinh Diệp Linh, rồi bận chăm con, bận việc nhà, bận công kia chuyện nọ...mình như rối lên suốt 24 tiếng một ngày. Thời gian để trò chuyện, âu yếm cu Hiếu dường như bị đánh cắp tự lúc nào. Đôi lúc thấy con ngẩn ngơ nhìn mẹ cưng nựng em rồi buột miệng hỏi mẹ: "Mẹ ơi, hồi con bé mẹ có yêu con như yêu em không?", rồi những lúc nghe con dỗ em: "Em phải ngoan nhé, không sau này lớn như anh là không được mẹ chiều nữa đâu!"...

Những lời nói ngây thơ của con nhưng vẫn làm mình chạnh lòng, phải chăng lâu nay mình thiếu quan tâm đến con, ít yêu con hơn trước? Ngay cả nhật ký cho các con cũng dành phần nhiều cho Diệp Linh, vậy mà con chỉ dừng lại ở việc so sánh chứ không đố kỵ vì con đã được mình dạy cho cách yêu em ngay từ khi em còn chưa chào đời...

Con ít được yêu chiều hơn trước thậm chí còn bị bố mẹ trách mắng nhiều hơn vì những lúc con nghịch làm em giật mình, hay va phải làm em khóc thét. Thời gian mẹ dành trọn vẹn cho con nhất là lúc em đã say ngủ, lúc ấy mẹ khe khẽ ôm con vào lòng, cố gắng "bù đắp" cho những lúc con trai thèm hơi mẹ mà không được vỗ về...

Nhớ lúc chưa sinh em, thói quen hàng ngày của con là đi học về tới việc đầu tiên là chạy vào ôm mẹ, thơm cái "chút" lên...môi mẹ, rồi mỗi khi uống sữa là mỗi lần con ngâm nga thật lâu để...sờ má mẹ. Nhờ thói quen này của con mà mẹ biết thêm một hãng sữa mới, đó là sữa Sờ Má vì có lần con bảo: "Uống sữa Sờ Má thích nhất vì má mẹ ấm, sờ vào thích lắm!". Những thói quen đáng yêu này của con đã biến mất tự lúc nào vì mỗi lần con lại gần là mỗi lần "để yên cho em ngủ con", "từ từ đã, mẹ đang bận cho em ăn"..vv..và..vv.. 

Hình như mẹ đã sai rồi...

Người ta hay bảo nước mắt chảy xuôi, rằng tình yêu bố mẹ dành cho con cái là bao la nhất nhưng mẹ không nghĩ thế vì tình yêu con dành cho mẹ cũng rộng lớn đến vô cùng, con có thể ôm chầm lấy mẹ rồi nức nở hôn hít mặc kệ lưng áo mẹ đang ướt đẫm mồ hôi, con có thể lại sà vào lòng mẹ ngay sau khi bị mẹ mắng tơi bời, con có thể bỏ dở trò chơi đang yêu thích để giúp mẹ việc nhà, con có thể nhổ tóc sâu cho mẹ cả ngày vì "con muốn mẹ đẹp hơn", và còn rất nhiều điều "con có thể" nữa....

Có lẽ mẹ phải nới rộng cái "ngăn tủ" chật chội đáng ghét của mình để yêu thương con nhiều hơn, con trai nhỉ? Để được như thế mẹ phải kiềm chế những cơn nóng giận vô lý với con, bỏ qua cho con những lỗi không đáng để trách phạt, lắng nghe những câu hỏi bắt đầu bằng hai tiếng "mẹ ơi" một cách có trách nhiệm thực sự...Cho mẹ thời gian để thử làm lại, bắt đầu từ ngày hôm nay, con trai bé bỏng nhé!

Vô thường...

Chuyện thứ nhất...
Nhận một tin nhắn trong inbox từ một chị bạn nói về một người quen của chị ấy vừa qua đời...Sự ra đi không phải do sắp đặt từ Thượng Đế mà lại với một lý do lãng nhách "nhậu quá đà"...An ủi chị rằng thôi thì cứ nghĩ đằng sau cái vô thường ấy sẽ còn một thế giới khác sống động và tốt đẹp hơn cho người xấu số  nhưng sao vẫn buồn chi lạ dù chỉ là trong vai "một - người - dưng" - giống chị...

Chuyện thứ hai...
Nhờ chị chồng mua hộ mớ rau cho bữa tối mà mãi 7h30' chị mới về tới, tưởng chị về muộn vì bán đắt hàng ra là cố nán lại để xem thằng con bà bạn chợ có đánh mẹ không để còn can ngăn...Tội nghiệp người đàn bà đó tuần nào cũng bị thằng con mất dạy đánh đến mấy lần vì không cho tiền chơi game, "đập đá"...Có người thương chị ta nhưng có người cũng tặc lưỡi: "Ôi dào, chồng đã đi tù còn chiều con rõ nhiều vào, đáng đời!". Chợt rùng mình khi hình dung ra cảnh một đứa trẻ 13 tuổi vác kiếm đuổi theo chém mẹ khắp phố chợ...

Chuyện thứ ba...
Đứa hàng xóm một bước lên đời vì nhà chồng bán đất, nàng ra õng vào ẹo ngày thay 5 bộ quần áo hàng hiệu tuyền là mốt "thiếu vải" với "rèm thưa", mặc thiên hạ ì xèo vì nhà nàng có truyền thống ăn quỵt, đến vài chục nghìn tiền thuế đất cũng để bà tổ trưởng đi hò hét rát tai...Lại còn trò chành chỏe với khắp lượt hàng xóm của hai mẹ con nhà nàng chẳng ai ưa nổi. Giờ nàng lên xe xuống ngựa. nhà chất thêm hai lầu mới, xe SH bóng lừ...Đùng một phát, chồng nàng - trụ cột chính của gia đình hơn chục năm nay - bỗng đứt mạch máu não sau trận nhậu ra trò...Hàng xóm có người hỏi thăm, người hỉ hả...Chả biết đống tài sản với nguyên ba cái tàu há mồm ấy cùng một người nguy cơ sống đời thực vật rồi sẽ đi về đâu?

Chuyện thứ tư...
Bà cụ hàng xóm già cả sang nhà chơi khoe đứa con cả xây được cái biệt thự mini, đứa con thứ mua được mảnh đất mấy trăm triệu, rồi đứa cháu gái mới nhõn 30 cũng tích lũy được số vốn kha khá...Nghe cụ kể chuyện với ánh mắt sáng ngời bỗng dưng vẩn vơ nhìn sang căn nhà của cụ nằm chơ vơ đơn độc một góc xóm nhỏ...Hơn bảy chục tuổi đầu cụ vẫn sống một mình như người già neo đơn với thu nhập từ tiền trợ cấp người cao tuổi và thu hái rau củ trong vườn...Khoảng cách giàu - nghèo nó bỗng mong manh làm sao...

Kết...
Chị bạn tôi đã thốt lên một câu đầy cảm thán: "Cuộc đời vô thường quá!" và tôi thấy thật đúng. Ở đó mọi ranh giới, mọi cái chuẩn đều mong manh...Chả ai biết rồi ngày mai mình sẽ ra sao, sẽ gặp phải những gì, đối diện với những thử thách gì...Và rằng nếu ai đó biết được mình hay những người thân yêu của mình chỉ còn một ngày để sống, có lẽ họ đã sống trọn vẹn hơn, trao yêu thương nhiều hơn và cất giấu thật kỹ cái tôi, cái ích kỷ tận sâu thẳm nơi đáy tâm hồn...

Nhìn chuyện đời - ngẫm chuyện mình, chẳng biết là đang buồn hay đang lẩn thẩn...Chỉ biết rằng ở một góc nhỏ trong trái tim có những cái nhói đau rất thật - rất lạ như thể đó là chuyện của chính mình...

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
Lên đầu trang
Xuống cuối trang