Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống. Hiển thị tất cả bài đăng

23/07/2014

Sống đẹp

Theo dõi truyền thông trong suốt thời gian gia đình nhà Brangelina ở Việt Nam, những hình ảnh về Angela Jolie khiến tôi vô cùng ấn tượng.

Đó là một bà mẹ đầu bù tóc rối, trang phục tuềnh toàng, tất tả đi theo “hầu hạ” bầy con lốc nhốc, chứ không phải một siêu sao trên thảm đỏ, khoác những trang phục lộng lẫy và cười thật tươi trước ánh đèn flash. Bởi tôi cũng là một bà mẹ, và tôi nghĩ…

Nhiều người bất ngờ khi biết tôi đã sinh bé Nhím trong một nhà hộ sinh cấp quận huyện, vô danh, cũ kỹ. Và nuôi bé bằng thứ sữa bột quốc nội mà ngay cả các cô bán sữa cũng bĩu môi chê là bình dân. Và bé lớn lên tự nhiên mà chẳng được tham gia lớp học kỹ năng mềm hay lớp năng khiếu, lớp học thêm nào, như những bé trai bé gái con của những ông bố bà mẹ trẻ thời đại @. Hành trang của con chỉ có mỗi sách và bút là luôn xa xỉ. Con luôn đủ sách để no nê cơn thèm đọc, để con yêu việc đọc! Và những bút màu, bút chì, bút lông, bút vẽ và bút để viết đẹp nhất được gửi từ Tây Tàu về. Để con yêu việc viết!

Khi em của Nhím ra đời, quà mẹ chuẩn bị chào đón em cũng không phải tã lót đẹp nhất, bỉm sữa cao cấp, mà là mấy bài hát ru mẹ tự sáng tác, mấy thứ đồ chơi mẹ tự làm, mấy chiếc áo liền và tã quấn do mẹ tự khâu tay. Tất nhiên, người ngoài sẽ thấy đó là những thứ rẻ tiền mà lại mất thời gian, chỉ tốn rất ít tiền đã có được, còn gia đình ta đều thấy đôi thứ nhỏ mọn đó là những thứ quý giá tuyệt vời, tượng trưng cho hạnh phúc.

Trong hành trình lớn của các con, tôi luôn bị đặt vào giữa những tình huống lựa chọn rất đối lập: Xã hội đánh giá chúng ta qua những giá trị nổi bật, chúng ta có bao nhiêu trong tài khoản, chúng ta chi tiêu ở đẳng cấp nào, chúng ta quê mùa hay hãnh tiến, chúng ta tự tin tiến bộ hay chúng ta câu nệ, ăn mặc lịch sự hay xuềnh xoàng, đã bao lâu chưa thăng chức?

Và ngược lại, chúng ta lại tự nhìn nhận chính mình bởi những giá trị khác: Ta có hạnh phúc không, ta có tử tế hơn ngày hôm qua không. Thậm chí, gần đây mẹ đặt ra cho con một nhiệm vụ: Mẹ muốn con phản bác mẹ!

Và rõ ràng, những mục tiêu đó của đời ta, những mong muốn của mẹ và kỳ vọng về con, nếu chỉ có mỗi tiền, mà không có thời gian sống mẹ dành cho con, sự chăm sóc định hướng của cả gia đình, sự đón nhận của con, thì hoàn toàn không thể nào đạt tới được. Chỉ tiền thôi, không đủ.

Vì vậy, một phụ nữ muốn giữ những quan điểm cá nhân mạnh mẽ, buộc phải tự trả lời được những câu hỏi của đời sống: Giả dụ ta là một phụ nữ tầm thường sống ở một góc Hà Nội hay một chung cư dẫn ra những con đường kẹt xe của Sài Gòn, giữa một xã hội đầy rẫy bất an, thật giả bất phân, thiện lương cũng đầy rẫy nghi ngờ, sự tàn nhẫn thờ ơ lại được bao biện, muốn nổi tiếng hãy lột quần ra chụp ảnh, muốn con nên người phải có phong bì cho giáo viên, thì ta sẽ nuôi con theo cách của tiền hay cách của mình?

Cách của tiền là hãy để những dịch vụ cao cấp, bệnh viện nước ngoài, thực phẩm và giáo viên ngoại quốc làm mẹ yên lòng. Một năm lương công chức có thể đổi được vài ngày con vui vẻ với Disneyland ở Hong Kong. Nhà hàng năm sao và bể bơi cao cấp sẽ chăm sóc con đủ tốt. Hoặc một hũ váng sữa Đức của con buổi chiều đã bằng tiền ăn của toàn bộ học sinh một trường tiểu học vùng cao Mù Căng Chải. Dường như một nữ triệu phú là đủ để thành mẹ tốt?

Cách của mẹ là nuôi con bằng những lựa chọn nhỏ nhặt hàng ngày: Chọn những gì mẹ tin, mẹ cho là tốt, nuôi con theo cách mẹ đã trưởng thành, và để con đối mặt với xã hội. Dù trong lòng mẹ luôn sợ rằng, có thể con sẽ ngộ độc thực phẩm khi uống sữa khuyến mãi của trường tiểu học, sẽ lệch dinh dưỡng khi ăn bữa cơm trưa ở trường, sẽ dẫm phải kim tiêm khi đi chơi trong công viên công cộng, sẽ bị người đi đường tạt bụi và lấn đường, sẽ phải gánh trên vai chiếc cặp gù cả lưng.

Nhưng chúng ta muốn sống hạnh phúc, chứ chúng ta đâu muốn, con em ta sẽ lớn lên trong một cái lồng kính, vô trùng hoàn toàn với xã hội này, đến mức, một ngày nào đấy, con đánh mất cả khái niệm về xã hội và xa lạ với cuộc sống thật?

Nếu trong túi có hàng trăm triệu đôla, như Angelina Jolie, bà mẹ Việt Nam liệu có ý định đến một xứ sở xa lạ để chạy một chiếc xe máy trên con đường đông đúc hỗn loạn và nguy hiểm, có ý định sang châu Phi nghèo khó để sinh con, cho con ăn những món ăn rẻ tiền hơn cả bữa ăn của đám vệ sĩ quanh bà mẹ?

Nếu một ngày làm việc kiếm ra vài trăm triệu đồng, liệu bà mẹ có hy sinh những đống tiền của những ngày làm việc để dẫn con đi làm những gì con thích, hoặc cùng con đi nhiều ngày trong những hành trình của đại gia đình, như Angelina Jolie?

Và, nếu mẹ Việt Nam tỉ phú đôla, liệu có bao giờ nói cho con biết sự thật nơi con thuộc về, hoặc nơi con đến, hoặc nói thật với con về xã hội nơi con ra đời? Và nuôi dưỡng cho con sợi dây bền chặt với cộng đồng xã hội, với chân dung thật của xã hội này, nơi tất cả không màu hồng?

Đúng hơn, con sẽ tiếp xúc với một xã hội đã không bị tô hồng lên bởi tiền của bà mẹ tỉ phú!

Tôi thích Angelina Jolie vô cùng vì nữ diễn viên Mỹ đã thật đặc biệt trong vai trò một người mẹ. Để tôi thấy tự tin hơn với những lựa chọn của mình. Chúng ta đôi khi đã quá mất tự tin khi lựa chọn cách sống bản thân. Những cuốn sách dạy làm người “ngoại quốc” đã nhập khẩu về Việt Nam những phong cách sống và quan điểm sống thật hoang mang: Vô số người đã thuộc lòng Cổ học tinh hoa, bộ sách Quà tặng cho tâm hồn, những cuốn dạy kỹ năng mềm của nước ngoài, dạy người ta tự tin, sống đẹp, sống cao cả, dạy ta cách bùng nổ, cách làm người hiện đại. Nhưng sau khi đọc những cuốn sách dạy làm người được “nhập khẩu” ấy, ta sẽ sống ở xã hội nào?

Ta sẽ vẫn, vừa tâm đắc bởi sách, vừa khạc nhổ vứt rác dọc đường, gây sự khi đụng xe, bấm còi khi chờ đón con ở cổng trường? Ta sẽ vừa yêu thích Những tấm lòng cao cả dạy làm người có tình yêu và lòng trắc ẩn, sẽ vừa phóng thật nhanh qua như thể không trông thấy người chồng đánh vợ bên đường, kẻ cướp giật móc túi đang lộng hành trên xe buýt? Và ta sẽ về nhà, đóng cửa lại, yên tâm khi đã chi phí cho con rất nhiều tiền để con được học, được dạy, được sống trong một môi trường cao cấp và đắt tiền?

Sống đẹp không có nghĩa là phải sống y như trong sách, gặp một tình huống trớ trêu của số phận và ta có một quyết định anh hùng. Sống là ứng xử từng giây phút hiện tại, từng lựa chọn nhỏ nhoi, sự hài hòa giữa cá nhân, gia đình với cả cộng đồng. Là trân trọng từng giá trị đời sống.

Mẹ lựa chọn được sống đẹp, hẳn con cái sẽ chẳng bao giờ phản bội lại yêu thương.


Trang Hạ

Đàn bà “nước lọc”

Những người đàn bà như họ bị gọi là “nước lọc”. Họ không xấu nhưng không đẹp, không ăn bám cũng chẳng kiếm bộn tiền, không đần độn nhưng chẳng thể gọi là sắc sảo, cắm cúi làm vợ, đẻ con, vật lộn với đủ loại kế hoạch xoay quanh căn bếp, vườn nhà và lũ nhóc.

Khổ nỗi, những người đàn bà “nước lọc” lại hay vớ được các chàng “rượu mạnh”- hay ho, vững chãi và giỏi kiếm tiền. Các chàng đủ khôn ngoan để hiểu rằng cái giống nước lọc ấy tuy nhạt nhưng lành và mát: tưới vào cây - cây tốt, đổ vào gạo - gạo thành cơm, pha trà, uống thuốc đều cần tới cả. Cái giống nước lọc, đựng vào đâu cũng được, dùng gì cũng tiện, lại chẳng phân biệt sang hèn, dễ xin dễ kiếm, dễ dùng, dễ bỏ, không đòi hỏi, cũng chẳng cầu kỳ.



Các chàng cũng hiểu, những nàng thông minh thường khó lường, những nàng tài hoa thường ẩm ương, những cô chân dài thường yêu đồ hiệu- ghét việc nhà, còn những người đàn bà vừa ngoan hiền chịu khó, vừa xinh đẹp quyến rũ, vừa giỏi giang thông minh, vừa nọ…lại vừa kia thì… vô cùng hiếm. Mà đã hiếm, thì khó tìm, và dù đã tìm được, chắc gì có được, dù đã có được, chắc gì giữ được trong tay. Thế nên, các chàng rượu mạnh quyến rũ, mạnh mẽ ấy thường chọn yêu đương và chung sống với một “nước lọc” biết an phận, biết xây tổ và chăm con cho mình.

Khổ nỗi, vẫn biết nước thì tinh khiết, vừa mát lại vừa lành, nhưng mà uống độc vị cả đời thì cũng chán. Thế nên các chàng thi thoảng vẫn lén lút rủ nhau chuyện này chuyện nọ. Nhẹ thì la cà cà phê, chè lá, phởn phơ thì bia hơi, hăng tiết thì vào bar uống cocktail hay về quê chơi quốc lủi. Các chàng nghĩ bụng, mấy bà “nước lọc” có biết thì cũng chỉ sôi lên sùng sục như canh quá lửa rồi lại nguội dần, cùng lắm thì đá đổ bình trà, đập tan hũ mật, hấm chỗ này, hứ chỗ nọ, chứ còn lâu mới dám đụng tới rượu quý của mình. Mà các bà “nước lọc” cũng chẳng có gan “ông ăn chả, bà ăn nem” vì sợ bị tóm và cũng chẳng dám đánh ghen vì sợ “xấu chàng hổ ai”. Các chàng biết là nước đã ở trong chum thì sợ bị san ra vại, đã ở dưới suối thì sợ chảy vào mương; biết là nước có sôi tung tóe thì rồi sẽ nguội, nên họ cứ hết trà lại rượu, hết cà phê lại mật ong.

Chớ có lầm.


Hơn nửa những người bị các chàng rượu mạnh hào hoa và các nàng “cocktail” sành điệu gọi là “nước lọc”, thực ra là vodka loại nặng, hoặc chí ít cũng là quốc lủi mẻ đầu. Họ chọn phận “nước non” chỉ vì một chữ “tình”. Vì họ yêu cái người đàn ông họ lấy, vì họ biết rõ nếu họ cũng sóng sánh lóng lánh như các em “cocktail” xinh đẹp giỏi ỡm ờ, thì ai chăm cha mẹ già, ai nâng niu con dại, ai giữ bếp lửa hồng, ai lên- ai xuống cùng ai; nếu họ cũng bon chen trồi trổ vì tiền vì danh, cũng lồng lộn áo xống với tình nhân, thì ai trồng cây vun luống, ai che nắng, ai hứng mưa.

Các chàng cứ tưởng mấy bà thì chả biết gì về xã hội, chẳng rành gì những trò hoa lá của đàn ông, và chẳng bao giờ dám buông tay thả vỡ những gì mình nâng hứng. Họ không biết, đa phần những người đã có bản lĩnh sống ngoài vòng bon chen thì đều là những người bon chen rất giỏi. Những người đã hết mình gìn giữ hạnh phúc, thì sẽ không bao giờ tiếc nuối khi phải buông tay. Những người đàn bà không màu mè, xanh đỏ, lại thường đằm thắm ấm áp. Họ chọn sống cuộc đời “nước lọc” vì họ biết rõ họ muốn gì và được gì từ đó, chứ không phải vì họ đần đụt hay kém cỏi mà không sống được đời”cocktail”.

Họ quên mất rằng, mỗi lần sôi sùng sục, bắn tung tóe, là một lần nước bị làm đục, bẩn hay biến chất. Nước không còn tinh khiết nữa, mà có vị ngang ngang. Nước không còn mát lành nữa, mà có mùi thạch tín.

Thế nên, muốn “nước lọc” luôn mát lành, thì rượu mạnh ơi, xin đừng sóng sánh!

Theo Phạm Việt Hà

Lửa Ấm

22/05/2014

Ừ, Mẹ anh phiền thật!

- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật. – Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em. Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó…
- Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. - Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.
- Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười. - Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.

Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.
- Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi ” Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh”, mẹ anh phiền thật đó.
Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.
- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng một hai cứ khư khư giữ anh vào lòng ” Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt”. Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.
Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.
- Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra 1 tấm khác nhìn vào đó.
- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó “. Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ? – Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi.Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc ” Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin”, mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.
- Đây nữa, đây nữa này – Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết, lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười, ” mẹ anh phiền nhỉ “?
Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đạp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…
- Em có thấy không? tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? còn áo quần nữa này, cũ mèm…- Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.
- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học…Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí…- Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó…Em thấy mẹ anh khỏe không?
” Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.
- Anh à – Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.
- Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen…mẹ anh đó. – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.
- Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình, chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.
” Anh “, cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở, ” em xin lỗi “, anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.
” Choang “- Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.
- Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng…Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.
- Mẹ à – Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ – Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.
“Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”

Lá thư "gây bão mạng" của nữ nhà báo đang ở tâm dịch sởi

Bài viết của người mẹ - một phóng viên tác nghiệp trong "tâm dịch sởi" khiến người đọc vô cùng xúc động

Sau những ngày có mặt trong bệnh viện ghi nhận tình hình dịch sởi, một nữ phóng viên đồng thời cũng là một người mẹ đã trải qua vô vàn những cung bậc cảm xúc, trải qua những niềm vui nhỏ bé, những nỗi lo và cả những mất mát của gia đình các bệnh nhân sởi trong bệnh viện. Chị đã ghi lại sự việc và cả những dòng cảm xúc của chính mình trong lá thư gửi đứa con trai nhỏ.

Bài viết với tự đề "Lá thư gửi cho con từ tâm dịch sởi" trên facebook cá nhân của chị hiện đang được chia sẻ rất nhiều trên mạng xã hội khiến người đọc xúc động. Dưới đây chúng tôi xin trích đăng lại bài viết này:

"Ngày hôm nay, sau 2 tuần mệt mỏi túc trực ở trong viện, chạy lên Bộ Y tế, phỏng vấn người nhà bệnh nhân… về dịch sởi. Mẹ mới có thời gian ngồi viết những dòng này gửi đến con.

Có một vài đồng nghiệp nói với mẹ hãy ghi lại những thời khắc này, để sau này con lớn lên, có đọc lại, con cũng biết rằng, đã có thời gian, ở giữa thời đại của thế kỷ 21 này, con người hoang mang, lạc lối, sợ hãi, cô đơn, hoảng loạn và chỉ biết cầu trời hoặc họ hy vọng vào một điều gì đó không có thật ở trên đời. Họ tin vào phép màu.

Phải!

Mẹ cũng nghĩ rằng, ước gì có một phép màu ở đây có thể xóa tan đi những nỗi khổ đau, những vết thương, những đau khổ và những giọt nước mắt cứ thi nhau chảy trên má của mỗi gia đình bệnh nhân.

Chưa bao giờ mẹ được chứng kiến, hàng trăm người nhà bệnh nhân ôm nhau khóc lóc và hoảng loạn khi bác sỹ lần lượt đọc tên những em bé… bị bệnh viện trả về. Họ ước rằng, họ cầu trời rằng, tên con cái của họ, cháu của họ không nằm trong danh sách dài dằng dặc mang màu sắc nhuốm đen, tang tóc đó đang bao trùm lên sự sợ hãi của chính họ.

2 tuần, là 14 ngày… hơn! Có lẽ mẹ trực trong bệnh viện này hơn con số đó. Nhưng con số đó chẳng thấm tháp gì so với những ông bố, bà mẹ có con nằm trong phòng cấp cứu, trong khoa lây, khoa truyền nhiễm mấy tháng trời.
Hơn ai hết, chờ đợi là một điều gì đó khó thở đến vô cùng, huống gì cái họ chờ đợi gần như là không lối thoát.

Mẹ biết, họ không biết bám víu vào đâu, giữa trung tâm dịch sởi đang hoành hành, các bác sỹ, y tá, y sĩ dường như làm việc gấp 3-4 lần nhưng vẫn không giảm tải được số lượng người tử vong, nhập viện vì sởi, lây nhiễm chéo.

Mẹ cảm nhận như cái bệnh viện Nhi nơi mẹ đang đứng đây, nơi mà hàng ngày có những em bé luôn luôn vui vẻ và yêu thương, chỉ bị những căn bệnh nhẹ nhàng đã trở thành nơi gần với cánh cửa tử hơn bao giờ hết.

Con trai của mẹ à?!

Con có nghe thấy không?

Tiếng khóc, tiếng gào thét, tiếng nói thều thào của những người nhà bệnh nhân gần như đã kiệt sức cứ vang lên mãi.

Con trai của mẹ à?!

Cón có biết không? Chân tay mẹ bất lực, người mẹ như nhũn ra khi có 3 người phụ nữ, cũng như mẹ, cũng có những người con thiên thần như con. Nhưng giờ đây, có lẽ sẽ chẳng còn những nụ cười hạnh phúc nữa. 3 người phụ nữ bám lấy mẹ, gào lên khóc “Chị hãy làm gì đi, chị nói gì đi, chị nói lên Bộ, lên Trung ương, lên thủ tướng đi... con chúng tôi chết rồi. Tại sao??? Tại sao nó lại chết???”

Những câu hỏi đó, bản thân mẹ làm sao trả lời được, khi mẹ đích thân đi gặp bác sỹ, chính các bác sỹ còn cảm thấy tuyệt vọng: “Bệnh nhân chuyển biến nhanh quá, vi rút đã ăn vào phổi. Chúng tôi rất tiếc, các cháu chỉ còn thở được vài tiếng đồng hồ nữa thôi.”

Con trai của mẹ à?!

Có có hay, ở giữa thế kỷ 21, ở giữa nơi đô thị phồn hoa, mọi thứ đều tiên tiến, mọi thứ đều trở nên hào hoa, bóng loáng và là những nơi đẹp đẽ nhất mà con người mơ ước và hướng tới, lại là nơi trung tâm của ổ dịch. Một con đường đến mà ít có tỷ lệ đường về.

Nó đau đớn, tang thương – Nhưng có thật.

Con trai của mẹ à?!

Con nhìn kìa, ông bố kia dường như đã phát điên. Đàn ông luôn mạnh mẽ, đàn ông luôn là cứng cỏi nhất trong những tình huống dường như trở nên xấu nhất. Nhưng có lẽ, anh ấy cũng đã không chịu đựng được khi các bác sỹ hô lên: Cấp cứu..! Thôi... thở được rồi...

5 phút sau lại: Cấp cứu... Nhanh, nhanh.... Từ từ... cuống phổi vẫn thở được rồi.... Rồi lại... Cấp cứu gấp...!
Nhanh nhanh.

Ông bố như phát điên, con có biết ông bố đó đã gào lên: Trời ơi... Giết tôi đi... Con tôi ơi.. con ơi..!

Người mẹ đâu??? Nước mắt mẹ chảy dài, trái tim mẹ dường như bị ai bóp nghẹt. Mẹ tự hỏi mình: Mẹ em bé đâu? Trong lúc này, có lẽ em bé cần nhất là người mẹ.

Khi mẹ hỏi những người xung quanh, họ bảo: Mẹ cháu bé túc trực 20 ngày ở đây, hôm qua nghe bệnh viện nói có khả năng con họ không qua khỏi. Nó đã về nhà, bảo trực sẵn ở nhà, được tin là “đi theo” con luôn... 2 đứa rồi.
Sao có thể thế được? Làm sao có thể suy nghĩ ấu trĩ như thế?

Nhưng con trai à?! Con biết không?

Nếu đặt vào hoàn cảnh của mẹ, có lẽ mẹ cũng chẳng thiết sống trên đời nếu như hai người con của mẹ đã lần lượt “ra đi” như người phụ nữ kia. Mẹ có đủ mạnh mẽ để vượt qua hay không? Hay mẹ lại về nhà để rồi nhìn vào mắt con, mẹ biết được rằng, con là tất cả của mẹ.

Hôm nay, sau những ngày căng thẳng, viết bài về dịch sởi ngay tại trung tâm “bão sởi”.

Mẹ căng thẳng vô cùng, mẹ sợ hãi vô cùng.

Con số tiết lộ tỷ lệ tử vong của các em bé quá cao làm mẹ lúng túng.

Quyết định gọi điện về tòa soạn xin ý kiến chỉ đạo để đăng con số thực đó lên, mẹ đã đấu tranh rất nhiều. Sự động viên của anh Thư ký tòa soạn khiến mẹ mạnh dạn lên rất nhiều. Con số hơn 100 bệnh nhân tử vong vì sởi và những bệnh biến chứng sởi đã được tung ra.

Chẳng mấy chốc, bài báo đó thu hút hàng ngàn người vào đọc, có những đồng nghiệp biết mẹ đã gọi điện, nhắn tin, người thì hỏi, người thì bảo mẹ “liều”, người thì bảo mẹ “chuẩn bị tinh thần”... Mẹ biết, mẹ không phải không coi trọng công việc, mà mẹ tin những việc mẹ nó ra thế này, nó chính thức công bố cho mọi người biết: Sởi không còn là căn bệnh thông thường nữa.

Ngay tối hôm đó, các đài truyền hình, các báo đã đưa tin đồng loạt con số chính xác là 118 bệnh Nhi tử vong. Con số đó, mẹ biết, vẫn chưa dừng lại. Nhưng bù lại, mẹ đã thấy sự vào cuộc quyết liệt của những đồng nghiệp ở các báo khác bên mình.

Sau đó là hàng loạt các bài mẹ viết về những nỗi đau, về tình hình dịch bệnh, về sự thiếu minh bạch trong thông tin gửi tới người dân. Có người nói rằng mẹ cảm tính, có người nói rằng mẹ đã không hiểu và chủ quan, coi thường nghề nghiệp. Nhưng với 2 năm sống cùng người bệnh suy thận và mới ghép thận của bác con, mẹ tin mẹ đủ kinh nghiệm để giảm tối đa nhất sự lây lan vi khuẩn từ bên ngoài vào trong các phòng bệnh nhi ở khoa truyền nhiễm.

Mẹ biết, ở trong bài viết, mẹ đã đưa cảm tính của mình vào hơi nhiều. Nhưng không cảm tính thế nào được khi hàng ngày mẹ chứng kiến, hàng giờ mẹ chứng kiến những nỗi đau cứ chất chứa lên nỗi đau. Đến khi có những người phải thốt lên với mẹ: Có những ngày, tôi chứng kiến, các em bé tử vong nhiều quá, cứ 2 ngày có tới 36 bệnh Nhi rời viện.

Họ rời viện, họ biết về đâu? Phải, về nhà. Về nhà để nằm chờ những hơi thở cuối cùng lịm đi trong sức khỏe yếu ớt và những đau thương của bố mẹ các em bé không biết gửi nơi đâu.

Những lời kêu gọi gửi thêm máy thở, gửi thêm máy tiêm, hãy cứu lấy các cháu bé vô tội vài tháng tuổi đang đối diện với nguy cơ cứ hàng ngày hiện lên, truyền đi. Những thông điệp đó đã kéo gần tất cả con người lại với nhau. Hơn ai hết, mẹ hiểu lúc này đã đến lúc chúng ta sống vì cộng đồng.

Những món tiền nhỏ liên tục được gửi tới gia đình các em, góp 1 tay vào nền kinh tế vực lên sự sống đang mỏi mòn.

Những hộp sữa, những chiếc chăn, chiếu, hoa quả, nước uống được lần lượt chuyển tới tay người nhà bệnh nhân mong họ kiên cường.

Những giọt nước mắt cảm thông, những lời nói cảm ơn, những ánh mắt kiên quyết cứ mỗi ngày.. mỗi ngày được nhân lên.

Con trai của mẹ à?!

Con nhìn đi..!

Kìa, các em bé kia đã rời bệnh viện với hy vọng sống còn vẫn còn vương trên nét mặt

Những lời động viên, khoanh vùng dịch bệnh đã được mọi người chung tay giúp đỡ

Những lời sẻ chia, tư vấn về dịch bệnh sởi đã được gửi đến từng nhà, từng nhà... Giúp mọi người có kiến thức hơn trong việc phòng chống cho con em mình.

Con trai của mẹ à?!

Mẹ nhớ con...

Khi gửi con cho bố, đi vào vùng ổ dịch, con biết không? Mẹ cũng sợ lắm. Mẹ sợ con lây cái dịch sởi đáng nguyền rủa này. Mẹ sợ ánh mắt của con không còn hướng vào mẹ nữa. Mẹ sợ lắm chứ.

Nhưng con vẫn ở đây, vẫn nắm lấy bàn tay mẹ

Bố con vẫn ở đây, vẫn động viên mẹ từng ngày, vẫn chăm sóc con từng giờ.

Ông bà vẫn gọi điện cho mẹ, dặn dò: Con cẩn thận nhé!

Mẹ biết, mẹ cần làm một điều gì đó để giảm tải thấp nhất những con số khủng khiếp kia. Những hành động nhỏ, sẽ tạo nên ý nghĩa lớn, sẽ giúp từng gia đình có niêm tin và đi lên.

Những em bé, còn rất bé...

Em Yến Nhi, em Trấn Thành, em Bảo Ngọc, em Hồ Phi, em Hà Hiền, em Minh Phương.... Tất cả các em bé đó nhờ những lòng hảo tâm đã vượt qua giai đoạn khó khăn nhất là: Phòng cấp cứu.

Cuộc chiến còn dài, nhưng mẹ tin tất cả rồi sẽ qua đi

Mẹ đã nhận được tin vui từ rất nhiều người mẹ khác. Người cảm ơn, người khóc, người vui mừng, người vẫn còn sự lo lắng... Nhưng nhìn lại mẹ biết, những hành động của mẹ, của những bạn bè, của những người ủng hộ và tin tưởng mẹ đã có kết quả tốt.

Nắng đã lên rồi, con trai ạ

Mẹ lại tiếp tục lên đường

Hôm nay, là ngày thứ 17 mẹ vào viện, đi từng căn phòng để hỏi thăm các em, để động viên các mẹ, để ghi lại những hình ảnh yêu thương này.

Con trai của mẹ à?!

Nghe tiếng thở đều đều của con bên tai, dù ở gần con, nhưng không được ôm ấp, mẹ thấy nhớ con vô cùng. Đẩy con đi xa mẹ hơn làm mẹ đau lắm, nhưng sẽ đau hơn nếu như những người mẹ khác không còn cơ hội ôm con của họ như mẹ đã ôm con và chắc chắn sẽ được ôm con (sớm thôi).

Vì vậy, hãy để mẹ đi, để con biết rằng: Đất nước mình, con người của dân tộc mình gắn kết lắm. Đừng vì những khó khăn mà vội tuyệt vọng, nghe chưa con?

Những số tiền nhỏ vẫn tiếp tục được gửi đến các em nhỏ hơn con rất nhiều. Con biết không, dù con số nhỏ, rất nhỏ nhưng có người đã ôm lấy mẹ mà khóc, mẹ tin, họ đã cùng cực lắm rồi. Còn bao nhiêu cảnh đời nữa, họ vẫn còn đang chờ đợi, vẫn chờ những số tiền dù nhỏ nhoi nhưng cũng giúp được họ vượt qua chặng đường khó khăn này.

Con đừng buồn khi mẹ cứ đi mãi
Con đừng khóc khi mẹ về tránh xa con
Con đừng hờn dỗi khi mẹ không bế con nữa
Con đừng nói rằng mẹ không yêu con
Sẽ làm đau lắm, đau lắm.
Con biết không?
Tương lai của các mẹ là ở các con
Hãy yêu thương hơn những gì mà con nhận được. Con nhớ chứ? Con yêu của mẹ
Mẹ yêu con nhiều
Ku Tũn của mẹ à...!"

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f26/la-thu-gay-bao-mang-cua-nu-nha-bao-dang-o-tam-dich-soi-1882060/

Hoàn cảnh hay chính ta quyết định số phận?!

Một phóng viên đến phỏng vấn một tù nhân đang thụ án trong trại giam “Tại sao anh trở thành trộm cắp, tại sao anh đi tù thế này?”. Anh ta trả lời “Thì bố tôi nghiện rượu, suốt ngày đánh chúng tôi, nhà thì nghèo xơ xác, chưa bao giờ tôi được một bữa no. Mẹ tôi thì hư hỏng, cũng suốt ngày đánh chúng tôi. Trong môi trường như vậy, thử hỏi anh: Tôi còn con đường nào khác ngoài trộm cắp và tù tội.”

Phóng viên đến phỏng vẫn tiếp người đàn ông thứ hai: “Nguyên nhân nào khiến anh trở thành tiến sĩ, tỷ phú, người nổi tiếng và thành công đến vậy?”. Anh ta trả lời “Thì bố tôi nghiện rượu, suốt ngày đánh chúng tôi, nhà thì nghèo xơ xác, chưa bao giờ tôi được một bữa no. Mẹ tôi thì hư hỏng, cũng suốt ngày đánh chúng tôi. Trong môi trường như vậy, thử hỏi anh: tôi còn con đường nào khác ngoài phải học thật giỏi, làm việc ngày đêm, cống hiến hết mình?”
Hai người trong câu chuyện này là 2 anh em ruột. Cùng 1 cha, 1 mẹ. Cùng một hoàn cảnh mà 2 người đi theo 2 lối khác nhau, có cuộc sống hoàn toàn khác nhau. Cuộc đời mình do mình lựa chọn cách tư duy, cách sống.

Mỗi ngày chúng ta tập nghĩ một ý thiện, tập nói một câu yêu thương, tập làm một việc có ích cho đời. Cứ vậy chúng ta tạo ra thói quen tốt, tạo ra tính cách hay, tạo nên số phận tuyệt vời. Có ai đó ngồi chờ sung rụng hay ngồi than thân trách phận. Chẳng để làm gì. Không những vậy, họ không biết rằng chính họ đang nạp rác vào tâm và thân của mình!

Hoàn cảnh có thể ngăn cản bạn nhưng cũng hoàn cảnh đó là một động cơ phản lực đẩy bạn về phía trước đi xa hơn, bay cao hơn. Chính bạn quyết định đời bạn!

Chính ta quyết định số phận của ta. Đúng như đức Phật đã dạy “Phải tự mình thắp đuốc lên mà đi”.

14/05/2014

12 việc làm lãng phí cuộc sống của bạn

Chơi video game, xem truyền hình thực tế, lướt web phàn nàn... là một vài việc làm lãng phí cuộc sống của bạn.

1. Dành quá nhiều thời gian làm những việc bạn không nên làm

Bạn đang dành nhiều thời gian cho trò chơi video, truyền hình thực tế, lướt web, ăn, uống quá nhiều, có cái nhìn tiêu cực về cuộc sống. Bạn dành phần lớn thời gian trong cuộc đời ở đâu? Nơi đó có đưa bạn đến một cuộc sống tốt hơn không? Nếu không, bạn cần đánh giá lại và thay đổi để có một tương lai tươi sáng hơn.


2. Bạn thấy mình phàn nàn rất nhiều

Nhiều người cảm thấy bất mãn với cuộc sống, và họ không ngừng than vãn. Bạn có phải là một trong số đó? Bạn phàn nàn về công việc, về sếp, mức lương, hàng xóm hoặc người bạn đời? Mọi thứ bạn nói đều toát lên thái độ tiêu cực. Tiêu cực không thể thay đổi mọi thứ. Nó chỉ khiến bạn bị mắc kẹt hơn thôi. Vì vậy, thay đổi suy nghĩ và nói về những gì bạn đánh giá cao về cuộc sống chứ không phải những gì bạn không thích.

3. Không nuôi dưỡng tâm trí của mình

Nếu bạn không tiếp tục phát triển và học tập thì sẽ mãi mãi chỉ đứng im. Vì vậy, bạn nên giữ tâm trí luôn hoạt động bằng cách học hỏi những điều mới. Những thử thách tích cực trong cuộc sống sẽ mở mang tâm trí của bạn.

4. Tự nhủ với bản thân những điều tiêu cực

Tự nhủ với bản thân có thể làm bạn tốt hơn hoặc tồi tệ hơn đi rất nhiều. Như Henry Ford nói: "Cho dù bạn tự nhủ mình có thể, hoặc nghĩ rằng mình không thể... một trong hai cách, bạn nói đúng". Nếu bạn nói với bản thân rằng bạn không đủ thông minh để có được xúc tiến đó hoặc bắt đầu sự nghiệp kinh doanh, thì sau đó bạn sẽ thấy mình nói đúng. Nếu bạn nói với bản thân rằng mình quá kiệt sức để nỗ lực thay đổi cuộc sống bản thân thì sau đó bạn thấy mình nói đúng. Nếu bất cứ điều gì bạn tự nhủ vởi bản thân đều thành sự thật, vì sao bạn không tự nhủ những điều tích cực về mình?

5. Bạn cảm thấy tẻ nhạt

Bạn có một niềm đam mê không? Nhiều người nghĩ rằng họ không có một niềm đam mê nào cả. Chắc chắn sẽ có một vài điều bạn cảm thấy yêu thích. Vì vậy, bạn cần tái khám phá những gì cảm thấy yêu thích và làm những điều đó nhiều hơn.

6. Không có kế hoạch cho tương lai

Trong khi cuộc sống hiện tại luôn là tuyệt vời, đôi khi bạn cần phải nhìn về phía trước để xem những nơi bạn muốn đi. Nếu bạn không có một mục tiêu hay một kế hoạch, sau đó bạn có giống như một chiếc thuyền đang lang thang không mục đích trong đại dương. Nhưng bạn không thể để như vậy. Bạn phải cần hoạch định cho tương lai. Cũng giống như thiết bị GPS giúp bạn đến một địa điểm, bạn cần GPS bên trong hướng dẫn bạn.

7. Dành quá nhiều thời gian với những người không thể giúp bạn tiến bộ


Thật dễ dàng để bị mắc kẹt với những người không làm cho bạn trở thành một người tốt hơn. Nếu tiếp tục như vậy, bạn sẽ trở nên trì trệ và bị kéo tụt xuống cùng với họ. Thay vào đó, bạn hãy tìm những người có thể thúc đẩy bạn, giúp bạn tiến bộ.

8. Bạn đang nghiện điện thoại


Điện thoại di động với nhiều tiện ích sẽ khiến chúng ta mê mẩn khi sử dụng. Trong khi nhiều người nghĩ điện thoại là niềm vui thì hãy suy nghĩ về những thời gian bạn đang lãng phí với chiếc dế yêu của mình. Thậm chí tệ hơn hãy suy nghĩ về tất cả mối quan hệ có thể bị ảnh hưởng. Có lẽ bạn đang nhắn tin hoặc tìm kiếm trên Internet trong khi bạn đang ăn tối với vợ, chồng hoặc con của bạn. Nếu đang như vậy, bạn đang bỏ lỡ thời gian có ý nghĩa mà đáng lẽ bạn nên dành cho người thân yêu, hoặc thời gian bạn có thể nỗ lực để thực hiện một kế hoạch cho tương lai.

9. Bạn tiêu tiền vào những thứ không quan trọng


Có sự khác biệt giữa một "nhu cầu" và "muốn”. Tuy nhiên, trong xã hội ngày nay, ranh giới này ngày càng bị xóa nhòa. Nếu bạn dừng lại để suy nghĩ một chút, bạn sẽ thấy có rất ít thứ chúng ta thực sự cần. Thực phẩm, nước, nơi ở và tình yêu là một số trong những điều đó. Tất cả phần còn lại chỉ là những thứ để thêm vào thôi. Vì vậy, nhìn vào những gì bạn đang đổ tiền vào và xem bạn có thể điều chỉnh không. Có lẽ bạn sẽ có thể sử dụng số tiền tiết kiệm để đầu tư vào tương lai.

10. Bạn không ngủ đủ giấc

Giấc ngủ rất quan trọng cho sức khỏe. Nếu bạn quá bận rộn nên không thể ngủ đủ hoặc đó đơn giản chỉ là một thói quen xấu khi bạn thức cho đến nửa đêm hoặc rạng sáng, bạn nên đánh giá lại thói quen của mình.

11. Bạn không chăm sóc cơ thể

Không chỉ giấc ngủ cần thiết cho sức khỏe của bạn, thực phẩm và tập thể dục cũng là điều cần thiết để có được sức khỏe tốt. Một chế độ ăn uống khỏe mạnh cân bằng và năng vận động sẽ có kết quả tích cực hơn những liệu pháp giảm cân. Vì vậy, hãy nhìn vào chế độ ăn uống và mức độ hoạt động của bạn. Bạn có thể thấy rằng việc thực hiện một vài thay đổi nhỏ sẽ cải thiện cuộc sống của bạn.

12. Bạn đang sống một cuộc sống mà bạn không thích


Bạn có hạnh phúc không? Nếu không, sau đó bạn nên thay đổi một cái gì đó. Cuộc sống nên thú vị. Vì vậy, nếu bạn không tận hưởng cuộc sống hãy nhìn vào một số thay đổi bạn có thể làm để có được một cuộc sống tốt hơn.

Quỳnh Trang
http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/gia-dinh/12-viec-lam-lang-phi-cuoc-song-cua-ban-2989383.html

15/09/2013

Đừng bao giờ


Đừng bao giờ thử thách sự kiên nhẫn của người khác bằng việc phạm phải một sai lầm quá nhiều lần. Người ta có thể yêu thương bạn thật lòng đấy, nhưng bạn có chắc sau ngần ấy lần người ta còn một lòng một dạ vì bạn hay không?

Vậy nên đừng coi điều gì là hiển nhiên cả, hãy biết trân trọng những gì bạn có

Việc tha thứ cho một người nào đó thì rất dễ dàng. Nhưng có đủ khả năng để tin họ lại một  lần nữa không lại là một  chuyện khác ..

Trên thế giới này, bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được người yêu bạn theo cách mà bạn muốn. Bởi vì chắc gì, bạn đã yêu bất kỳ ai theo cách mà họ muốn phải không?

Trong tình yêu, quan trọng không phải là "đạt được cái mình muốn, mình cần". Nếu chỉ quan tâm đến điều chúng ta cần, ta muốn, tình yêu sẽ chứa đựng rất nhiều ích kỷ. Và ích kỷ thì chỉ yêu mình, sẽ chẳng thể yêu lại đối phương.

Trong tình yêu luôn có tình thương, sự nhường nhịn cảm hóa những giận hờn, xích mích.

Yêu là quá trình trưởng thành của cả hai, tìm đến sự hòa hợp trong tâm hồn và cuộc sống.

Đừng đòi hỏi một công thức, một cách làm hoàn toàn đúng khi yêu. Vì điều đó, vốn dĩ không tồn tại 


Nguồn: facebook

12/08/2013

Lời cha mẹ...


MẸ DẶN CON GÁI:

- Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi. Anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

- Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

- Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

- Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

- Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hy vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

- Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

- Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

- Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

- Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”. Vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

- Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được. Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

- Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

- Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

- Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

- Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

- Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”. Lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

- Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

- Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm, đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn, nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

- Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả. Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.


và....


BỐ DẶN CON TRAI:

- Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

- Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.

- Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

- Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

- Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

~> Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.

... Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

- Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

- Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

- Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

- Bố bảo "Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo "quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

- Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.

16/12/2011

Thư không dám gửi...vợ!

Em - người vợ bé nhỏ hay “yêu sách” của anh - đã làm anh quyết định phải nói cho rõ khi cả ngày lẫn đêm tra tấn anh bằng câu hỏi: “Anh còn yêu em không?”

Anh đã trả lời hàng triệu lần rằng còn yêu em nhiều lắm, vậy mà em vẫn trề môi phụng phịu bảo không tin.
Lấy nhau hơn 5 năm, có với nhau “hai tiểu siêu nhân”, như thế vẫn không đủ để làm em tin anh là người chồng chung thủy? Thôi thì anh nói thật những tâm tư của mình.

1 - Luôn yêu chồng: Anh không cần vợ mỗi ngày phải nói câu “em yêu anh” ngọt ngào như trong phim. Anh chỉ cần em pha sẵn ly nước cam để trong ngăn mát tủ lạnh và đưa cho chồng mỗi chiều đi làm về. Anh chỉ cần em bớt cằn nhằn khi chồng lỡ nhậu về quá khuya và khi em hỏi: “Anh còn tiền không để em đưa thêm?”. Với anh như thế là yêu đấy!

2 - Hãy nói thẳng, nói thật: Anh không đủ thông minh để suy diễn ý em muốn gì sau mỗi câu nói. Chẳng hạn như: em nói mệt có nghĩa là không muốn nấu cơm. Em than buồn là muốn đi mua sắm. Em liếc chồng khen đẹp trai quá có nghĩa là muốn hỏi anh đi đâu, với ai… Còn nhiều câu lắm mà anh vẫn chưa nghĩ ra và tiếp tục đau đầu nghiên cứu. Vợ ơi! muốn gì, thích gì thì cứ nói thẳng để anh còn tính. Đừng vòng vo rồi lại giận hờn khiến gia đình xào xáo

3 - Hãy để anh nghiêng vai gánh phụ: Anh biết em là người vợ đảm đang. Nhưng đôi khi em bớt giỏi một chút và chia sẻ việc nhà với anh để anh còn thấy mình là người đàn ông trong gia đình. Chẳng hạn như việc lau quạt máy, thay bóng đèn hoặc chà nhà tắm chẳng hạn. Đừng giành với anh những việc đó nhé!

4 - Hãy cảm thông: Biết rằng rất khó nhưng em thử một lần nhìn sự việc theo hướng của anh. Hãy mỉm cười khi anh bước vào nhà trong tình trạng say khướt. Hãy cho anh thêm cái mền mỗi khi anh uống cà phê về muộn và bị ngủ ngoài phòng khách. Vì anh không thể chối từ khi sếp kêu ra nhậu chung với khách hàng hay như thằng bạn thân ở nước ngoài vài năm mới về quê một lần. Thông cảm cho anh em nhé!

5 - Lắng nghe: Đây là điều mà đa số các ông chồng muốn chứ không riêng gì anh. Em hãy lắng nghe anh nhiều hơn ngay cả khi em đang bực mình vì chuyện con cái, công việc. Thử một lần kiên nhẫn nghe anh nói để biết rằng anh cần em quan tâm đến nhường nào.

6 - Tiếp chuyện với bạn anh: Mỗi lần anh dẫn bạn về nhà chơi là y như rằng em trốn biệt dưới bếp. Chỉ khi nào đem nước hoặc dọn cơm lên mời khách em mới chịu ló dạng và gật đầu nhoẻn cười gượng gạo. Đã nhiều lần anh góp ý nhưng em cứ nói ngại và thế là anh cũng ngại… không dám mời bạn đến nhà. Hãy nói chuyện vui vẻ với bạn anh như anh vui vẻ tiếp chuyện với bạn gái của em.

7 - Đừng so sánh chồng: Anh buồn nhất là mỗi khi giận nhau em lại so sánh anh với... ông ngoại của em. Anh cũng có những mặt tốt mà em cố tình quên không nhắc tới. Thử hỏi có ai hằng ngày pha nước cho vợ tắm, tự tay đấm lưng, bóp chân cho vợ? Anh tự nguyện làm việc này cho em và làm bằng tất cả tình yêu. Em không cảm nhận được sao?

8 - Chia sẻ với chồng: Hôn nhân không phải là hai người cùng sống chung dưới mái nhà, đàn ông đi làm, đàn bà nuôi con. Hôn nhân là sự gắn kết của hai tâm hồn đồng điệu và cùng nhau chia sẻ vui buồn. Vì vậy, anh sẽ vui hơn nhiều nếu em chia sẻ những bí mật nho nhỏ của em như đau ở đâu, mệt nhiều hay ít, con cái nghịch phá bị hàng xóm mắng vốn, cô giáo gọi vào trường họp riêng vì con nghỉ học... Anh hứa sẽ có cách giải quyết mà không làm em mệt mỏi hơn.

9 - Hãy là chính mình: Đừng bao giờ cố gắng để giống một ai đó (kể cả là người đẹp hay nổi tiếng) hoặc thay đổi vì nghe lời nhận xét của một người nào đó. Hãy là người vợ mà anh đã biết, đã yêu và đã kết hôn. Nếu em khác đi vì muốn chồng yêu hơn thì tại sao phải thay đổi vì trong khi anh chỉ yêu con người cũ của em?

10 - Nói cho anh biết lý do: Hoặc ít nhất là cố gắng đừng nói chung chung: “em mệt!” khi anh muốn nựng nịu, gần em. Anh chẳng muốn vợ nghĩ chồng đang cố bắt nạt hay ép uổng em.

Nếu em làm đúng hết mười điều trên thì chắc chắn anh sẽ luôn yêu em và thề trung thành với em mãi mãi mà không cần phải “tuyên thệ” mỗi ngày cho em yên tâm.
                                                                                            Ký tên: chồng của em
                                                                                                       Bút Nam


Nguồn trích dẫn: From: Trang tin tức Yahoo

4 Bình luận

  1. T.AT.A23:14 18-12-2011
    Nếu mình nói chưa đủ điểm trung bình thì sao nhỏ ơi? Hu hu hu... Cuối tuần ok không? Em khỏe hẳn chưa?
  2. thanhhuyenthanhhuyen09:46 20-12-2011
      Ok rùi chị, em khỏe như lực điền nên mới có sức lọ mọ đêm hôm khiêng quà sang nhà chị thế chứ.Còn chuyện chưa đủ điểm trung bình thì em...hổng có tin đâu! Chắc chị mềnh lại một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu rùi...kaka
    • BÌNH ĐỊA MỘCBÌNH ĐỊA MỘC07:17 18-12-2011
      Thanh Huyền viết càng ngày càng hay. Đây thật sự là ngôi nhà mà Mộc muốn đến, muốn nói lời ngưỡng mộ bạn đó. Ok!
    • thanhhuyenthanhhuyen10:36 18-12-2011
        Cảm ơn anh rất nhiều vì những tình cảm tốt đẹp dành cho em. Hy vọng ngôi nhà nhỏ này sẽ luôn được đón chào những vị khách quý như anh! Thân!
      • khoaitaychien_votudikhoaitaychien_votudi08:14 17-12-2011
        Em qua thăm chị. Chúc chị cuối tuần vui vẻ
      • thanhhuyenthanhhuyen10:37 18-12-2011
          Lâu quá mới thấy nhok xuất hiện. Thank và chúc em ngày vui nhé!
        • T.AT.A 02:52 17-12-2011
          Báo cáo em, chị qua đọc hai lần rồi để biết mình được mấy trên 10 điểm trên đây.
        • thanhhuyenthanhhuyen10:38 18-12-2011
          Chị đừng có vượt qua điểm 10 để em và mọi người phải ghen tỵ đấy nhá!

        21/09/2011

        Hạnh Phúc là ...

        Hạnh phúc không phải là phải có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán.

        Hạnh phúc là khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ nào. Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ.

        Hạnh phúc là mỗi buổi sáng thức dậy có một ngày mới với những dự định mới, không vương vấn chuyện hôm qua và cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện ngày mai! Hãy sống tốt ngày hôm nay bạn nhé!

        Hạnh phúc là cảm thấy vui khi những người xung quanh mình hạnh phúc và điều đó sẽ lại càng tuyệt vời hơn khi chính mình là người mang đến điều đó cho họ.

        Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, cách để quên đi nỗi đau, biết tiến lên phía trước một cách lạc quan! Hãy vui lên vì hạnh phúc đang nằm trong tầm tay của mỗi người và quan trọng là bạn có nắm giữ được nó hay không?

        Hạnh phúc là những khi buồn nhất, tuyệt vọng nhất rồi bất chợt nhận ra cuộc đời này vẫn đáng sống, vẫn đáng để chúng ta lạc quan.

        Hạnh phúc là những khi phóng xe đắm mình trong cơn mưa, vẫn cảm nhận được cảm giác man mát và dễ chịu.

        Hạnh phúc là những lúc tụ họp ăn uống với bạn bè, có thể sẻ chia bất cứ điều gì cũng không hề ngần ngại!

        Hạnh phúc là những khi tự cho phép mình được say một chút, được lâng lâng một chút?!

        Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để nhớ và để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.

        Hạnh phúc là khi bất chợt gặp lại một người bạn cũ, thấy họ thật khác, thật trưởng thành.

        Hạnh phúc là khi phát hiện ra rằng có người đang nhớ tới mình, đang nghĩ về mình, dù chỉ một chút mà thôi ….

        Nguồn trích dẫn: From : Internet

        Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

         
        Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
        Lên đầu trang
        Xuống cuối trang