Hiển thị các bài đăng có nhãn Lẩn thẩn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lẩn thẩn. Hiển thị tất cả bài đăng

01/07/2013

Vô thường...

Chuyện thứ nhất...
Nhận một tin nhắn trong inbox từ một chị bạn nói về một người quen của chị ấy vừa qua đời...Sự ra đi không phải do sắp đặt từ Thượng Đế mà lại với một lý do lãng nhách "nhậu quá đà"...An ủi chị rằng thôi thì cứ nghĩ đằng sau cái vô thường ấy sẽ còn một thế giới khác sống động và tốt đẹp hơn cho người xấu số  nhưng sao vẫn buồn chi lạ dù chỉ là trong vai "một - người - dưng" - giống chị...

Chuyện thứ hai...
Nhờ chị chồng mua hộ mớ rau cho bữa tối mà mãi 7h30' chị mới về tới, tưởng chị về muộn vì bán đắt hàng ra là cố nán lại để xem thằng con bà bạn chợ có đánh mẹ không để còn can ngăn...Tội nghiệp người đàn bà đó tuần nào cũng bị thằng con mất dạy đánh đến mấy lần vì không cho tiền chơi game, "đập đá"...Có người thương chị ta nhưng có người cũng tặc lưỡi: "Ôi dào, chồng đã đi tù còn chiều con rõ nhiều vào, đáng đời!". Chợt rùng mình khi hình dung ra cảnh một đứa trẻ 13 tuổi vác kiếm đuổi theo chém mẹ khắp phố chợ...

Chuyện thứ ba...
Đứa hàng xóm một bước lên đời vì nhà chồng bán đất, nàng ra õng vào ẹo ngày thay 5 bộ quần áo hàng hiệu tuyền là mốt "thiếu vải" với "rèm thưa", mặc thiên hạ ì xèo vì nhà nàng có truyền thống ăn quỵt, đến vài chục nghìn tiền thuế đất cũng để bà tổ trưởng đi hò hét rát tai...Lại còn trò chành chỏe với khắp lượt hàng xóm của hai mẹ con nhà nàng chẳng ai ưa nổi. Giờ nàng lên xe xuống ngựa. nhà chất thêm hai lầu mới, xe SH bóng lừ...Đùng một phát, chồng nàng - trụ cột chính của gia đình hơn chục năm nay - bỗng đứt mạch máu não sau trận nhậu ra trò...Hàng xóm có người hỏi thăm, người hỉ hả...Chả biết đống tài sản với nguyên ba cái tàu há mồm ấy cùng một người nguy cơ sống đời thực vật rồi sẽ đi về đâu?

Chuyện thứ tư...
Bà cụ hàng xóm già cả sang nhà chơi khoe đứa con cả xây được cái biệt thự mini, đứa con thứ mua được mảnh đất mấy trăm triệu, rồi đứa cháu gái mới nhõn 30 cũng tích lũy được số vốn kha khá...Nghe cụ kể chuyện với ánh mắt sáng ngời bỗng dưng vẩn vơ nhìn sang căn nhà của cụ nằm chơ vơ đơn độc một góc xóm nhỏ...Hơn bảy chục tuổi đầu cụ vẫn sống một mình như người già neo đơn với thu nhập từ tiền trợ cấp người cao tuổi và thu hái rau củ trong vườn...Khoảng cách giàu - nghèo nó bỗng mong manh làm sao...

Kết...
Chị bạn tôi đã thốt lên một câu đầy cảm thán: "Cuộc đời vô thường quá!" và tôi thấy thật đúng. Ở đó mọi ranh giới, mọi cái chuẩn đều mong manh...Chả ai biết rồi ngày mai mình sẽ ra sao, sẽ gặp phải những gì, đối diện với những thử thách gì...Và rằng nếu ai đó biết được mình hay những người thân yêu của mình chỉ còn một ngày để sống, có lẽ họ đã sống trọn vẹn hơn, trao yêu thương nhiều hơn và cất giấu thật kỹ cái tôi, cái ích kỷ tận sâu thẳm nơi đáy tâm hồn...

Nhìn chuyện đời - ngẫm chuyện mình, chẳng biết là đang buồn hay đang lẩn thẩn...Chỉ biết rằng ở một góc nhỏ trong trái tim có những cái nhói đau rất thật - rất lạ như thể đó là chuyện của chính mình...

27/03/2012

Lan man

Nhiu khi mình băn khoăn, không hiu ti sao ph n li được gi là phái yếu...Có l là do ph n luôn yếu mm c v hình th cũng như nhng suy nghĩ n cha bên trong...

Và trái tim ph n thì càng yếu mm hơn na...Trái tim mng manh ti nghip có th lon nhp ch vì nhng lý do không đâu...

Hn nhiên ri - mình cũng là ph n, là mt na yếu mm ca thế gii...Mình d rung rinh, d mm lòng, d ngn ngơ trước nhng điu khiến trái tim nhy cm ca mình phi thc dy...

Ch cn mt chiếc lá khô nh rơi trước mt, ch cn mt chùm xoan tím mong manh, ch cn mt tiếng cá đp dưới mt h yên và ch cn mt li ân cn t nhng người xa l...cũng đ đ nhng giác quan lay đng đến tn cùng...

Mình thích mt trò chơi vi nhng viên si nh. Trên mt h rng mênh mông, mt tiếng ném rơi tõm vào không gian...tng vòng tròn loang ra, loang ra trên mt nước, và khi nhng vòng tròn chưa kp biến mt, viên si th hai, ri th ba ln lượt được ném đi...Nhng vòng tròn đan kh vào nhau như nhng cái nm tay tht du dàng...

Đêm nay, cht nghĩ v nhng "vòng tròn" như nhng xúc cm đp đã qua trong đi. Nếu như không có nhng viên si đó thì mt h s chng sinh đng đến thế...Và hình như...hình như cu cũng đang tr thành mt "vòng tròn" ca riêng t...Ôi, mình hâm mt ri...
Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

4 Bình luận

yesterday20:05 29-03-2012 

Ừa, một viên sỏi ném xuống, mặt hồ chỉ gợn những con sóng nhỏ lăn tăn thì nên thơ và nhiều cảm xúc tuyệt thật đấy. Chỉ hy vọng đừng có "mẩu thiên thạch" nào từ tít vũ trụ rớt xuống hồ cái "ầm", thì ôi thôi, hồ ơi!

thanhhuyenCách đây 4 phút 

Hihi, trông thấy thiên thạch thì phải né ngay chứ chị! Em trông đơn giản vậy mà cũng thông minh lắm đấy, chả dại đâu! 

----------------------------------------------------------------

Miên Du12:53 29-03-2012
Bây giờ em cũng đang lan man... hị hị hị

thanhhuyenCách đây 3 phút

Hic, khổ thân em tôi...

----------------------------------------------------------------

Barbara Huong08:34 29-03-2012

Giờ mình không còn là viên sỏi nhỏ nữa rồi. Thành hòn đá ném cái là nổi sóng luôn. Đùa nàng thế chứ tớ thích bài này nàng ạ. Dịu dàng quá.

thanhhuyenCách đây 3 phút

Cảm ơn nàng thật nhiều nhé!

----------------------------------------------------------------

Bây giờ thì mình lại thành chiếc lá khô mất rồi chị ơi. Làm rung rinh cả một khoảng không của mặt hồ phẳng lặng.
thanhhuyenCách đây 1 phút 

"Mưa đã rơi và nắng đã phai. Trên cuộc tình yêu em ngày nào. Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say. Qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ..."...Tự dưng comment của em làm chị nhớ đến lời bào hát này nhỏ ạ, lạ ghê!

09/12/2011

Lãng đãng

Mùa về thực sự rồi, cái rét ngọt như xuyên thấu vào da thịt...Trưa anh xã về ăn cơm cùng mà chỉ muốn vít cổ giữ chàng ở nhà mong tìm hơi ấm, tóm chặt thế rồi mà chàng vẫn phải đi vì công việc là như thế. Nằm co ro với cái gối ôm, lạnh không ngủ được thế là mình lại ngồi dậy ôm máy tính và gõ...Tự dưng đầu óc cứ miên man trống tuếch trống toác chả biết viết gì...
   
Chị gái nhắn tin báo "bố bị đau họng phải đi viện con gái yêu đã gọi điện hỏi thăm chưa?", đọc tin nhắn mà nghe "mát" đến sống lưng, bà chị mình khả năng bữa nay "nọng trong người" nên tâm thần bất ổn nói linh tinh không xèm chấp. Mà lạ, mình vừa điện thoại cho ông ngoại chưa kịp dứt máy thì nhận được tin nhắn đó, nghĩ hơi tưng tức nhưng cũng đúng là mình trước nay vô tâm thật nên...bị chửi dần đi cũng là vừa. Hic!Lạy giời cho chủ nhật này sếp ok cho mình off thêm phát nữa mà về nhà không bà chị đanh đá của mình lại cất nhời nữa thì...ặc ặc...

2 ngày off ở nhà trôi qua lãng nhách, có chăng ý nghĩa nhất là giặt được đống quần áo và trồng mới một loạt cây cảnh ở vườn. Mua được mấy cây hoa hồng trồng thành một khóm, mua được cây dạ hương cứ tối đến là thơm ngào ngạt một góc sân, rồi đám xương rồng trên tầng 3 được tách ra để trồng rải rác cho kín bồn....Chắp tay sau lưng đi ra đi vào ngắm nghía một hồi đâm chán. Mọi lần trồng cây xong mình tí tởn như vớ được xiền mà sao giờ cứ tỉnh như không chả có tí cảm xúc gì, kỳ cục thật...

Thôi, đi khâu lại cho con trai chỗ áo quần bị bật chỉ, thằng bé nghịch như giặc làm quần áo cứ toạc hết chỗ này đến chỗ kia mà mình thì chúa ghét khâu vá. Chậc, vì tương lai con em chúng ta đành đeo kính vào mà xe chỉ luồn kim vậy....

Hôm nay sao mừ chán thế không biết? 

 
Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

3 Bình luận

  1. lao quangthaulao quangthau14:10 10-12-2011
      Tâm trạng Em nhỉ ! Anh thích mùi hoa dạ hương Em ạ, cứ tối đến là tỏa hương thơm ngào ngạt !
  2. thanhhuyenthanhhuyen21:27 14-12-2011
      Mùi hương loài hoa ấy gắn liền với ký ức một thời con gái của em. Hồi đó em chỉ khoảng 14-15 tuổi, bố em có trồng một khóm quỳnh và một gốc dạ hương trước cổng nhà. Cứ tối đến là cả hai loại hoa cùng nở bung và toả hương ngào ngạt, giờ lại trồng loại hoa này, ngửi mùi hương này mà nhớ nhà đến da diết anh ạ...
    • NGANNGUNGANGANNGUNGA17:43 09-12-2011
      ta nên sòng phẳng với ta
      bởi đông quái quắt cứa da thịt mình
      để đêm thâm tím giấc tình
      mở con mắt biết đời inh ỏi gào ...
      bài viết tâm trạng quá, không biết còm gì ... làm thơ vậy, qua nhà đọc truyện cho đỡ buồn đi! 
    • thanhhuyenthanhhuyen21:30 14-12-2011
        Có lẽ tâm trạng thế cũng bởi một phần em ghét cái lạnh của mùa đông, có co ro thu mình mấy cũng chả đủ ấm...Ước gì có chút nắng ấm Sài Gòn của anh trong ấy, ước gì mùa đông ngắn lại trôi vèo qua kẽ tay, ước gì...
      • Vĩnh Tồn TâmVĩnh Tồn Tâm17:34 09-12-2011
        Đông mới vừa sang đà lãng đãng,
        Lãng đãng xong rồi... chán tùm lum...
        Tội nghiệp, lạnh lẽo, lạnh lùng thế mà chỉ... nằm co ro với cái gối ôm, thảo nào chẳng ngủ được... mà còn trăm đường chán nãn nữa chứ. 
      • thanhhuyenthanhhuyen21:40 14-12-2011
          Tình cảm con người cứ lên xuống như biểu đồ hình sin ấy anh nhỉ? Tự cười mình sao trước ngày toàn diễu cợt lũ trẻ vừa khóc đấy lại cười ngay được. Giờ nghĩ lại thấy người lớn đúng ra là dại hơn trẻ con vì chúng nó vui thì cười mà buồn thì khóc, còn người lớn toàn cố để giấu biến cảm xúc của mình đi...Để khi không giữ được trong lòng nữa thì ngơ ngơ thơ thẩn như mất hồn...
          Mong là một tháng có một lần "lãng đãng" thế này thôi, anh ha!

        Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

         
        Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
        Lên đầu trang
        Xuống cuối trang