20/09/2011

Tôi sẽ ngừng than vãn




Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái  nhà che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này.

Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới.


Nếu sáng nay bạn thức dậy thấy mình khỏe hơn ngày hôm qua một chút thì bạn đã may mắn hơn một triệu người không thể sống qua nổi tuần này.


Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn của tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.


Nếu bố mẹ bạn còn sống và còn hạnh phúc bên nhau thì so với thế giới trường hợp của bạn không nhiều đâu.


Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn hai tỷ người trên thế giới chẳng bao giờ được đọc bất kỳ thứ gì cả.


Nguồn trích dẫn: From: Quà tặng cuộc sống

Hạnh phúc của tôi

Mi người đu có hnh phúc ca riêng mình. Riêng tôi, tôi chn cho mình nhng nim hnh phúc nh bé, gin d. Mi ngày, tôi gom chúng vào mt chiếc hp. Đ ri mt lúc nào đó khi m ra, tôi đã “thu hoch” được c mt hp hnh phúc, yêu thương tràn đy...
                    
Hnh phúc ca tôi.. là mi sm mai thc dy, thy mình còn được sng trên đi, được hít th bu không khí trong lành ca đt tri, được nhìn ngm thiên nhiên tươi đp. Hnh phúc ca tôi.. là nim vui khi mang đến cho ai đó n cười. 
     Hnh phúc ca tôi.. gin d lm, bn biết không? Vn con đường quen thuc hàng ngày đi qua, vn hình bóng đó đi ch.. Nhưng.. nhng th tưởng chng xưa cũ y.. tôi vn nâng niu, trân trng và làm nó mi m mi ngày.
     Hnh phúc ca tôi.. là nim vui khi được chia s cho mi người tình yêu, bu nhit huyết ca bn thân mình. Gi tiếng ca theo gió đ sau đó nhn li nhng tiếng cười rn rã. N cười ca anh em, ca bn bè… chng đó cũng đã đ m áp yêu thương.
        
Vp ngã chng phi là đn đau. Tôi chn vp ngã đ mnh m mà đng lên và đi tiếp. Hnh phúc ca tôi.. là s chp nhn tht bi ch không bao gi đ tht bi đánh gc mình. Hnh phúc ca tôi.. là nim vui mi khi chiến thng chính bn thân mình. Có nim vui và c nhng ni bun mi to nên cuc sng và đó mi là cuc sng, bn . Nhưng, đng bao gi tuyt vng trước nhng bt hnh ca chính mình. Hãy nhìn xung quanh mình, bn s nhn ra nhanh thôi.. rng.. xung quanh bn còn rt nhiu người luôn yêu thương và sn sàng bên bn.. Cuc sng này còn nhiu điu tuyt vi biết bao, bn nh?

                      
Nim hnh phúc ca tôi.. là được là con ca b, ca m; là người em ca anh, ch; là người bn ca nhng con người đáng quý. Và hơn thế na, được sinh ra gia muôn vàn tình thương yêu ca mi người. Tôi sng đ đáp tr li nhng tình yêu mà mi người đã cho đi.. và tôi đang sng đ tng đi nhng yêu thương mà chng đi ch nhn li. Nim vui ca tôi chính là n cười ca mi người.. là khi nhìn thy đôi mt sáng ngi ca nhng đa nhóc vui chơi dưới nng hè, là bàn tay nhăn nheo ca bà c không quen nm cht ly bàn tay mình cám ơn khi nhường ch cho bà lên xe bus, là cái ôm m áp lúc  chia s ni bun ca mt người bn.
Mi ngày tôi chn ngi tht yên
Nhìn rõ quê h
ươ
ng, ngi nghĩ li mình
Tôi ch
t biết rng vì sao tôi sng
Vì đt nước cn mt trái tim !
Nhng điu tưởng chng nh nhoi y vy mà mang li cho mi chúng ta nhng tình cm m nng, phi không bn? Hãy đến gn mi người hơn, đng ngn ngi mà s chia. Tôi tin chc rng, hàng vn nim hnh phúc vô hình đang đón ch bn phía trước đy.

 Tôi yêu đi, yêu người, tôi yêu cuc sng này.. bng c trái tim.
Và như thế tôi sng vui tng ngày
Và nh
ư
thế tôi đến trong cuc đi
Đã yêu cu
c đi này bng trái tim ca tôi!

Nguồn trích dẫn: From: Khoai's Blog

Người bạn, người tình online

\
Tôi cũng không ngờ tôi lại gặp anh trong hoàn cảnh như thế, bảy năm liên lạc nhưng chưa hề biết mặt, ngay cả cái tên của anh tôi cũng ngờ ngợ không biết có phải tên thật không. Thế nhưng tôi đã cho đi ái ân…

Ngày đó, sau khi học hết cấp 3 tôi đã vào Nam để tiếp tục học tập. Thời gian đầu xa nhà, xa quê đó là nỗi buồn không dễ gì vượt qua đối với một người con gái mới lớn và cũng là lần đầu tiên xa nhà như tôi. Lúc ấy, tôi thường chia sẻ mọi chuyện với anh, người mà tôi đã quen trên mạng. Tôi coi anh như một người bạn, anh cũng chia sẻ với tôi rất nhiều chuyện về anh. Và cứ như thế gần 7 năm trôi qua chúng tôi đã có một tình bạn trên thế giới ảo nhưng rất thật ấy. Đã có đôi khi tôi xao xuyến khi nghĩ về anh và còn mơ mộng về một tình yêu giữa tôi và anh.

Chính vì điều đó, tôi đã quyết tâm về lại Hà Nội để có cơ hội gần anh hơn và sẽ gặp được anh ngoài đời. Tôi khoe với anh tôi đã ra Hà Nội và đang làm việc cho một công ty chuyên thiết kế về website, anh chúc mừng tôi và còn nói sao trùng hợp thế vì anh cũng làm ở công ty chuyên thiết kế website. Tôi chẳng để ý đến sự trùng hợp ấy, vì tôi biết rằng tôi và anh còn có nhiều sự trùng hợp khác.

Làm việc ở công ty mới, môi trường mới tôi gặp vô số áp lực cả về công việc và với cả những đồng nghiệp mới. Trong số những đồng nghiệp mới, người khiến tôi bực bội nhất là Q, ở công ty Q thường trêu chọc tôi, còn dùng những lời khiếm nhã để gọi tôi. Tôi ghét cay, ghét đắng khi Q luôn gọi tôi là “bé TK lùn” và còn kèm theo điệu cười khoái chí khi thấy tôi tỏ ý không hài lòng.

Tôi đem bầu tâm sự của mình trút hết lên anh khi anh online. Anh luôn lắng nghe và cho tôi những lời khuyên bổ ích, chỉ cho tôi cách đối phó với đồng nghiệp Q bất lịch sự kia. Tôi còn thầm ước giá mà Q có được một nửa sự lịch thiệp của anh?

Rồi ông trời như trêu ngươi, khi để tôi nhìn thấy những dòng tin tôi gửi lại treo lơ lửng trên máy vi tính của Q. Tôi như lặng người đi vì cái duyên giữa tôi và anh sao lại trùng hợp đến thế.
Vừa ngồi vào bàn làm việc tôi đã nhận được những dòng tin anh gửi, anh cười khà khà khoe với tôi “anh mới phát hiện cô thư ký chân dài công ty mới đến thích anh, em ạ”. “Nhưng mọi chuyện muộn rồi, anh sắp cưới vợ, tiếc thế không biết, giờ anh sang báo tin buồn cho cô ấy đây”… Tôi còn đang ngỡ ngàng với hàng loạt những dòng tin anh gửi, thì anh đã xuất hiện trước mắt tôi, đưa cho tôi tờ đơn xin nghỉ phép với lý do: Đi chụp hình cưới và làm đám hỏi.

Cũng ngay hôm đó tôi và anh hẹn gặp nhau sau giờ làm việc tại phòng trọ của tôi. Tôi chuẩn bị các món ăn mà anh nói anh thích ăn, mua rượu để chúng tôi tỉ tê uống như “hai thằng bạn”. Khỏi phải nói anh đã sững sờ như thế nào khi biết tôi chính là cô bé anh đã trò chuyện gần 7 năm nay mà không biết mặt. Nhưng sau giây phút sững sờ đó chúng tôi gần gũi lạ thường. Tôi và anh đúng y như những người bạn thân lâu ngày không gặp, trò chuyện nói với nhau đủ mọi thứ, thanh minh với nhau về những hiểu lầm khi đã là đồng nghiệp của nhau.

Và cũng tại buổi hẹn đầu tiên, tôi đã khóc hết nước mắt, giận anh sao lại cưới vợ? Sao không cho tôi cơ hội? Sao anh không nói với tôi anh đã có người yêu?... Anh nói anh biết tất cả, anh cảm nhận được tình cảm của tôi, nhưng vì anh nghĩ đó chỉ là tình online ảo nên anh không nghĩ được gì hơn. Anh và người ấy cũng mới quen biết nhưng do sự thúc ép của hai bên gia đình và cô ấy đã có con với anh nên mới cưới gấp như vậy.

Tôi như lu mờ tất cả, điều đơn giản lúc ấy tôi nghĩ được là mình muốn được gần anh. Tôi trở lên yếu đuối và tự nguyện trong vòng tay anh, trong hơi men chúng tôi đã không kiềm được lòng mình, bản thân tôi đã chủ động dâng hiến cho anh như để chứng minh cho anh trong suốt gần 7 năm qua tôi đã là của riêng anh. Tôi khóc, anh cũng khóc, cuộc tình của chúng tôi cũng khóc. Hôm sau anh nghỉ phép, tôi một mình đi làm không có bạn online. Anh điện thoại hỏi thăm và xin lỗi tôi.

Người bạn, người tình online, giờ là đồng nghiệp và là người đàn ông đầu tiên của đời tôi sau một lần ái ân chỉ để lại một lời xin lỗi. Tôi thật sự không biết phải đối diện với anh như thế nào khi anh trở lại công ty làm việc, tôi cũng không muốn làm người thứ 3 khiến anh phải khó xử. Tôi phải rời xa anh, lần đầu tiên cả 2 nhận ra nhau, lần đầu tiên tôi nằm trong vòng tay của một người đàn ông, tôi coi đó như một giấc mơ đẹp về một tình yêu ảo mà tôi đã cất công tạo dựng gần 7 năm nay.


Nguồn trích dẫn: From: 24h.com.vn

Tình ảo - Sự "phản bội" vô tội

Cứ tối nào không đi chơi với người yêu là Minh Thúy (Hàng Bông, Hà Nội) "nhảy tót" lên mạng chat chít thích thú, rồi tâm sự ỉ ôi ngọt ngào cả tiếng đồng hồ với một anh chàng mà mình chưa từng gặp mặt.

Sự "phản bội" vô tội
Với Thúy, đơn giản là: "Nói chuyện thấy hợp thì kết bạn thôi. Vả lại chỉ là mối quan hệ ảo thôi mà! Chả sai trái gì!".

Họ "hợp" nhau tới mức chuyện vui buồn nào cũng chia sẻ. Từ việc cỏn con kiểu "Hôm nay em ra đường bị xịt lốp vì đâm phải cái đinh", đến chuyện hệ trọng như "Bố mẹ em đang chuẩn bị bán nhà, dọn đến khu chung cư mới". Đáp lại, anh chàng kia cũng dốc hết bầu tâm sự với Thúy. Được cái, cả hai đều biết cách làm cho nhau vui. Có khi họ "buôn" đến 1-2h đêm vẫn dán mắt vào máy tính và cười rúc rích.

Đôi lúc Thúy cũng giận dỗi, làm mình làm mẩy vì một điều gì đó vu vơ, thậm chí cô nàng còn thừa nhận "cũng thấy nhớ nhớ và ấm ức nếu hắn bỗng dưng bặt tăm trên mạng vài ngày". Tất nhiên, sau những lần như vậy, đối phương cũng phải rối rít xin lỗi, xoa dịu... Nói chung, họ có biểu hiện hệt như của một đôi tình nhân đang trong giai đoạn "tình trong như đã, mặt ngoài còn e". Chỉ khác là mọi diễn biến đó đều xảy ra trong thế giới ảo.

"Nhưng chưa bao giờ em có ý nghĩ sẽ gặp hắn bên ngoài, số điện thoại cũng không cho nhau. Quan trọng là quan hệ này chẳng ảnh hưởng gì đến tình cảm của em với người yêu. Em lại có thêm một người để chia sẻ, hay những lúc cãi nhau với bạn trai thì vẫn có chỗ xả xì trét, làm mình vui, lại chẳng mất gì!", Thúy cho biết.
Hoàng Oanh (20 tuổi, Bạch Mai, Hà Nội) thì có hẳn một "anh chồng" trên mạng từ hơn 2 tháng nay mà người yêu "thật" ngoài đời của cô không hề hay biết.

Oanh kể, họ cùng chung sở thích và quen nhau qua một diễn đàn về phim ảnh. Ban đầu chỉ là nói chuyện, chia sẻ về những bộ phim, nhân vật mà mình yêu thích. Sau đó, càng trò chuyện càng thấy hợp gu. Họ gửi ảnh rồi chat webcam, ưng mắt nhau rồi thì lại "khoái" hơn, càng thường xuyên tâm sự.

Cứ như thế, cuối cùng họ kết duyên... qua mạng. Giờ cả hai gọi vợ, xưng chồng ngọt xớt. Ngày nào cũng phải dành cho nhau ít phút hỏi han qua chat, còn nếu bận không có thời gian "tám" thì cũng phải có vài dòng nhắn nhủ offline. Có ngày Lễ nào là đôi bên không bao giờ quên gửi bưu thiếp hay lời chúc âu yếm, ân cần. Thỉnh thoảng đi đâu xa về, có bộ ảnh nào mới là lập tức chia sẻ. Ai có vấn đề gì khúc mắc đều sẵn sàng tâm sự, động viên kịp thời.

"Nhiều lúc còn thấy ông xã hờ ấy quan tâm mình hơn cả bạn trai", Oanh nói. Tuy nhiên, cả Oanh và "chồng ảo" cùng không giấu giếm chuyện đôi bên ngoài đời đều đã có "ý trung nhân". Thậm chí, nhiều bận họ còn tư vấn tình cảm cho nhau, hay có khi lại cùng nhau ngồi... nói xấu người yêu. Hơn nữa, Oanh cho hay, bạn trai cô không phải là tín đồ mạng, nên xác suất việc "ngoại tình" này bị phát giác gần như bằng 0. Vì thế, theo cô thì sự "phản bội" này hoàn toàn có thể chấp nhận được. "Nó chẳng qua chỉ làm phong phú thêm mối quan hệ và đời sống tình cảm của mình thôi", Oanh khẳng định.

Chuyên gia nói gì?
Nói về chủ đề này, Thạc sỹ tâm lý Nguyễn Thị Tâm - Giám Đốc Trung tâm Tư vấn Hồn Việt cho rằng: Về tâm lý, giao tiếp là một nhu cầu bản năng vô cùng lớn của con người. Đó là nhu cầu muốn được lắng nghe, chia sẻ, tâm sự... mà bất kì ai cũng có, nhất là các bạn gái.

Vì vậy, sự bùng nổ của Internet đã tạo điều kiện và đáp ứng cho nhu cầu này của con người một cách mạnh mẽ.

Trong thế giới ảo, chỉ cần một nick name là bạn đã có thể giao tiếp với vô số đối tượng một cách thoải mái, tự do, vô điều kiện. Với thế giới ảo, bạn không phải lo sợ những thông tin cá nhân hay câu chuyện, danh dự, uy tín… của mình bị người khác biết. Bởi đơn giản "profile" của bạn do chính bạn tạo ra, bạn cũng hoàn toàn có thể xây dựng những vỏ bọc mới cho mình (nhà giàu, xinh đẹp, cởi mở...). Nhờ vậy, bạn càng tự tin và thoải mái hơn trong giao tiếp. Chính những ưu điểm đó đã khiến việc "chat" hay kết bạn qua internet phát triển rầm rộ, nhưng những thông tin được trao đổi hàm lượng giá trị thật không cao.

Ban đầu, mục đích của một mối quan hệ ảo trên mạng thường chỉ có tính chất giải trí, giải khuây. Tuy nhiên, hình thức ảo mang lại cho con người sự giao tiếp tự tin và thoải mái vô cùng, chính điều này thúc đẩy người ta ngày một “dấn sâu” hơn, dễ dàng bộc bạch tâm sự với nhau hơn. Lúc này từ thế giới ảo với nhiều điều “bịa đặt” làm người ta lại nảy sinh cảm xúc thật.

Nhận xét về hiện tượng này, Thạc sỹ Tâm cho rằng tình ảo dẫn đến sự phản bội ảo còn nguy hiểm hơn cả ngoại tình tư tưởng. Nếu như bạn thường xuyên lên mạng, được một ai đó lắng nghe, chia sẻ mọi cảm xúc. Khi bạn vui, người ấy khích lệ, chia vui. Khi bạn buồn, người ấy động viên, an ủi. Khi bạn bức xúc, người ấy lắng nghe, khuyên giải. Khi bạn có điều khó nói thì người ấy lắng nghe. Vô hình chung, người ấy đã trở thành một nhân vật hết sức quan trọng, không khác nào "vị cứu tinh" trong lòng bạn. Và từ đó nảy sinh những cảm xúc vô cùng mãnh liệt mà lí ra, những cảm xúc này phải thuộc về người yêu "hiện thực" của bạn.

Vì vậy, ở những tình huống trên, nguy cơ những cuộc vui ảo dẫn đến tình yêu thật trong cảm xúc cho một trong hai đối tác là hoàn toàn có thể xảy ra. Cảm xúc là thứ mà con người khó lòng kiểm soát, “Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt, bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu” nên ranh giới của những trò vui và tình yêu là rất mong manh.
Đặc biệt, chỉ quan hệ với nhau trong thế giởi ảo, hai người sẽ không có cơ hội gặp phải mâu thuẫn do những "hạt sạn" trong đời sống thực tạo nên. Điều này càng khiến bạn "lý tưởng hóa" nhân vật ảo, có thể làm bạn nảy sinh sự đánh giá, so sánh và cảm thấy không thỏa mãn với người yêu hiện thực. Ngoài ra, với nhiều người đặc biệt là các cô gái, những tình cảm trong nội tâm sâu xa, trong trái tim mới là quan trọng nhất, nó còn mãnh liệt hơn cả những tình cảm thực diễn ra bằng hành vi bên ngoài.

Vì thế, một mối quan hệ ảo hoàn toàn có khả năng làm tê liệt một tình yêu thật.

Nguồn trích dẫn: From: 24h.com.vn

Người tình... ảo


Khi hôn nhân gặp biến động, internet đã trở thành một phương tiện ngoại tình của không ít người. Những mối tình ảo ngoài hôn nhân đang dần trở nên phổ biến trong đời sống hôn nhân hiện đại.
Phòng khám tư mới mở, bệnh nhân chưa đông, bác sĩ Thanh Uyên (Q.Gò Vấp, TP.HCM) thường hay dạo mạng để giết thời gian trong khi chờ đợi bệnh nhân. Phát hiện một forum chia sẻ bí quyết giữ hạnh phúc gia đình, thấy hay hay cô add nick của mình vào. Trớ trêu thay, mối tình ảo của Uyên lại bắt đầu từ đây.

Ban đầu, trao đổi giữa Uyên và người có nick badman chỉ là chuyện vui quanh nick của anh, rồi đến chuyện hắt hơi, sổ mũi của hai nhóc tì sinh đôi nhà anh. Dần dần họ cảm mến nhau lúc nào chẳng hay. Qua chat, cả hai thổ lộ với nhau những nỗi buồn riêng trong hôn nhân. Chồng Uyên mải mê trên con đường thăng tiến, quên mất mình còn có vợ và hai con. Vợ badman vốn là lá ngọc cành vàng nên chẳng biết làm gì. Mẹ vợ cưng con gái, suốt ngày trách con rể không biết chăm sóc vợ.

Đồng cảnh ngộ luôn là "chất xúc tác" kết dính tốc độ và hiệu quả nhất. Không chỉ vậy, badman luôn khiến Uyên ngạc nhiên vì hình như anh có thể đọc được những ý nghĩ của cô, dù họ chưa bao giờ gặp mặt. Chat mỗi ngày, nhưng anh luôn biết cách mở đề tài mới mẻ chứ không sáo mòn, chán ngắt như những cuộc trò chuyện giữa Uyên và chồng. Họ xác định "tình yêu online" bằng những từ ngữ hết sức âu yếm: "vợ cưng", "chồng yêu".

Ánh Việt (Công ty TNHH Phát Định, Q.10, TP.HCM) lại chủ động lên mạng tìm tình yêu. Sáu năm sống với chồng, Việt phát hiện mình đã chọn nhầm người. Việt thông minh, nhạy cảm và lãng mạn còn Lân - chồng cô lại cục mịch, thô lỗ. Ngoài giờ đi làm, nếu không đi nhậu với bạn bè, Lân chỉ biết cắm đầu vào game online. Biết vợ thích hoa, thích những món quà nhỏ xinh vào những dịp sinh nhật, valentine... nhưng Lân chẳng bao giờ nhớ những ngày đặc biệt ấy. Buồn, cô đơn và giận chồng nhưng Việt không có lý do gì để rời bỏ Lân. Cô cũng không muốn ly dị vì con còn nhỏ và vì vẫn còn yêu chồng. Suy cho cùng, Lân cũng chu toàn với vợ con. Thế là Việt lang thang trên mạng, vào các phòng chat, diễn đàn với mong muốn được chia sẻ, được trải lòng cho vơi bớt ấm ức.

Không biết mặt nhau, cũng chẳng biết người đang đối thoại là ai, nên Việt trò chuyện thoải mái khi chat. Sau vài lần chat, Việt có cảm tình đặc biệt với nick lifeisbeautiful. Chát chít trên mạng thường giống nhau; nói chuyện linh tinh dăm ba câu, mỗi người có cả chục cửa sổ chat trên màn hình. Có khi đang nói chuyện với người này lại xọ sang người khác. Có lúc gửi thông điệp, mãi đến 10 phút sau mới thấy "hồi âm". Tuy nhiên, lifeisbeautiful luôn tập trung vào câu chuyện với Việt và biết cách an ủi cô đúng lúc, đúng ngữ cảnh. Kiểu an ủi của anh cũng ngồ ngộ, hài hước khiến cô thấy vui vui. Mỗi đầu tuần, Việt lại nhận được một tấm thiệp điện tử xinh xắn, đầy ý nghĩa và những lời chúc nồng nàn yêu thương của anh. Lâu dần, mối liên hệ giữa họ hệt như đôi vợ chồng đang phải sống xa nhau.

Chuyện tình ảo của Hoàng Yến (Công ty thiết kế Hữu Nghĩa, Q.2, TP.HCM) cũng chẳng giống ai. Ngồi văn phòng buồn, lúc rảnh là Yến lên mạng chat linh tinh để giải sầu. Xác định chat chỉ để mua vui, Yến chấp nhận tất cả những ai add nick của mình. Một lần cửa sổ chat hiện ra  dòng chữ: "Em gái chắc xấu lắm nên lấy nick bexinh nhỉ?". Bình thường, Yến đóng ngay cửa sổ chat khi gặp những người nói linh tinh, nhưng lần đó, chẳng hiểu sao thấy ghét nên cô "đốp chát" lại. Sau đó, những cuộc "chat khẩu" giữa Yến và nguoilamat đáng ghét cứ liên tục diễn ra, đề tài cãi nhau cũng toàn chuyện trời ơi. Hết âm nhạc đến phim ảnh, sân khấu, sách, hội họa, diễn viên Hollywood...

Sau mỗi cuộc cãi nhau, Yến nhận ra "hắn" thông minh, hóm hỉnh và hợp với mình chi lạ. Gặp nhau trên mạng chỉ toàn cãi nhau, nhưng ngày nào không thấy nguoilamat online, Yến lại thấy thiếu thiếu, buồn buồn, không thể tập trung làm việc. Yến cũng không nhớ mình và nguoilamat đã thôi không cãi nhau từ khi nào. Một thứ tình cảm rất lạ xuất hiện trong tâm trí Yến, không còn là tình bạn nữa mà đã là một thứ tình yêu say đắm, cuồng nhiệt vì bị "ngăn sông cách đò”. Họ dành cho nhau những lời yêu đương, những nụ hôn, những tín hiệu tình yêu bằng biểu tượng emotion...

Tình ảo - không hẳn đã xấu
Theo thạc sĩ xã hội học Hà Văn Tác, giảng viên trường ĐH Mở TP.HCM: "Chuyện ngoại tình qua mạng là kết quả tất yếu của những biến chuyển trong đời sống xã hội, đời sống hôn nhân và sự bùng nổ của internet. Đây là một hiện tượng đang diễn ra ở khá nhiều gia đình, đặc biệt là các gia đình trẻ. Xã hội nhiều biến đổi, những vấn đề nảy sinh trong đời sống hôn nhân gia đình cũng biến đổi theo. Cuộc sống hiện đại lại khiến con người cô đơn hơn trong khi mạng internet là nơi chia sẻ cảm xúc dễ dàng nhất, nhanh nhất. Ở đó, mỗi cá nhân dễ chia sẻ, bộc bạch hoàn cảnh, nỗi niềm của mình, bởi họ yên tâm chẳng ai nhận ra mình dưới những cái nick hoàn toàn xa lạ...".

Hoàng Yến cho biết, ít nhất 1/3 số người trong nhóm bạn thân thời sinh viên của Yến đều đang "sở hữu" một mối tình trên mạng dù đã có gia đình. Cuộc sống hôn nhân không bao giờ hoàn hảo, thay vì ấm ức, buồn phiền, tìm bạn tình trên mạng cũng là cách để giải tỏa những ẩn ức, tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống. Đó cũng là tâm lý chung của nhiều người đang yêu qua mạng.

Không đồng ý với quan điểm yêu qua mạng cũng là ngoại tình, Hoàng Yến phản biện: "Tôi không ngoại tình, cũng không có cảm giác xấu hổ vì đang phản bội chồng. Con người là một cá thể đa cảm xúc. Có những thứ tình cảm không thể mang ra so sánh. Không phủ nhận việc tôi có những tình cảm rất đặc biệt dành cho người tình ảo, những tình cảm mà tôi không hề có với chồng, nhưng tình yêu của tôi và người tình ảo đơn giản chỉ là những chia sẻ, tâm sự, không "kèm" sex. Gọi là ngoại tình tư tưởng cũng không đúng vì tôi vẫn yêu chồng, vẫn làm tròn bổn phận của người vợ, người mẹ”.

Ánh Việt cũng yêu người tình ảo của mình say đắm. Tất cả những gì không tìm được ở chồng sau sáu năm chung sống, Việt đều tìm thấy ở lifeisbeautiful. Gần một năm "yêu nhau" trên mạng nhưng chưa bao giờ Việt có ý nghĩ muốn gặp người ấy ở ngoài. Cũng vài lần lifeisbeautiful đề nghị một cuộc hẹn "offline" nhưng Việt dứt khoát từ chối. "Mối tình ảo cho tôi thêm niềm vui trong cuộc sống. Đôi lúc tôi cảm thấy vững vàng để vượt qua khó khăn khi nghĩ ở đâu đó trong cuộc sống này, có một người rất hiểu mình, sẵn sàng chia sẻ, cho mình thêm niềm tin để tiếp tục bước tới. Mối tình lãng mạn ấy sẽ đẹp mãi nếu người trong cuộc biết giữ một ranh giới nhất định. Những trải nghiệm của cuộc sống cho tôi thấy cái gì trần trụi quá, hiển hiện quá thường lại khiến mình thất vọng nhiều hơn. Chồng tôi, con người thật trước mắt, quen nhau hơn hai năm, sống với nhau sáu năm vẫn chưa hiểu hết được nhau, thì tình trên mạng lại càng mong manh".

Thanh Uyên cho rằng: "Gia đình có tan vỡ hay không tùy thuộc rất nhiều vào cá tính của mỗi người. Với những người có tính trăng hoa, thích tìm "của lạ“ thì họ chẳng cần lên mạng tìm tình cho mất thời gian. Tìm tình thật ở ngoài đời vừa nhanh, vừa chắc. Ngược lại, với những ai có đủ bản lĩnh, tình trên mạng sẽ không đủ sức kéo họ ra khỏi cuộc sống gia đình, bởi họ thừa biết đó chỉ là tình ảo. Cái gì trên mạng cũng đẹp, cũng tốt bởi ai cũng tìm cách khoe cái hay, cái đẹp của mình. Gặp nhau ngoài đời thì đến 99% "tan giấc mơ hoa". Nhiều giá trị sống thay đổi, nếu xem việc chia sẻ, tâm tình trên mạng là ngoại tình thì có phần khắt khe và thiếu chính xác. Giữ cho mối tình ảo không đi quá đà, cuộc sống của tôi đỡ căng thẳng vì có người để sẻ chia. Tôi nhìn cuộc sống hôn nhân của tôi nhẹ nhàng hơn và đủ tỉnh táo để giữ cho gia đình không tan vỡ".
Đồng quan điểm với Thanh Uyên, thạc sĩ Hà Văn Tác lý giải thêm: "Khi quan niệm về tình yêu, hôn nhân cởi mở hơn thì những hình thức để thỏa mãn tinh thần, giải tỏa những ẩn ức về tư tưởng của những người gặp trục trặc trong đời sống hôn nhân cũng sẽ phong phú, đa dạng hơn. Xét ở một góc độ khác, tình ảo cũng là một hình thức giải tỏa tâm lý. Nhưng ranh giới giữa an toàn và đổ vỡ khi một trong hai vợ chồng có tình ảo là rất mong manh".


Nguồn trích dẫn: From: 24h.com.vn

Mối tình vụng trộm của tôi

Tôi đã yêu, yêu da diết và mãnh liệt. Tình yêu đó hẳn sẽ làm nhiều người mơ ước và ngợi ca, nếu như... tôi và anh ấy chưa có gia đình. Giá mà tôi không phải nói hai từ “nếu như” cay nghiệt ấy.

Tôi lấy chồng khi thành đạt, khi đủ thông thái để lựa chọn một người đàn ông xứng với mình. Nhưng có lẽ sự khôn ngoan quá đỗi của tôi ngày ấy lại giết chết cảm xúc rất đời của một người đàn bà đó là “Yêu”.

Chng tôi yêu tôi, tử tế, công ăn việc làm ổn định. Tôi có cảm tình và rất ưng ý với chồng khi anh ấy đặt vấn đề nghiêm túc là muốn cưới tôi. Ôi! Giá mà tôi hiểu được cái gọi là “cảm tình” và “ưng ý” ấy hoàn toàn không đồng nghĩa với tình yêu thì tôi đã không phạm sai lầm như hôm nay. 

Tôi sống trong một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tôi chẳng có gì không hài lòng với nó. Chồng tôi làm tất cả những gì được coi là nghĩa vụ của một người chồng cần phải làm. Tôi lại thấy “ưng ý” khi anh ấy làm chồng. Tôi cũng rất tốt với chồng mình, chăm lo cho anh ấy từ miếng ăn, giấc ngủ, lo cho anh ấy từ hình ảnh khi xuất hiện chốn đông người. Mọi người dành cho vợ chồng tôi hai từ “ngưỡng mộ”. Tôi chẳng có gì phàn nàn về người chồng của mình. Tôi hạnh phúc!
 
Nhưng tôi bắt đầu phát hiện ra hai cảm giác hạnh phúc hoàn toàn khác nhau khi tôi gặp người đàn ông đó. Cảm giác hạnh phúc của tôi với chồng là cảm giác hạnh phúc ca mt người v. Còn cm giác vi người đàn ông đó là cảm giác hạnh phúc của một người đàn bà được yêu. Mà tôi thì lại chỉ muốn mình là người đàn bà thôi.
Tôi gặp người đàn ông đó tình cờ. Trước nay tôi không hề biết tình yêu sét đánh đáng sợ như vậy. Tôi và anh ấy yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi bắt đầu hiểu được tôi chưa bao giờ có cảm xúc đó với chồng, dù là trước hay sau khi cưới. Tôi thấy toàn thân mình tê rân lên khi anh ấy nắm lấy bàn tay, thấy tim mình đập không kiểm soát khi anh ấy nhìn sâu vào mắt tôi.
Anh ấy cũng có vợ rồi. Vợ anh ấy giỏi giang, xinh đẹp hơn tôi gấp bội phần. Chỉ nhìn vẻ ngoài của anh ấy tôi biết chị chăm lo cho anh như thế nào. Chúng tôi yêu nhau. Với tôi và anh, chúng tôi là những người đang yêu, còn với gia đình, chúng tôi là những kẻ ngoại tình.
Xin ai đó đừng vội kết luận tôi là loại đàn bà trốn chúa lộn chồng. Hơn 1 năm trời yêu nhau, chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn. Thậm chí cả một cái hôn cũng không hề có. Chỉ là những chiều ngồi trước biển, chỉ là khoảng lặng không nói lên lời khi cùng nhau ngắm mưa, chỉ là dựa vào bờ vai… Chỉ là thế thôi! Nhưng tôi biết mình đã ngoại tình trong tâm tưởng. Mà cái ngoại tình đó còn đáng sợ hơn là ngoại tình thể xác.
 
Vi cả tôi và anh ấy đây đều là lần đầu tiên được biết đến cảm giác của tình yêu đôi lứa. Vì vậy biết là tội lỗi với vợ, với chồng mình nhưng chúng tôi vẫn không sao kìm nén nổi tình cảm đó. Tình yêu tội lỗi vì quá muộn màng của chúng tôi kéo dài hơn một năm. Tất nhiên chỉ là yêu của tâm hồn, không có gì lớn hơn thế cả. 

Chúng tôi không dám quyết định điều gì, không dám từ bỏ cái gì. Nếu hạnh phúc của chúng tôi được tạo ra bằng sự đau khổ của chồng tôi và vợ anh ấy thì thực sự chúng tôi có hạnh phúc nổi không? Chúng tôi không đủ tàn nhẫn để làm thế. Tôi và anh quyết định dừng lại trước khi mọi chuyện quá muộn. Anh ấy tạm biệt tôi, cùng vợ chuyển đến nơi khác như một cách để chúng tôi quên tình yêu đó đi. Có lẽ vợ anh ấy sẽ ngạc nhiên đôi chút về sự thay đổi ấy. Anh ấy đi, tôi ở lại còn tình yêu không biết v đâu…
 
Gi tôi vn sống vui vẻ bên chồng. Nhưng tình yêu đó âm ỉ trong lòng tôi. Chồng tôi càng tốt với tôi, tôi càng thấy mình mang tội lớn. Ông trời đã ban tặng tình yêu cho con người, tại sao không cho nó đến đúng thời điểm mà nó cần phải đến. Tại sao ông trời không mang tình yêu đó đặt vào tôi và chồng. Giờ này, tôi xin trời hãy giúp tôi, hãy mang tình yêu đó ra đi, để tôi được là một người vợ yêu chồng…

Nguồn trích dẫn: From: Dân trí

2 Bình luận

  1. AN&NAAN&NA15:39 25-11-2011
    Giời à, bạn copy mà cứ làm...nhầm chít người đấy nhé.
  2. thanhhuyenthanhhuyen21:00 26-11-2011
      Ẹc! Cấm nhầm thế tội nghiệp mình lắm à nhen!
    • AN&NAAN&NA10:28 24-11-2011
      T.H ui - đọc cái bài này của bạn.. Mình không ...bình luận hay ý kiến gì nha..
      Chỉ có điều - 1 cảm xúc gì gì đó, ùa về, mình muốn chép tặng bạn 1 bài thơ. (bài này, do 1 người bạn tặng mình - chắc lúc đó, nó cũng 'cảm xúc ùa về' đ/v mình, như mình đ/v bạn bây giờ đó ). Đọc cho 1 ngày mới bắt đầu - NHƯNG ĐẦY NẮNG NHÉ:
      P/s: chỉ là cảm xúc thôi nha. Không hẳn bài thơ này, 'quyện' với bài viết này đâu nhé:
      Em đầy ngộ nhận như tôi
      Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
      Cũng tìm những lối phong rêu
      Để rồi bước trật bước trèo uổng công
      Mắt thì thăm thẳm mùa đông
      Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
      Mùa xuân ở phía sa mù
      Mà băng tuyết… đến bao giờ cho tan?
      Gặp em cơ nhỡ cưu mang
      Em đâu biết đến lỡ làng về sau
      Em đương lấy sóng làm cầu
      Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền
      Lấy khao khát để làm yên
      Lấy duyên làm phúc lấy tiền làm khinh
      Rồi ra em giống chị mình
      Lấy bấy nhiêu cái thất tình làm vui
    • thanhhuyenthanhhuyen13:16 25-11-2011
        Mình đọc thơ xong thấy có nhiều tâm trạng y như entry ở trên vậy. Tuy nhiên đó chỉ là một câu chuyện tình yêu mình copy ở báo Dân Trí về thôi - không liên quan gì đến "người thực, việc thực" cả. Mà ví dụ có đi chăng nữa thì chắc chỉ mơ hồ thoảng qua thôi, không sâu sắc như nhân vật nữ chính trên đây đâu ANNA ạ! Hy vọng đó sẽ là may mắn đối với riêng mình, hoặc với một số bạn gái đã get married. Hạnh phúc mà ta đang có mới là thứ đáng để trân trọng nhất, phải không bạn?

      19/09/2011

      Lời con trẻ

      Con trai yêu đi học về đến nhà, lao vào ôm cổ mẹ vít xuống rồi thơm rối rít. Mẹ thơm lại con một cái lấy lệ rồi ôm lấy chiếc máy tính, con chưng hửng mở hoạt hình xem rồi bỏ đi chơi sau khi nói "Mẹ chỉ yêu máy tính mà không yêu con!". Mẹ rời tay khỏi bàn phím, ngẩn mặt ra...
      Mẹ mải mê ở lại công ty làm thêm, gần 11h đêm mới về đến nhà. Đèn phòng khách vẫn sáng, mở ra thấy hai bố con ôm nhau ngủ quên trên sofa để chờ mẹ về, tivi vẫn còn bật. Mẹ thấy ân hận đã không mua cho con một gói bim bim làm quà dù là đến mai con mới có thể ăn được...
      Mẹ bật nhạc nghe còn con thì thích xem kênh Boomerang, mẹ mắng, con xịu mặt rồi nói "Vì mẹ có thèm nói chuyện với con đâu, mẹ không yêu con nữa...". Mẹ lại giật mình, ngỡ ngàng...
      Mẹ về muộn, con vẫn chờ không ngủ trước. Con nói thích đón mẹ và thích được ra mở cổng cho mẹ. Có lần con mải xem Tom & Jerry không chạy ra đón, mẹ vào giả vờ giận dỗi không thèm bảo sao. Con cuống quýt ôm mẹ khi thấy mẹ giận, rồi lỉnh kỉnh thu dọn cho mẹ một đống đồ lên phòng ngủ sau khi dặn "mẹ tắm đi, con đem đồ hộ cho mẹ đỡ mệt nhé!". Ui con trai 5 tuổi của tôi sao cứ như một ông cụ non thế này?
      Mẹ làm biếng không mắc màn cho hai bố con, vì cái màn khung sao mà lằng nhằng lắm dây dợ mới đem đi giặt. Mấy hôm mưa thi thoảng có một hai con muỗi. Bố giục mẹ treo màn lên mà mẹ thì cứ quên hoài. Tối mẹ về con chìa tay ra bảo "Con chán mẹ lắm, mẹ chả mắc màn để con muỗi nó cắn con đây này". Mẹ giả bộ trêu con "Nhưng hôm nay mẹ thấy mệt quá, làm sao giờ?", con tròn xoe mắt "Thế à, thế mẹ mệt à? Thế thì tối nay chắc con muỗi sẽ không cắn con nữa đâu!"- Sao mà con đáng yêu thế nhỉ?
       Mẹ tắm cho con xong, cho con ra ngoài trước rồi tắm sau, đến lúc mở ra vẫn thấy con ngồi yên trước cửa phòng tắm tay lăm lăm cái dép nhỏ, trán ướt đẫm mồ hôi. Mẹ mắng con sao không ra chỗ mát mà ngồi, con bảo "Con đang đánh con cuống chiếu không nó bò vào nhà tắm sẽ làm mẹ sợ", mẹ ôm lấy con mà sống mũi cay cay...

      Bố bảo con gọi điện thoại đến công ty cho mẹ, mẹ nhấc máy lên con nói "Mẹ à, tay mẹ đã hết đau chưa?", mẹ như nghẹn lại không trả lời con được. Ngón tay bị dao cắt vào mới trưa nay thôi mà với mẹ như lành hẳn rồi. Mẹ hạnh phúc quá!
      Bây giờ mẹ đang viết blog-trang blog đầu tiên dành cho con, con trai bé bỏng vẫn kiên nhẫn ngồi chờ bên cạnh để cùng mẹ đi ngủ. 10h đêm rồi. Hôm nay mẹ sẽ bế con đi ngủ nhé, mẹ sẽ ôm con thật chặt, thơm con một cái thật lâu vì mẹ rất yêu con, yêu con vô cùng, thiên thần bé nhỏ của mẹ ạ...

      Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

      3 Bình luận

      1. NakataNakata00:49 23-11-2011
        thích quá chị ui!
      2. thanhhuyenthanhhuyen13:25 25-11-2011
          Uh! Chị còn thích nữa là em!
        • theanh75theanh7515:23 24-10-2011
          Anh đang đọc bài này của em....
          Thằng bé đáng yêu thế...
          đôi khi chúng ta vô tâm quá...nên quên mất rằng có người luôn nghĩ về ta mà không biết...
          hãy sống chậm...lại theo đúng nghĩa của nó em nhé...
          chiều vui...
        • thanhhuyenthanhhuyen15:35 24-10-2011
            Vâng, cháu nó đáng yêu...giống y như mẹ anh nhỉ? Và em thì vẫn sống chậm để cảm nhận từng giây hạnh phúc của cuộc sống anh ạ...Chỉ là đôi khi lơ tơ mơ chút chút thôi, như thế cũng tạm chấp nhận được phải không anh?
          • T.AT.A02:30 15-10-2011
            Yêu lắm ánh mắt con trẻ !
          • thanhhuyenthanhhuyen22:47 16-10-2011
              Bé thật đáng yêu, bạn nhỉ?

            Chiếc hộp kỳ diệu

            Dạo này mình rất thích trò chuyện với mọi người, tự dưng...lắm lời không chịu được. Nếu không phải là trao đổi, trò chuyện thông thường thì kiểu gì cũng phải tán gẫu trên mạng (nhưng tất nhiên là với một số ít bạn bè thân thiết có thể đếm được trên đầu ngón tay)

            Nói chuyện với mọi người, để hiểu mình hơn, nói chuyện với mọi người để sẻ chia nhiều hơn. Mình chợt nhận ra vui với niềm vui của người khác, buồn với nỗi buồn của người khác là một cách giản đơn nhất để cảm nhận hạnh phúc...

            Cô bé nhân viên nhỏ tuổi nhất bộ phận đã chia sẻ với mình về một tuổi thơ sóng gió, có lẽ em không hề biết mình cũng có một ký ức về tuổi thơ đầy nước mắt...Mình cảm thông hay đúng hơn là đồng cảm với em...
            Cậu bạn thân của cô bé ấy cũng chia sẻ với mình rằng cậu ấy yêu cô bé nhiều biết bao nhiêu..
            Cứ thế, mình là cái cầu nối cho hai trái tim đồng điệu...

            Lúc này mình như cảm nhận được hơi thở của cuộc sống, mình sẽ đi gom góp - góp từng mẩu vụn của hạnh phúc, góp những khoảnh khắc ấm lòng như thế này để cất vào cái hộp có tên gọi là "Kỳ Diệu"

            Có ai cho tôi thêm những "mẩu vụn" ấy không nhỉ???

            Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

            18/09/2011

            Đã lâu không dùng

            Một anh chồng đi công tác xa về chợt bắt gặp một gã đàn ông mặc quần áo của mình, đi giày của mình, đang nằm trên giường với vợ mình.
                            

            Anh chàng liền cầm dao xông đến, vợ anh ta van xin dừng tay để giải trình:
            - Ông đây vốn là một người ăn mày đến nhà ta xin ăn, em cho ông ấy ăn, sau đó thấy trong tủ còn một ít quần áo của anh đã lâu không dùng đến em cho ông ấy một bộ, anh xem có được không?
            - Thế cũng được
            - Em lại cho ông ấy một đôi giày dưới gậm giường, đã lâu anh không dùng đến, anh thấy có được không?
            - Thế cũng được
            - Và thế là ông ấy đi ra, ra đến cửa ông ấy mới hỏi còn cái gì chồng bà đã lâu ngày không dùng nữa không? Thế rồi...
            Nguyễn Hồng Trung (st)

            Nguồn trích dẫn: From:Vnexpress

            1 Lời bình

            1. kelangthang TBHkelangthang TBH00:44 24-10-2011
              Mai đổi nghề "ăn mày" cho sướng ! 
            2. thanhhuyenthanhhuyen11:24 24-10-2011
                Cố lên anh ha!

              Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

               
              Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
              Lên đầu trang
              Xuống cuối trang