27/12/2011

Cho anh...

Nhật ký, ngày...tháng...năm...
Anh!
Đêm nay, em quyết định cho con sang phòng bé ngủ. Hai mẹ con ôm nhau trong căn phòng ấm áp mà không sao ngủ được, em biết anh cũng không ngủ được, phần vì lạnh, phần vì cái bụng rỗng do bỏ bữa chiều nay...

Anh! Có những muộn phiền em chẳng thể nào nói được ra, giá như anh đừng thốt lên những lời cay nghiệt ấy. Đó không phải là anh - chỉ là một người em không quen trong lúc nóng giận đúng không?

Bao nhiêu lâu rồi anh nhỉ? Lâu lắm rồi mình mới lại giận nhau và lý do luôn là những điều cỏn con vụn vặt...Em không buồn vì anh không hiểu em mà chỉ buồn vì những lời nói sắc như kim châm vào da thịt...Giá như anh có thể ôn hòa hơn, giá như anh có thể để nước mắt của em được tự do rơi như em muốn...

Với em, gia đình là điều gì đó rất thiêng liêng và cái quan trọng nhất là cần lắm sự tôn trọng lẫn nhau. Người xưa có câu "sảy chân thì đỡ bằng sào..." điều đó chắc chẳng bao giờ sai đâu anh nhỉ?
                      

Có lẽ em  sẽ giận anh theo cách từ trước đến giờ em vẫn thế! Tách ra ngủ riêng và không trò chuyện. Nhưng chiều nay về em sẽ mua mấy tấm xốp để chèn vào ô thoáng cửa sổ phòng mình cho anh ngủ đỡ lạnh. Nhìn anh co ro một mình tội lắm nhưng anh vẫn biết em sẽ không bao giờ làm hòa do một lỗi không phải bản thân mình gây ra...

Chỉ mong anh bớt giận và thử đặt mình vào vị trí của em, dù chỉ một lần thôi...


Nhật ký, ngày...tháng...năm...
Em đi học đến gần 22h mới về, anh đã ngủ rồi chỉ có con trai là chờ em. Con nằm trong chăn cùng anh nhưng không ngủ để đợi mẹ về. Em ăn cơm xong lên giục con đi ngủ, con nói muốn mẹ về ngủ cùng ở phòng to, em lắc đầu nói mẹ vẫn ngủ ở phòng bé còn con muốn ngủ ở đâu cũng được. Con ỉu xìu đi theo em rồi lẩm bẩm nói khe khẽ: "Nhưng mà bố ngủ một mình khổ thân lắm!"...Ngoái lại nhìn anh nằm đó với gương mặt mệt mỏi và hốc hác, hơn ai hết em hiểu điều con nói nhưng mà...

Nhật ký, ngày...tháng...năm...
Đêm nay em lại mất ngủ, tự dưng muốn mò về phòng mình. Chỉ cần rúc vào chăn và ôm anh thật chặt là bao nhiêu giận hờn sẽ tan biến hết nhưng em không sao làm thế được...
Đêm nay...anh có ngủ được không?

Nhật ký, ngày...tháng...năm...
Con đẩy lưng em bắt về phòng ngủ cùng anh, em không nghe thế là con òa lên khóc, nó bảo: "Bố không nói to nữa, bố thôi rồi thì mẹ về đi!", phải công nhận con là học trò xuất sắc của anh vì em biết thừa anh dạy con nói thế với em. Mà anh dạy con khéo thật, khéo đễn nỗi dù em khai thác thế nào con vẫn bảo là tự nó nghĩ rồi nói ra như thế chứ không phải do bố...xui. Con trai chúng mình thông minh thật, con chỉ nhằm vào cái nút thắt "ngủ riêng - ngủ chung" để gỡ dùm bố mẹ thôi...Nhưng kệ, em cứ để vậy vì muốn biết anh có thể chịu đựng được bao lâu và cũng vì...em vẫn còn ghét anh nhiều lắm!

P/s: Mong mọi người thông cảm vì mình không thể trả lời còm cho entry này được, thực sự xin lỗi...
                        
Nguồn trích dẫn: From: thanhuyen

8 Bình luận

  1. T.AT.A22:46 30-12-2011
    Em gái yêu quý, chị đọc đến hôm nay thì thở phào. Thế là ổn rồi đó. Đàn ông tuy cứng rắn to tiếng nhưng chả có dũng cảm nói sorry sau đó đâu. Tên JB nhà chị, nói lỡ miệng vài câu, chị im lặng cả ngày, hắn đi làm về cứ lẩn quẩn dưới bếp, mặt thộn ra xấu xí... Chỉ cần tối đó quàng cho hắn cái mền, thế là hôm sau hắn lại nói như sáo ... Kệ, họ có cá tính nhưng tốt tính là được, chị chả cần người ngọt ngào miệng lưỡi, vì kiểu đó kg giống...đàn ông cho lắm. Phải kg nhỏ? Thôi, tối nay hay tối mai cùng uống với anh chàng một ly giao thừa, cả nhà nhẹ nhàng đón năm mới há, đừng để đầu năm nặng nề vậy, kg tốt đâu em.
  2. WinterwindWinterwind08:57 30-12-2011
    Sao đàn ông đôi khi họ lại vô tâm với vợ mình thế em nhỉ???? Khi yêu, họ có thế đâu, mặt mình hơi nặng là họ lo cuống lên dỗ dành rồi, phải chăng khi mình là đồ vật cũ kĩ trong nhà.......
    Chị ủng hộ em với cách giận chồng như thế, đôi khi mình cũng phải thể hiện rõ "anh đã làm em giận thế nào" nhưung rồi cũng phải tìm cách hòa giải và nói rõ quan điểm của mình em nhé. Hãy nói "Em không thể..... khi anh....." "Em muốn...." để người chồng hiểu được tấm lòng người vợ.
    Hôm nay hết giận chưa em???? 
    (P/S: Chị cũng vừa trải qua trạng thái này, khóc sưng mắt mấy đêm, nhưng vẫn kiên trì giả câm giả điếc, sau rồi mới tìm cách trả đòn lại bằng mấy lần đàm phán: Em nói anh ngồi trật tự nghe, anh nói em lắng nghe... Giờ cũng đang ổn ổn lại)
  3. T.AT.A04:29 29-12-2011
    Biết là em viết cho chàng, nhưng sao vẫn cứ muốn viết vài hàng. Ngày xưa, ba mẹ chị cũng có những lần tranh luận nảy lửa về cuộc sống, không có động tay động chân gì cả, nhưng chị không thể quên được, dù khi đó mới 6-7 tuổi. Chị rất thương mẹ, nên tới giờ vẫn cảm thấy sợ ba, và khó gần ba từ dạo đó. Hình như chị lạc đề rồi phải kg e?
  4. Miên DuMiên Du18:22 28-12-2011
    đọc bài này, em chợt nhớ bài viết em góp nhặt từ những người xung quanh em, gia vị nêm nếm cho cuộc sống cứ đc giao vào tay người đàn bà.. khi người ta buông 1 tiếng "nhạt" cũng đủ làm người pn thao thức c nhỉ?
    chúc gia đình c mau vượt qua.. 
  5. Thế Khoa - 16AThế Khoa - 16A21:37 27-12-2011
    Mình xin, mình xin, mình xin... 
  6. lao quangthaulao quangthau19:51 27-12-2011
      Mùa đông lạnh rất cần hơi ấm, Em mạnh mẽ thật đấy và thật bao dung. nhưng cũng thử như đàn ông đi Em , hãy thứ tha và lấy lại yêu thương cho tràn ngập trong ngôi nhà !
  7. ngocnguyen.huongngocnguyen.huong15:01 27-12-2011
    Dẫu có nêm đầy đủ gia vị thì "tô canh hạnh phúc" cũng chỉ thực sự ngon khi thái đội của người nếm......vùa đủ. Chúc gia đình vượt qua khó khăn nhỏ một cách dễ dàng.
    "Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua đi" ...
  8. sachoatigonsachoatigon13:46 27-12-2011
    hãy đối thoại và bày tỏ quan điểm bạn ah.hãy nêm tô canh hạnh phúc bằng những gia vị vừa đủ  . hẹn gặp lại 

25/12/2011

Mặt nạ



Như con còng thu mình trong vỏ ốc
Tôi trốn biệt vào chỗ tối tăm
Lúc trở ra vội đeo cho mình tấm mặt nạ
rồi nức nở
vụn vỡ
ướt nhòa
Nước mắt tràn theo rãnh nhăn mặt nạ
Nỗi buồn bung ra
thổn thức....

Chưa một lần sống thực với chính mình
ngu ngốc quá!
Tôi ơi...


Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

9 Bình luận

  1. thien_than_oothien_than_oo09:04 28-12-2011
    và thêm 1 điều trùng hợp nữa là "...như con còng..."
    Một ngày vui bạn nhé.
  2. thanhhuyenthanhhuyen01:26 09-01-2012
  3. thien_than_oothien_than_oo08:25 28-12-2011
    Ban cung ten!
  4. thanhhuyenthanhhuyen08:45 28-12-2011
    Trùng hợp thú vị, bạn nhỉ?
  5. Vĩnh Tồn TâmVĩnh Tồn Tâm08:14 27-12-2011
    Vậy thì hãy bung cái mặt nạ ra đi... và sống thật, sống hết mình... vì đời người ngắn ngủi. Chúc em ngày càng nhiều niềm vui... và bớt dần phiền muộn.
  6. thanhhuyenthanhhuyen13:07 27-12-2011
    Vâng, đời người ngắn ngủi thế mà người ta vẫn cứ thích làm khổ nhau, làm khổ mình...Chán lắm anh ạ....
  7. trungdung.9999trungdung.999905:15 27-12-2011
    Đừng buồn nữa chị nha, hôm nay là ngày mới !

  8. thanhhuyenthanhhuyen13:05 27-12-2011

  9. Miên DuMiên Du22:24 26-12-2011

    Chợ đời lạ lắm người ơi
    Mua đầy rồi lại bán vơi thôi mà...
    Tình chung gom lại làm quà
    Tình riêng cất hết 
    Nhạt nhoà riêng mang...
    Trĩu vai 
    Một gánh lá vàng
    Một mình ta bước
    Lang thang chợ đời
  10. thanhhuyenthanhhuyen13:01 27-12-2011

    "Tình chung gom lại làm quà
    Tình riêng cất hết 
    Nhạt nhoà riêng mang..."
    Cảm ơn em vì đã thấu hiểu nỗi lòng của chị...
  11. hanamhanam08:22 26-12-2011
    mỗi con người tồn tại trong cs ai cũng có cho mình 1 cái mặt nạ hoặc 1 cái vỏ bọc ko phải là mình . nhưng sau những giây phút đó ta mới biết rõ con người thực của mình hơn và làm cho cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn . Tuần mới vui vẻ nha bạn 
  12. thanhhuyenthanhhuyen18:00 26-12-2011
    Đôi khi ta bắt gặp mình thấp thoáng trong cảm nhận của người khác, giống như tigon lúc này đang đồng cảm cùng mình. Chia sẻ và cảm thông - điều đó với mình dịu dàng lắm, biết không cô bạn?
  13. 06:57 26-12-2011
    híc..Đeo mặt nạ mệt lắm. Riêng chị, (chắc cũng chẳng riêng) thích sống thật với chính mình hơn...Thỏa mái, dễ chịu hơn nhiều. nhưng đôi lúc...vẫn thấy..".ngu ngốc quá! Tôi ơi..." đấy... Nhưng kệ....là mình, vẫn hơn..

     Một tuần mới thật tươi vui nhé.-
  14. thanhhuyenthanhhuyen13:56 26-12-2011
    Biết mệt mà đôi khi không đừng được, vẫn phải đeo nó lên chị ạ! Nhưng khi nỗi buồn đã vỡ oà ra rồi thì mặt nạ cũng sẽ trôi đi như lớp phấn sáp bị tẩy trang vậy, chẳng thể che giấu được bất kỳ điều gì nữa...Lúc đó có thể mỉm cười dù nước mắt đang rơi, phải không chị?
  15. ngocnguyen.huongngocnguyen.huong05:27 26-12-2011
    Tiếc nuối gì vậy em? Bài thơ hay vì chuyển tải nỗi niềm nhưng hình như nó chỉ là tiếng thở dài thì phải. ( mà đàn bà thì hay thở dài ). Những lãng đãng rồi sẽ sớm qua mau.
  16. thanhhuyenthanhhuyen13:48 26-12-2011
    Không hiểu sao cảm nhận của em về anh là một người thấu hiểu phụ nữ đến vô cùng...Những lãng đãng rồi sẽ sớm qua mau...và em cũng đang hy vọng như thế...
  17. lao quangthaulao quangthau23:00 25-12-2011
    Đêm an lành Em nhé , cứ sống thật với cái tâm của mình , đừng ép mình hay khiên cưỡng , lòng sẽ nhẹ nhàng hơn Em ạ !
  18. thanhhuyenthanhhuyen13:49 26-12-2011
    Vâng cảm ơn anh, chúc anh tuần mới hiệu quả nhé!

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
Lên đầu trang
Xuống cuối trang