22/05/2012
28/03/2012
Cũng một kiếp người
Chị sinh ra trong một gia đình bình thường nhưng bố mẹ chị chẳng may đứt gánh giữa đường...Khi bố mẹ chia tay, chị chuyển ra Hạ Long sinh sống cùng mẹ với cô em gái cùng mẹ khác cha và họ sống một cuộc sống tương đối thuận hoà...
Biến cố gia đình chị thực ra chưa hẳn là điều gì ghê gớm so với tất cả những gì mà chị phải trải qua sau này. Bi kịch đời chị chỉ thực sự bắt đầu khi bước vào một cuộc hôn nhân đầy sóng gió...
Chị đã yêu đến say đắm người đàn ông ấy, yêu đến nỗi bất chấp cả thói trăng hoa của anh ta để quyết nên duyên vợ chồng. Thế mà vào đúng ngày cưới, chồng chị đã vắng mặt chỉ vì một lý do cay đắng: đó là anh ta còn bận ở bên cô người yêu cũ vì cô ta không cho anh về dự đám cưới của...chính mình, cô ta thề sẽ tự vẫn nếu anh bỏ đi...Chị được đón dâu trong tủi hổ và người đón chị về để vái lạy trước bàn thờ tổ tiên là anh trai của chồng lấp tạm vào chỗ trống dùm kẻ tồi tệ kia...
Sống với nhau được gần sáu năm, hai người mãi mà không có được một mụn con. Đi kiểm tra thì bệnh viện thông báo do chất lượng tinh trùng của chồng chị kém nên rất khó để thụ thai...Vậy mà trong thời gian đó, anh ta vẫn không từ bỏ thói trăng hoa và cũng không quên thường xuyên sưu tập cho mình những cô bồ mới...
Đến giữa năm 2011, chị may mắn mang thai. Cái thai suôn sẻ cho đến tháng thứ 4 thì dịch Rubella bùng phát. Trớ trêu thay, căn bệnh đó không buông tha cho chị...Đau đớn, kiệt quệ vì bác sỹ yêu cầu phải bỏ thai tránh dị tật về sau. Chị trở về từ bệnh viện, xót xa cho đứa con vừa mới thành hình, xót xa cho số phận hẩm hiu của chị, và càng đau xót hơn khi chị biết chồng mình lại tiếp tục tằng tịu với một đứa con gái cục mịch, thô lỗ cả về ngoại hình lẫn tính cách...
Đêm ấy tâm sự cùng chị, tôi thấy dường như những nỗi đau đã vắt kiệt lấy chị, đến mức chị chẳng còn nước mắt để mà khóc...Chị dửng dưng kể về câu chuyện của chính mình mà như đang cắt ra từ một mẩu báo nào đó...
Và điều gì cần đến thì nó cũng phải đến, chị quyết định ly hôn để làm lại cuộc đời...Đã có quá nhiều tha thứ, có quá nhiều nỗi đau để không thể tiếp tục được nữa. Chỉ nực cười nhất là sau phiên toà, gã chồng của chị bị cô bồ đá thẳng tay. Công việc, gia đình và sự nghiệp tan tành theo một thú vui bệnh hoạn...Và anh ta đã định tìm đến cái chết...Thế nhưng thật đớn hèn vì hành động của anh ta thể hiện đúng bản chất của con người đó: Anh ta lên cầu Bãi Cháy và trước khi nhảy xuống thì gọi điện cho mọi người ở công ty đến để...ngăn cản anh ta làm điều dại dột(!)
Tôi không có ý nghĩ rằng tại sao anh ta không nhảy quách xuống đó mà còn làm trò hề ấy để làm gì nhưng sao mà thật nực cười. Anh ta đùa cợt với chính cuộc đời mình, làm tan nát cuộc đời những người con gái khác...rồi tỏ ra hối lỗi bằng một hành động ngu xuẩn, hèn hạ.
Lâu nay thỉnh thoảng tôi vẫn gặp lại chị - vẫn một vẻ nhu mì đoan trang trong nét đẹp dịu hiền, đằm thắm ấy. Tôi tin rằng với một người đàn bà như chị, đẹp người - đẹp cả nết và giỏi làm ăn buôn bán, chắc chắn từ nay về sau chị sẽ không phải khổ đau thêm một lần nào nữa...Từng ấy lằn roi số phận đã quá đủ và quá thừa cho một thân phận mong manh như chị rồi....
27/03/2012
Lan man
Nhiều khi mình băn khoăn, không hiểu tại sao phụ nữ lại được gọi là phái yếu...Có lẽ là do phụ nữ luôn yếu mềm cả về hình thể cũng như những suy nghĩ ẩn chứa bên trong...
Và trái tim phụ nữ thì càng yếu mềm hơn nữa...Trái tim mỏng manh tội nghiệp có thể loạn nhịp chỉ vì những lý do không đâu...
Hẳn nhiên rồi - mình cũng là phụ nữ, là một nửa yếu mềm của thế giới...Mình dễ rung rinh, dễ mềm lòng, dễ ngẩn ngơ trước những điều khiến trái tim nhạy cảm của mình phải thức dậy...
Chỉ cần một chiếc lá khô nhẹ rơi trước mặt, chỉ cần một chùm xoan tím mong manh, chỉ cần một tiếng cá đớp dưới mặt hồ yên ả và chỉ cần một lời ân cần từ những người xa lạ...cũng đủ để những giác quan lay động đến tận cùng...
Mình thích một trò chơi với những viên sỏi nhỏ. Trên mặt hồ rộng mênh mông, một tiếng ném rơi tõm vào không gian...từng vòng tròn loang ra, loang ra trên mặt nước, và khi những vòng tròn chưa kịp biến mất, viên sỏi thứ hai, rồi thứ ba lần lượt được ném đi...Những vòng tròn đan khẽ vào nhau như những cái nắm tay thật dịu dàng...
25/03/2012
18/03/2012
Tuổi thơ
Và rồi tuổi thơ của mình hiện về như một cuốn phim quay chậm trong từng lời kể với con...
Ngày trước, khu nhà mà mình sống cùng bố mẹ là một khu tập thể 5 tầng nên sân chơi của đám trẻ con là một đám đất rộng ngay trước mặt lối vào khu tập thể ấy. Với trẻ con hồi đó, đám đất ấy dường như là một thiên đường. Hàng ngày lũ trẻ con túm năm tụm ba bày trò chơi, chơi chán lại bày trò nghịch phá. Trò được chơi nhiều nhất là cắm đồn, bắn thầm, nhà cửa, gẩy dây chun, chập chưởng, ô ăn quan, chuyền bóng, bịt mắt bắt dê...
Trò cắm đồn chơi bằng cách lấy một cái kim quấn vào mấy cọng lông gà, sau đó vẽ một ma trận hình trôn ốc trên nền đất ẩm. Cuối cùng hai người chơi như kiểu phi tiêu (chỉ khác là chơi trên mặt đất) vào những khe hở sao cho cây kim không phóng vào vạch và theo hướng đi dần vào tâm hình trôn ốc. Ai là người đến đích trước sẽ thắng.
Trò bắn thầm thú vị hơn vì chia làm 2 đội, mỗi đội từ 4-5 người đứng cách nhau khoảng 5m, mặt đối mặt. Sau đó người chủ trò đứng giữa chỉ để lần lượt nghe xem người của đội này bắn người nào của đội kia bắng cách nói thầm tên của "địch" vào tai chủ trò. Đến lượt đội kia lên mà đúng phải người đã bị "bắn" thì coi như đội kia mất quân. Ngày xưa mình chơi trò này rất láu cá bằng cách khi thì thầm vào tai chủ trò mình muốn "bắn" đứa A nhưng lại nhìn đứa B, thế là chúng nó bị trúng kế nên mình toàn thắng...
Trò nhà cửa cũng rất vui bằng cách giả vờ làm người lớn, lũ trẻ lôi hết chăn chiếu màn mùng của bố mẹ treo lên làm "nhà", rồi phân vai ai là chồng, ai là vợ, ai là con, ai là bác bán hàng...Trước khi chơi đống đồ hàng xanh đỏ được đổ ra để...chia tài sản. Đứa cái nồi, đứa cái chảo, đứa cái bát...thế là ba, bốn "hộ gia đình" được mọc lên sang chào hỏi mua bán í ới với nhau rất là rôm rả.
Trò gẩy dây chun và chập chưởng là hai trò đỏ đen của bọn trẻ con thời đó vì đứa nào thua sẽ lấy được chiến lợi phẩm từ đứa kia. Mỗi đứa một nắm dây chun số lượng bằng nhau tung vù ra sân, sau đó lần lượt từng đứa gẩy sao cho một cái dây chun được gẩy nằm đè một phần lên cái dây chun kia là thu được cả hai chiếc, còn chập chưởng là áp hai tấm ảnh bé bằng lòng bàn tay cùng giơ lên hô: 1-2-3 chập chưởng và đập vào nhau, ảnh của đứa nào ngửa hình lên là thắng ăn được cả hai chiếc, còn cùng sấp, cùng ngửa coi như hoà...
Trò ô ăn quan thì ai cũng biết vì nó quá nổi tiếng rồi nhưng thời của mình toàn kẻ ô với phấn bảng và chơi bằng hạt na hoặc sỏi, chẳng có những viên đá màu xanh đỏ đắt tiền, bắt mắt như bây giờ mà bọn mình vẫn chơi mê mẩn không biết chán, nền nhà đứa nào cũng chi chít bao nhiêu là vết phấn kẻ ô.
Chơi chuyền bóng cũng hay, chỉ với một quả bóng bàn (hoặc bóng tennis) và mười que tính là có thể chơi được trò này. Đầu tiên tâng bóng lên rồi rải que tính xuống chân, sau đó vừa nhặt que tính vừa đọc đồng dao: "Hai cô chị, hai cô em, hai ăn kem, hai hạt mít, hai lên ba...Ba quả na, ba quả bưởi, ba thổi xôi, một lên bốn..." Sau mỗi một bàn là phải chuyền, chuyền đơn chuyền kép tuỳ vào level của hai người chơi nhưng hầu như từ bàn 5 trở lên là hay bị rơi bóng chạm đất trước khi chuyền xong. Và như thế cũng đồng nghĩa là mất lượt chơi..Trò này thiên về sự khéo léo chứ không có tính "trí tuệ" như trò bắn thầm.
Trò trốn tìm cực kỳ thú vị, sau một hồi oẳn tù tì, ai bét sẽ phải đứng úp mặt vào tường đọc "5-10-15..." sao cho đủ 100 rồi mới được mở mắt, trong khi đó những người còn lại sẽ đi trốn, chỗ trốn có thể là gậm bàn, hốc cây, khe cửa...miễn sao không được xa quá 10m là ok. Ai là người bị tìm thấy sẽ thua cuộc để thế chân và việc đổi vai diễn ra, trò chơi cứ thế tiếp tục...
Còn rất nhiều trò chơi tuổi thơ mà mình kể mãi, kể mãi, con trai vẫn cứ háo hức nghe, thỉnh thoảng phá lên cười...Đến khi kể đến đoạn đi ăn trộm trái cây thì cu cậu cười chảy cả nước mắt...
Đó là lần mình với mấy thằng nhóc hàng xóm rủ nhau đi trộm trái cây ở một cái vườn bé tí khu tập thể 3 tầng. Khu vườn đó chỉ khoảng 12m vuông, trồng 1 cây khế chua, một cây trứng gà, mấy luống mùng tơi và được rào bằng hàng rào râm bụt. Chỉ có thế mà cũng hấp dẫn được lũ trẻ nghịch như quỷ sứ tụi mình.
Hôm đó mình được phân vai đứng ngoài canh chừng cho hai đứa kia vạch rào chui vào để trèo cây trộm quả. Hai đứa trèo, một đứa canh, thỉnh thoảng lại "bụp" một quả khế hoặc một quả trứng gà (khế thì bé tẹo chua loét còn trứng gà thì xanh lè). Bỗng chốc chó sủa om sòm...ngay dưới gốc cây, hai thằng trên cây tá hoả trèo ra cành ngoài rồi phi thân qua rào xuống đường, ba đứa túm lấy nhau chạy trối chết. Mà hai thằng kia chẳng bị gãy tay hay trật chân, thế mới tài chứ! Về đến nhà chia nhau đống chiến lợi phẩm chám òm rồi ôm nhau cười như nắc nẻ...
Con trai có hỏi mình "Đi ăn trộm thế không sợ công an bắt à mẹ?", mình phì cười giải thích với con rằng tuy rất sợ bị người ta bắt nhưng ngày xưa cuộc sống rất thiếu thốn, áo không đủ mặc, cơm ăn không đủ no...và trẻ con ít được sự quan tâm của bố mẹ hơn bây giờ, những trò tiêu khiển chỉ là trò tự nghĩ ra và việc đi vặt trộm trái cây cũng được coi là một trò chơi - một trò chơi để thoả mãn phần nào cho cái dạ dày thời bao cấp khốn khó ấy (cái gì cũng có thể nhặt nhạnh mà ăn được thậm chí đến cả cái rễ sắn dây người ta mới vùi để trồng cũng bới lên ăn, hoa phượng, quả bàng, lá dâu da...cũng có thể cho vào miệng rồi ăn một cách ngon lành)
Đó là một trò chơi có lẽ là không ngoan tẹo nào nhưng thời đó chẳng ông bố bà mẹ nào có đủ hơi sức mà trông chừng lũ con lóc nhóc suốt ngày nghịch phá được và những đám trẻ "phá làng - phá xóm" ấy khi lớn lên chẳng dễ mấy ai quên một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm như thế!
Con chìm vào giấc ngủ rồi mà mình vẫn như bồng bềnh cùng những ngày tháng cũ - thời tay trần, chân đất lấm lem rong chơi, một thời chẳng bao giờ phải lo rằng ngày mai mình sẽ bắt đầu và kết thúc như thế nào...Ôi, tuổi thơ tôi...
09/03/2012
Tại sao tôi thích Blog?
Khi chưa biết đến Blog, tôi là người rất thích viết Nhật Ký...Viết ra tất cả những gì mình suy nghĩ, những cảm nhận, những trải nghiệm và đôi khi có cả những điều cực kỳ vớ vẩn...
Thường thì tôi không giỏi diễn đạt những gì mình muốn bằng lời nói (như một kiểu tự kỷ là mình rất sợ giao tiếp ý) và mỗi khi cần giải tỏa thì giấy bút là thứ không thể thiếu...
Ngày trước có người đã hỏi tôi tại sao thích viết và tôi đã trả lời: "Vì tớ là người không biết giữ bí mật, nếu phải giữ khư khư một điều gì đó trong lòng tớ sẽ đến phát rồ mất, cho nên nếu có phải đào một cái hố để hét vào đó những bí mật thì tớ cũng làm..."(Vậy mà có những bí mật kể cả của người khác cũng như của mình tôi vẫn giữ được đến giờ là mấy chục năm, kể cũng lạ thật!)
Tôi đến với Blog trong một sự tình cờ khi lang thang trên mạng...Tình cờ đến nỗi chẳng bao giờ tôi nghĩ mình sẽ lại trở thành một trong những Blogger cả.
Blog với tôi gần giống Nhật Ký nhưng nó chứa đựng nhiều xúc cảm hơn, ở đây người ta được chia sẻ nhiều hơn...Cũng đầy đủ hỉ - nộ - ái - ố, đầy đủ bon chen yêu ghét chẳng thua kém chợ đời, ở đó tôi được nhìn ngắm và san sẻ với từng mảnh đời, từng số phận có thật...Vui cùng những niềm vui, khóc cùng những nỗi buồn...Hơn thế nữa dường như tôi được sống chân thành hơn với những cảm xúc của chính mình...
Tôi luôn biết mình là một kẻ cả thèm chóng chán, tôi chưa bao giờ thích một cái gì quá 2 tháng cả cho dù cái gì cũng...muốn biết một tí! Tôi đã từng thích trở thành nhà văn, nhà thơ...từng thích chơi thể thao hay thèm làm một game thủ...Tôi thích nấu ăn, làm vườn và thêu thùa may vá...Sở thích thì rất nhiều nhưng không liên tục...Có lẽ đam mê nọ chồng chéo lên đam mê kia thì sở thích một là bị tạm dừng, hai là bị dập tắt luôn, buồn cười thật...
Chơi Blog và hình như tôi biết rằng đây là lần đầu tiên tôi có một đam mê không bị giới hạn về thời gian, khoảng cách, nhận thức hay bất kỳ điều gì...Hay ít nhất sở thích này cũng đã vượt qua phạm vi 2 tháng...từ rất lâu rồi!
04/03/2012
Viết cho những gã đàn ông ...
Có thể em là một ả không đến nỗi rỗng tuếch và quá hời hợt nhưng cũng chả bao giờ dám tự tin nói rằng mình có một sức quyến rũ về tâm hồn đến độ bất cứ gã đàn ông nào cũng lăn quay ra ngây ngất yêu mến điên cuồng chỉ qua những cái entry vớ vẩn trên blog mà chẳng cần biết rằng em ở ngoài có mụn bọc hay ghẻ lở gì hay không …vv…vv..
Và em cũng không còn trẻ nữa, cũng chẳng có cái vẻ bốc lửa mơn mởn của đàn bà, chẳng có sự thánh thiện trong vắt của những thiên thần, chẳng có nét duyên lặn sâu của sự hi sinh, dịu dàng, nhân hậu mà người ta hay lấy để bù vào cho việc thiếu hụt nhan sắc ở một vài trường hợp nào đó…..
Tóm lại em rất đỗi bình thường. Và em đã có gia đình rồi, một sự ràng buộc ngọt ngào không thể chối cãi…Vậy mà anh vẫn lao vào em? Bất chấp mọi sự chống cự? (em đang dự trù sẽ chống cự) Vì yêu ư? Nhưng yêu cái gì mới được? Và anh đương nhiên sẽ trả lời, làm sao em lại hỏi một câu như thế, khi mà em thừa biết tình yêu là điều con người ta không thể cắt nghĩa được, và bản thân anh cũng như một gã lang thang trên phố bất ngờ bị bắn một mũi tên, anh nào đâu chuẩn bị trước kế hoạch cho một cuộc chinh phục? Anh cũng chỉ là nạn nhân thôi, nạn nhân của thần Cupit (lạy chúa nếu quả thật có lão ấy trên đời).
Có thể anh nhầm rồi!
Chỉ là một sự say nắng, chỉ là cảm xúc nhất thời, nó sẽ qua mau, rồi anh lại có thể đối diện trước em mà không hề ước muốn gì khác ngoài việc em nên biến khỏi tầm nhìn của anh…Và anh sẽ trả lời, rằng em có bao giờ thấy ai đó say nắng một cách dai dẳng từ năm này qua tháng nọ hay chưa? Có bao giờ thấy một gã đàn ông gần 40t lang thang trên phố một mình chỉ để được nhìn thấy người đàn bà kia một cách tình cờ chưa? Nếu chỉ là say nắng thì anh đã không mong cuộc đời của anh kết thúc nhanh đi nếu không thể được nhìn thấy em mỗi ngày dù phải giữ một khoảng cách nhất định để không làm em khó xử...Thế cuối cùng anh mong muốn điều gì ở em? Rằng em cũng say đắm chạy như bổ củi theo anh, rồi quấn quít, mơ mộng, hôn hít, làm tình và tưởng tượng rằng mình là ả đàn bà hạnh phúc nhất thế gian vì được một gã đàn ông thông minh, quyến rũ, tinh tế, thế kia suốt ngày hết ngợi khen lẫn vuốt ve mơn trớn? Anh lại trả lời rằng , anh chỉ mong em biết về tình yêu ấy, tin vào trái tim anh, anh mong em hạnh phúc và sẵn sàng chờ đợi đến một ngày em cũng cần anh như anh cần em.
Đến đây thì em lại thấy cuộc sống thật khó khăn, bởi cuộc hôn nhân nào cũng chứa đựng đầy nguy cơ tan vỡ, bởi chồng em không thể suốt ngày bên em để xuýt xoa những vết muỗi đốt, không thể suốt ngày chuyện trò tâm sự hoặc khen ngợi cho những việc quét nhà rửa bát đổ bô của em. Rồi em lại thấy tủi thân như bản tính nhạy cảm vẫn thường như thế, và rồi thay vì tự an ủi mình rằng có lẽ do chồng quá bận thôi, thì em lại nghĩ về anh để rồi so sánh, rồi cho mình cái quyền hỏi tại sao mình lại ngập đầu ở đây trong núi công việc nhà mà không được một ai ghi nhận trong khi ngoài kia đang có một người đàn ông quyến rũ tự tin như thế sẵn sàng một tay nhấc mình lên tận thiên đường?
Tại sao, tại sao? Anh biết không? Chính anh đã góp phần cho cái tôi ích kỷ trong em lớn mạnh, em chẳng chịu hi sinh thêm và bỗng nhiên đòi hỏi quá nhiều. Chỉ vì từ khi anh xuất hiện với những lời tỏ tình đầy mê hoặc, em lại có cơ hội nhìn lại mình, và thấy mình vẫn xinh đẹp biết bao, nhưng sao chồng mình không biết? Hoặc chẳng còn khả năng nhận biết. Em sẽ trượt dài trong u mê tăm tối, sẽ lao vào vòng tay anh, em sẽ ngoại tình, sẽ mất tất cả và liệu sau đó em còn có anh bên cạnh hay không? Hay khi ấy, cái lão thần Cupit dở hơi kia lại kịp xuất hiện, lại rút mũi tên tình yêu ra khỏi anh và anh sực tỉnh để nhận ra rằng anh chỉ say nắng mà thôi?
Em đã nhìn thấy trước mọi chuyện khi nó chỉ đang ở dạng nguy cơ, chỉ bởi vì em tự biết mình là người không mạnh mẽ, nông nổi và dễ bị những điều phù phiếm cuốn đi.
Em biết mối tình nào cũng có cái cầu vồng riêng của nó, dù đó là tình đơn phương đi nữa, và em luôn trân trọng những gì anh đã mang đến cho em, bởi chẳng ai rỗi hơi đi tỏ tình với một mụ đàn bà chẳng có gì đặc biệt như em mà không vì một tình yêu thực sự. Em tin anh yêu em chân thành, niềm tin ấy cũng là sự trân trọng của em đối với bản thân mình, em xứng đáng được anh yêu, được tất cả những ai từng nói yêu em, yêu em như lời họ nói. Và xin anh tin rằng một ngày nào đó em tìm đến anh thì cũng là lúc em không thể đóng vai một người đàn bà thuỷ chung bản lĩnh được nữa (lỗi phần lớn do anh), chỉ mong rằng ngày đó hãy còn xa…Anh lại trả lời: Em không bao giờ là một phụ nữ đơn giản bình thường như em tự nhận, có thể em không biết điều đó, nhưng anh biết, vì anh chẳng bao giờ bị chinh phục bởi những thứ đơn giản tầm thường. Anh yêu em! Em trả lời : Tốt thôi !


5/22/2012 01:13:00 SA
Thanh Huyền














































