Hiển thị các bài đăng có nhãn Mái ấm của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mái ấm của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

30/11/2015

Yêu thương mẹ kể...

Hồi bé mình rất thích xem phim “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên” và cảnh mình ghi nhớ nhất là những buổi tối êm đềm cả gia đình cô bé Laura ở bên nhau, các con vui đùa, bố ngồi bên lò sưởi còn mẹ ngồi may vá bên giỏ đồ, tất cả cùng vui vẻ trò chuyện trong căn nhà gỗ bập bùng ánh lửa. Khung cảnh ấm áp đấy như một giấc mơ đối với mình và mình luôn ước sao sau này sẽ có một lúc nào đó mình trở thành một trong những nhân vật trong khung cảnh đó…


Và rồi những buổi tối của gia đình mình, ríu rít tiếng cười đùa của các con. Mẹ ngồi nhẩn nha may vá lại cho con những món đồ tuột chỉ, Diệp Linh chốc chốc lại chạy ra bố tí toét “Bố Minh xấu trai, bố Minh thối, không yêu bố Minh…” rồi cười như nắc nẻ chạy trốn khi bố dọa “thơm cho một trận tội dám chê bố …thối”. Xong rồi vẫn điệu bộ ấy nàng ta chạy ra xán vào lòng mẹ hỏi han đủ chuyện “Mẹ làm gì đấy? Mẹ đang sửa áo to ton à?” Cứ vừa hỏi vừa trả lời ngọng líu ngọng lô, nàng ấy cứ tròn xoe đôi mắt thật xinh, đôi môi cười chúm chím làm mẹ không nhịn được lại bỏ ngay kim chỉ để ôm nàng ấy lên thơm cái chút lên môi. (Khổ thân mỗi bố nhìn hai mẹ con chút chít thơm nhau thèm quá mà không làm sao được..hihi :)…)

 

Mẹ bảo Diệp Linh dạy mẹ hát, nàng ấy hát bài “tay thơm tay ngoan”, đến câu cuối mẹ cố tình hát sai “Mẹ khen đẹp quá hai bàn tay xinh” thế là nàng sửa mẹ ngay lập tức “Hai bàn tay thơm không phải hai bàn tay ngoan”. Mẹ với anh Hiếu lại nháy nhau bảo “Thế Linh dạy lại mẹ hát nào!” và thế là Diệp Linh có cơ hội làm cô giáo thanh nhạc của mẹ cả tối…

 

Bù lỗ cho các con những ngày mẹ bận học bận làm đi miết, rảnh là mẹ lại bày trò cho các con nghịch trong đó có cái bể phao mua cho con từ hồi đi du lịch Móng Cái. Mùa hè hai đứa xả nước vào bồn nhảy thùm thùm, mùa đông lại di chuyển bể vào phòng, biến bể bơi thành giỏ nằm ngủ có nệm ấm như của mèo Tôm hay dự định là bể bóng tha hồ cho các con lộn nhào. Từ lúc đem cái bể phao này dùng sang chức năng phụ, phổi Hiếu có cơ hội nở to hơn vì suốt ngày anh chàng ta phải phùng mồm…thổi, hihi :)) Mẹ hẹn Hiếu từ giờ đến Tết nếu ngoan mẹ sẽ mua cho hai anh em thêm một căn lều trại nữa. Hiếu ta thích chí và có vẻ quyết tâm “giật giải” lắm!

...........................

Sau những ngày bận bù đầu không có thời giờ mà thở, có được những giây phút thảnh thơi quý giá và có thể ghi lại được như thế này mình cảm thấy thực sự may mắn. Những khoảnh khắc bên gia đình yêu thương dù là ngắn ngủi nhưng tiếp cho ta biết bao nhiêu sức mạnh để có thể cố gắng nhiều hơn nữa….

 

Thương yêu ơi, cứ vang mãi những tiếng cười thật trong trẻo như thế này những thiên thần bé bỏng của bố mẹ nhé! 

 

23/07/2014

Chị viết...


Trăng sáng quá! Lâu lắm mới lại được nằm võng đu đưa mà ngắm trăng như thế này... Nằm nghe gió mơn man hòa cùng giai điệu sâu lắng "Going home" của Kenny G, thấy lòng chợt chùng xuống... Chợt nhớ lần đầu tiên được nghe những bản nhạc dịu dàng sâu lắng này khi được em gái mua cho dạo hai chị em ở HN, nghe lại như mới đây thôi, mà thời gian đã xa xa lắm. Ước gì có Huyền ở đây lúc này nhỉ.! Bản nhạc "trở về nhà" vẫn đang da diết... Ai cũng có thể đi bất cứ đâu, nhưng chỉ có một nơi để trở về. Những người thân yêu của tôi ơi, mong mỗi người đều có một chốn bình yên nhé, để sau mỗi cực nhọc mưu sinh, lại mong muốn mau mau "trở về nhà"...

Cho các con...

7 Tháng 7 2014 lúc 14:46
Lâu lắm rồi mẹ không có thời gian để dành viết cho các con kể cả những mốc phát triển quan trọng của Diệp Linh (SN 1 tuổi, 1,5 tuổi) và những thời điểm đáng ghi nhớ của Hiếu tồ (tốt nghiệp lớp 2, dành giải HSG...). Lý do lại vẫn là công việc - mớ công việc cứ quay cuồng lộn lên lộn xuống như một chiếc đu dây làm người ta phải chóng mặt...Thế rồi bộ phim mà mẹ và Hiếu tồ cùng xem sáng nay trên Star Movie làm mẹ tỉnh ra, anh chàng nhân vật chính trong phim nói một câu chí lý "người ta làm việc để sống chứ không phải sống để làm việc" - Đúng thế, có đáng không khi lao đầu vào công việc rồi bê trễ hết việc nhà, cả ngày còn không đủ thảnh thơi và có tâm trạng để ôm những người thân yêu của mình lấy một cái thật chặt, rồi đến bố mẹ cũng không có thời gian về thăm, bản thân ốm đau cũng không rảnh mà đi kiểm tra bệnh viện còn mặt mày thì lúc nào cũng đăm chiêu cau có đến là chán! :((

Giật mình sau câu nói đấy và mẹ tự kiểm chứng lại: mẹ là mẫu người "sống để làm việc" hay "làm việc để sống" nhỉ? Có lẽ mẹ cũng không biết nữa các con ạ...Chỉ biết rằng mẹ đang cố hết sức để yêu các con thật nhiều. Sau mỗi ngày bước từ công sở về nhà dường như tay chân mẹ rã rời còn đầu óc thì căng như dây đàn, thú vui xả stress lúc đó là ngay lập tức đi gội đầu để thổi bay cơn nóng và đến khi về nhà thì hì hụi làm mấy món quà vặt phục vụ các con. Hiếu tồ thích mê mẹ chế đồ ăn vặt cho nhé: nào là nui mì xào bò này, mì Ý này, siro hoa quả các loại này, khoai tây chiên này, sữa chua này, các loại bánh này...Con trai mẹ thích đến nỗi đi khoe lung tung cho bạn bè và mấy đứa em họ về những món khoái khẩu ấy. Sau rồi về báo cáo thành tích với mẹ: "Em ấy/bạn ấy ghen tị với con lắm và bảo sao mà mẹ chiều con thế!" :))

Đưa tay quẹt gương mặt vẫn chưa ráo mồ hôi mà mẹ vui ghê lắm vì những nỗ lực của mẹ được con là người đầu tiên nhìn nhận, cũng bõ những lúc mẹ hì hục làm sữa chua, ngâm siro đến 11, 12h đêm con nhỉ? Không biết có phải do tình yêu dành cho các con hay năng lượng tự sinh từ các con truyền sang mẹ mà bao nhiêu mệt nhọc bỗng tan biến hết tự lúc nào! Hiếu tồ biết không, điều mà mẹ thích nhất là nhìn con với em Diệp Linh thật mạnh khỏe, tiếng cười của các con lúc nào cũng tràn ngập trong gia đình mình và cả những trò lí lắc của các con khiến bố mẹ cười ngất nữa. Cái trò "chạt chạt mông khô" của em buồn cười con nhỉ, em giơ hai tay lên đầu, giậm giậm một chân và quay mòng mòng. Cái điệu bộ của em sao mà yêu thế không biết, còn đáng yêu hơn cả em bé quảng cáo bỉm Hugies phải không con? :D

Thời gian này mẹ thực sự thấy vui và ý nghĩa vì những cố gắng không mệt mỏi bên gia đình. Cả tá những món ăn mới mẹ cập nhật hàng ngày rồi bê tất công thức về nấu cho mấy bố con măm, nhà cửa dọn dẹp tinh tươm theo lịch ngày chứ không phải "lịch tuần/lịch tháng" với người giúp việc theo giờ như trước nữa. Chỉ cần mẹ dành thêm chút thời gian nữa để trò chuyện với các con thôi (mà Hiếu tồ lắm chuyện thì thôi rồi ý, trên trời dưới bể việc gì con cũng kể với mẹ, cho con nói thả cửa liệu có hết 4-5 tiếng liên tục như cô bé Tô Tô Chan không ấy Hiếu tồ nhở! :D). Hy vọng là các con với bố sẽ hợp tác cùng mẹ trong việc cùng "tưới tắm" cho cái cây gia-đình-yêu-thương của chúng mình bằng cách: bố giúp mẹ việc nhà nhiều hơn này, con nghe lời hơn và bớt lý sự đi một tí này, em Diệp Linh đang mọc hai cái răng nanh đau lắm nhưng cũng đừng có ốm sốt gì này (cái này thì khó phết nhỉ :D)..vv.. và..vv..

Thôi, hôm nay mẹ lan man quá đi mất các con nhỉ, tạm ngừng để copy công thức làm bim bim khoai tây cho Hiếu tồ và sữa chua hương dâu cho Diệp Linh ngày mai, mẹ chắc chắn mai Hiếu tồ sẽ thích nhảy cà tưng lên khi nhìn thấy sản phẩm bim bim của mẹ cho mà xem, chỉ nghĩ đến đó thôi mẹ cũng thấy hồi hộp...Hẹn mai nhé 2 nhóc yêu của mẹ!

13/09/2013

Thèm...


...Thèm một người chồng khi vợ trồng cây biết vác đất lên sân thượng...
...Thèm một người chồng luôn ủng hộ và cùng thực hiện những ý tưởng trang hoàng nhà cửa của vợ...
...Thèm một người chồng khi đồ đạc trong nhà hỏng hì hụi lôi ra tháo tháo lắp lắp đến toát mồ hôi hột...
...Thèm một người chồng khi đi đến những quán ngon thì ghi ngay lại địa chỉ để lần sau đưa vợ con đến...
...Thèm một người chồng quan tâm đến sức khỏe hơn là cân nặng của vợ...
...Thèm một người chồng khi ăn cơm xong tự nguyện bảo "hôm nay anh rửa bát dùm em nhé!"...
...Thèm một người chồng khi vô tình đọc được những dòng lãng đãng do vợ viết không tỉnh queo thốt lên: "Đúng là hâm!"...
.......
.......
.......

20/08/2013

Chị viết


Có một người, khi mình buồn, chưa chắc biết cách làm mình vui, chẳng nói gì nhưng sẽ ở bên để mình không cảm thấy cô đơn trống trải.
Có một người, khi mình vui, có thể cười cùng mình như thể trên trái đất chỉ có mỗi niềm vui của hai người.
Có một người, khi mình giận, dù chẳng biết lý do vì đâu, sẵn sàng nói "Cứ trút cả vào em đây này"...
Có một người, khi mình nói, có thể hăm hở ngồi nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới bể, cua bể ốc nhồi...
Có một người, luôn cuống quýt lo "có chuyện gì không?" khi chỉ cần thấy một stt bâng khuâng của mình trên fb.
Có một người, khi vui hay khi buồn, mình luôn nghĩ đến...Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn cha mẹ, đã cho mình có được một người như thế.
— tại Dành tặng em gái yêu thương của tôi

25/07/2013

Sau cơn mưa trời lại sáng...


Xin cho con ra viện sau mấy ngày quay cuồng mất ăn mất ngủ...Giờ nhìn con mệt nằm thiêm thiếp ngủ tôi mới lại cảm nhận nỗi đau ấy, tại sao nó cứ kéo dài âm ỉ đến như vậy?

Người ta bảo giọt máu đào hơn ao nước lã, phải chăng vì thế mà những nỗi đau của chị luôn âm thầm len lỏi trong trái tim tôi mà không cách nào ngăn nó lại được...Chăm con ốm nằm viện lần này là lần thứ hai sau gần tám năm làm mẹ vậy mà tôi thấy gần như kiệt sức trong khi hết người thân này đến người thân khác vào ra...Vậy mà...những tháng năm nuôi con một mình, những trận ốm liên miên dai dẳng và những lần đem con đi cấp cứu của chị hầu như lúc nào cũng chỉ có một mình – đơn độc...

Nhiều lúc tôi không thể hiểu nổi sao chị lấy đâu ra mà nhiều sức lực đến thế - như một ngọn đèn bão dù cho mưa gió dập vùi cũng không sao làm tắt được...Chị cứ âm thầm sống, âm thầm cho đi và hiên ngang đối mặt với mọi thử thách khắc nghiệt của số phận. Sự hy sinh của chị làm tôi đau đến tận cùng. Tại sao chị không nghĩ riêng cho bản thân mình một chút, nếu sống theo cách đó có lẽ chị đã không phải khổ đau nhiều đến thế...

Lần về quê này tôi buồn nhiều hơn vui...Từ nỗi buồn mênh mang khi lần đầu ra thăm mộ ông bà tổ tiên, cho đến nỗi buồn chua chát khi phải chứng kiến những chuyện đắng lòng...

Đời tôi rất sợ phải nhìn thấy những mảnh bát vỡ - kể cả do vô ý đánh rơi hay đó là hậu quả từ những cơn thịnh nộ...Nỗi sợ ấy kéo dài đến độ ám ảnh vì khi tôi còn bé đằng sau cái bát vỡ sẽ là cơn giận lôi đình của bố và càng kinh khủng hơn khi có ai đó cố tình lấy mâm bát làm nơi trút giận. Âm thanh ấy xé nát màng nhĩ và những mảnh sắc cứa sâu vào trái tim như muốn tứa máu...Những mảnh bát sắc lẻm trộn lẫn cơm canh chỉ cần mất một ít thời gian là dọn sạch nhưng vết cắt vô hình của nó thì tôi không sao quên được...

Giá như lúc ấy có thể ôm lấy chị mà bật khóc thì tôi đã làm rồi – tôi không thể vì phải học chữ Nhẫn từ chị - Nhẫn để nuốt nước mắt chảy ngược vào trong, để vẫn thản nhiên nói cười như thể đó là chuyện chị đã sẵn sàng đón nhận. Tại sao sau bao nhiêu cố gắng không biết mệt mỏi đó lại là cái kết dành cho một người như chị? Chỉ mong rằng đó không phải là cái kết cuối cùng mà là cái kết để mở ra cho đời chị một chương mới...

Không hiểu sao lần nào gặp chị rồi ra về lúc nào trong tôi cũng trào lên một nỗi niềm khó gọi tên – cứ day dứt, khắc khoải và chua xót đến tận cùng...Để rồi lại bần thần nhẩm đọc một đoạn thơ trong bài "Tống biệt hành":
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong...
Lần nào chia tay chị tôi cũng thấy chông chênh như thế. Như lần lên Hà Nội thăm chị trước đây - khi chị đi tiễn tôi ở bến xe bụng bầu vượt mặt vẫn đòi tài xế sắp bằng được chỗ ngồi ghế trước cho em - và rồi từ vị trí ấy tôi nhìn bóng chị càng lúc càng nhỏ bé, nụ cười vẫn trên môi nhưng mắt thì ngấn nước...Ngày ấy và bây giờ lúc nào cũng thế, lúc nào chị cũng tất bật lo cho tôi từng tí như thể tôi mãi là đứa em bé dại của chị thủa nào...

Bao nhiêu lần tôi yếu đuối đầu hàng số phận là bấy nhiêu lần được chị xốc lại tinh thần, những lúc rơi xuống tận cùng của nỗi tuyệt vọng thì lúc nào chị cũng ở bên cạnh. Giá như tôi có thể sống bản lĩnh hơn để không trút vào chị những muộn phiền cho gánh âu lo của chị thêm đầy, giá như một ngày nào đó có thể thay đổi được những chuyện đã qua...Và giá như tôi có thể gánh đỡ cho chị ít nhiều những nhọc nhằn của kiếp người lắm nỗi gian truân này...

Có người đã nói rằng: “Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác”. Chị đã sống như thế, vẫn chanh chua bốp chát nhưng lại nhân hậu biết bao nhiêu, vẫn bon chen chợ đời nhưng luôn giữ được cái Tâm trong sáng, vẫn miệt mài cho đi yêu thương mà chẳng đòi hỏi người khác phải đáp trả...Những nỗi đau riêng mình chị cất giấu không cho ai nhìn thấy, chỉ khi đêm về nước mắt lại âm thầm rơi ướt đẫm trang Nhật Ký và những cơn ác mộng hãi hùng quãng đời thơ ấu trở về hành hạ chị trong những giấc mơ...Chị đem trao niềm vui và chỉ giữ cho riêng mình những đau buồn. Cứ thế, chị đã sống và in dấu trong trái tim tôi tự lúc nào không hay...

Chị bảo rằng con người ta đến được với nhau là nhờ Nhân Duyên. Có lẽ nhờ Nhân Duyên ấy mà tôi đã được là em của chị. Giữa tôi và chị luôn là những câu chuyện liên miên nên có nói với nhau nhiều đến đâu, thức thâu đêm suốt sáng để nói thì vẫn  không tài nào kết thúc được...Những bài học làm người thấm dần vào tôi qua những câu chuyện ấy, những hướng đi đúng cũng dần được mở ra và tôi biết rằng người hiểu tôi, thương tôi nhất vẫn luôn là chị. Tình thương ấy mênh mang cả đến đàn con cháu. Ở chị không hề có khái niệm “cái ngăn tủ” vớ vẩn như tôi chút nào...Để rồi tôi nhận ra rằng câu “anh em kiến giải nhất phận” thật là tàn nhẫn...Tôi và chị chẳng cần gì cao sang hay cho nhau tiền tài địa vị, chỉ cần những khoảnh khắc chị em bên nhau mà không có sự chen chân của bất kỳ “kẻ thứ ba” nào. Ấy vậy mà niềm mong ước bình dị ấy cũng bị chà đạp lên, phải chăng đàn ông là một lũ ích kỷ khi đố kỵ cả với tình chị em ruột thịt...

Con trở mình khóc, ôm con dậy bất giác hát lên lời ru não nề:
Cái cò đi đón cơn mưa
Tối tăm mù mịt ai đưa cò về
Tự nhiên ứa nước mắt vì thấy sao lời ví xa xưa sao giống chị đến thế? Mà những cánh cò thì chỉ thích bay thẳng về phía cơn giông thôi, phải không chị?

Giá như có thể quay về ngày xưa dù chỉ một lần thôi chị nhỉ? Khi em và chị ngồi chung một võng cùng đu đưa dưới khoảng sân trăng sáng, trong hương đêm nồng nàn với mùi dạ hương,  thoang thoảng mùi hoa cau và lấp ló màu trắng muốt của khóm quỳnh vừa nở...còn những câu chuyện thì cứ mãi miên man không dứt chẳng cần phải vướng bận thời gian, không gian hay bất kỳ điều gì khác...

Những ký ức thời thơ ấu với những lằn roi ngang dọc, với nỗi buồn nhiều hơn niềm vui cứ lần lượt hiện về bằng những câu chuyện kể. Dù muốn dù không thì ký ức cũng là những điều không thể phai nhòa và nếu như không có tuổi thơ bão táp ấy thì có lẽ em cũng không cảm nhận hết tình thương mà chị đã dành cho em nhiều đến thế, từ những lần em ốm chị dỗ dành cho ăn từng thìa cơm đến những lần phải đưa cả em đến lớp học để trông, từ những lúc hai chị em ôm nhau khóc vì cái chết của một con thỏ đến những lúc trốn chạy khỏi đòn roi...Và trong hố nước đen ngòm ấy em có thể ngoi lên vì có bàn tay chị kéo: “Cố lên rồi sẽ qua thôi...

Như lúc này em muốn bên cạnh chị biết bao nhiêu...Muốn nói với chị thật nhiều mà không sao mở lời ra nói được...Có lẽ em chỉ có thể nói một câu đơn giản mà chị đã từng nói với em: “Cố lên rồi sẽ qua thôi...” và em tin chắc rằng chị sẽ không - bao - giờ - gục - ngã...

Mong sao sau cơn mưa trời sẽ lại sáng...


18/03/2012

Tuổi thơ

Trước khi đi ngủ, con trai níu tay nằng nặc bắt mình kể chuyện mới đồng ý vào giường. "Con muốn nghe chuyện gì nào?", "Chuyện khỉ và rùa đi ăn trộm trứng mẹ nhé!" "Không! Chuyện ý mẹ mới kể đêm qua rồi, để mẹ kể chuyện hồi bé của mẹ cho con nghe nhé!". Con trai yêu "vâng" khe khẽ rồi rúc vào lòng mẹ, đôi mắt mở to long lanh với vẻ đầy háo hức...

Và rồi tuổi thơ của mình hiện về như một cuốn phim quay chậm trong từng lời kể với con...



Ngày trước, khu nhà mà mình sống cùng bố mẹ là một khu tập thể 5 tầng nên sân chơi của đám trẻ con là một đám đất rộng ngay trước mặt lối vào khu tập thể ấy. Với trẻ con hồi đó, đám đất ấy dường như là một thiên đường. Hàng ngày lũ trẻ con túm năm tụm ba
bày trò chơi, chơi chán lại bày trò nghịch phá. Trò được chơi nhiều nhất là cắm đồn, bắn thầm, nhà cửa, gẩy dây chun, chập chưởng, ô ăn quan, chuyền bóng, bịt mắt bắt dê...

Trò cắm đồn chơi bằng cách lấy một cái kim quấn vào mấy cọng lông gà, sau đó vẽ một ma trận hình trôn ốc trên nền đất ẩm. Cuối cùng hai người chơi như kiểu phi tiêu (chỉ khác là chơi trên mặt đất) vào những khe hở sao cho cây kim không phóng vào vạch và theo hướng đi dần vào tâm hình trôn ốc. Ai là người đến đích trước sẽ thắng.

Trò bắn thầm thú vị hơn vì chia làm 2 đội, mỗi đội từ 4-5 người đứng cách nhau khoảng 5m, mặt đối mặt
. Sau đó người chủ trò đứng giữa chỉ để lần lượt nghe xem người của đội này bắn người nào của đội kia bắng cách nói thầm tên của "địch" vào tai chủ trò. Đến lượt đội kia lên mà đúng phải người đã bị "bắn" thì coi như đội kia mất quân. Ngày xưa mình chơi trò này rất láu cá bằng cách khi thì thầm vào tai chủ trò mình muốn "bắn" đứa A nhưng lại nhìn đứa B, thế là chúng nó bị trúng kế nên mình toàn thắng...

Trò nhà cửa cũng rất vui bằng cách giả vờ làm người lớn, lũ trẻ lôi hết chăn chiếu màn mùng của bố mẹ treo lên làm "nhà", rồi phân vai ai là chồng, ai là vợ, ai là con, ai là bác bán hàng...Trước khi chơi đống đồ hàng xanh đỏ được đổ ra để...chia tài sản. Đứa cái nồi, đứa cái chảo, đứa cái bát...thế là ba, bốn "hộ gia đình" được mọc lên sang chào hỏi mua bán í ới với nhau rất là rôm rả.

Trò gẩy dây chun và chập chưởng là hai trò đỏ đen của bọn trẻ con thời đó vì đứa nào thua sẽ lấy được chiến lợi phẩm từ đứa kia. Mỗi đứa một nắm dây chun số lượng bằng nhau tung vù ra sân, sau đó lần lượt từng đứa gẩy sao cho một cái dây chun được gẩy nằm đè một phần lên cái dây chun kia là thu được cả hai chiếc, còn chập chưởng là áp hai tấm ảnh bé bằng lòng bàn tay cùng giơ lên hô: 1-2-3 chập chưởng và đập vào nhau, ảnh của đứa nào ngửa hình lên là thắng ăn được cả hai chiếc, còn cùng sấp, cùng ngửa coi như hoà...

Trò ô ăn quan thì ai cũng biết vì nó quá nổi tiếng rồi nhưng thời của mình toàn kẻ ô với phấn bảng và chơi bằng hạt na hoặc sỏi, chẳng có những viên đá màu xanh đỏ đắt tiền, bắt mắt như bây giờ mà bọn mình vẫn chơi mê mẩn không biết chán, nền nhà đứa nào cũng chi chít bao nhiêu là vết phấn kẻ ô.

Chơi chuyền bóng cũng hay, chỉ với một quả bóng bàn (hoặc bóng tennis) và mười que tính là có thể chơi được trò này. Đầu tiên tâng bóng lên rồi rải que tính xuống chân, sau đó vừa nhặt que tính vừa đọc đồng dao: "Hai cô chị, hai cô em, hai ăn kem, hai hạt mít, hai lên ba...Ba quả na, ba quả bưởi, ba thổi xôi, một lên bốn..." Sau mỗi một bàn là phải chuyền, chuyền đơn chuyền kép tuỳ vào level của hai người chơi nhưng hầu như từ bàn 5 trở lên là hay bị rơi bóng chạm đất trước khi chuyền xong. Và như thế cũng đồng nghĩa là mất lượt chơi..Trò này thiên về sự khéo léo chứ không có tính "trí tuệ" như trò bắn thầm.

Trò trốn tìm cực kỳ thú vị, sau một hồi oẳn tù tì, ai bét sẽ phải đứng úp mặt vào tường đọc "5-10-15..." sao cho đủ 100 rồi mới được mở mắt, trong khi đó những người còn lại sẽ đi trốn, chỗ trốn có thể là gậm bàn, hốc cây, khe cửa...miễn sao không được xa quá 10m là ok. Ai là người bị tìm thấy sẽ thua cuộc để thế chân và việc đổi vai diễn ra, trò chơi cứ thế tiếp tục...

Còn rất nhiều trò chơi tuổi thơ mà mình kể mãi, kể mãi, con trai vẫn cứ háo hức nghe, thỉnh thoảng phá lên cười...Đến khi kể đến đoạn đi ăn trộm trái cây thì cu cậu cười chảy cả nước mắt...

Đó là lần mình với mấy thằng nhóc hàng xóm rủ nhau đi trộm trái cây ở một cái vườn bé tí khu tập thể 3 tầng. Khu vườn đó chỉ khoảng 12m vuông, trồng 1 cây khế chua, một cây trứng gà, mấy luống mùng tơi và được rào bằng hàng rào râm bụt. Chỉ có thế mà cũng hấp dẫn được lũ trẻ nghịch như quỷ sứ tụi mình.

Hôm đó mình được phân vai đứng ngoài canh chừng cho hai đứa kia vạch rào chui vào để trèo cây trộm quả. Hai đứa trèo, một đứa canh, thỉnh thoảng lại "bụp" một quả khế hoặc một quả trứng gà (khế thì bé tẹo chua loét còn trứng gà thì xanh lè). Bỗng chốc chó sủa om sòm...ngay dưới gốc cây, hai thằng trên cây tá hoả trèo ra cành ngoài rồi phi thân qua rào xuống đường, ba đứa túm lấy nhau chạy trối chết. Mà hai thằng kia chẳng bị gãy tay hay trật chân, thế mới tài chứ! Về đến nhà chia nhau đống chiến lợi phẩm chám òm rồi ôm nhau cười như nắc nẻ...

Con trai có hỏi mình "Đi ăn trộm thế không sợ công an bắt à mẹ?", mình phì cười giải thích với con rằng tuy rất sợ bị người ta bắt nhưng ngày xưa
cuộc sống rất thiếu thốn, áo không đủ mặc, cơm ăn không đủ no...và trẻ con ít được sự quan tâm của bố mẹ hơn bây giờ, những trò tiêu khiển chỉ là trò tự nghĩ ra và việc đi vặt trộm trái cây cũng được coi là một trò chơi - một trò chơi để thoả mãn phần nào cho cái dạ dày thời bao cấp khốn khó ấy (cái gì cũng có thể nhặt nhạnh mà ăn được thậm chí đến cả cái rễ sắn dây người ta mới vùi để trồng cũng bới lên ăn, hoa phượng, quả bàng, lá dâu da...cũng có thể cho vào miệng rồi ăn một cách ngon lành)

Đó là một trò chơi có lẽ là không ngoan tẹo nào nhưng thời đó chẳng ông bố bà mẹ nào có đủ hơi sức mà trông chừng lũ con lóc nhóc suốt ngày nghịch phá được và những đám trẻ "phá làng - phá xóm" ấy khi lớn lên chẳng dễ mấy ai quên một tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm như thế!

Con chìm vào giấc ngủ rồi mà mình vẫn như bồng bềnh cùng những ngày tháng cũ - thời tay trần, chân đất lấm lem rong chơi, một thời chẳng bao giờ phải lo rằng ngày mai mình sẽ bắt đầu và kết thúc như thế nào...Ôi, tuổi thơ tôi...


Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

2 Bình luận

Hoa Xương Rồng2120:57 20-03-2012

dạo này em bận quá đúng k? chị k thấy em đâu..

thanhhuyen15:51 25-03-2012

Vâng, đúng là dạo này em bận quá chị ạ, thế mới chán chứ!

----------------------------------------------------------------

Barbara Huong11:05 20-03-2012

Chính ra nhiều lúc tôi thấy thương các con mình vì không có được sự vui chơi thoải mái như thế đấy.

thanhhuyen16:03 25-03-2012 

Uh! Chúng mình cứ bắt đầu bằng bài ca muôn thủa, rằng "Thời của bố mẹ không sướng như các con bây giờ đâu" nhưng ngẫm lại thì thấy điều đó chưa hẳn đúng...Sự sướng khổ nằm tròng cách nhìn nhận của mỗi người...Tặng nàng một câu chuyện để chiêm nghiệm nhé! http://songdep.xitrum.net/nghethuatsong/45.html

01/03/2012

"Đồng sàng..."

Những lúc công việc bề bộn thế này, việc over time, việc học, việc nhà, việc lo xin học cho con vào lớp chọn...tất cả dồn lại nguyên một đống làm mình cố như muốn hụt hơi...

Sếp luôn có câu cửa miệng: "Đã đến cơ quan là mọi việc cá nhân đều phải gác sang một bên"...Mình đã làm được điều đó rất tốt nhưng...đằng sau những tiếng cười, những chỉ huy, những mệnh lệnh và sắp đặt công việc, mình lại cảm thấy vô cùng yếu đuối và đơn độc trên hành trình ấy...

Có người đã nói "đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn thấp thoáng bóng dáng của người vợ", còn đằng sau (một chút) thành công của người đàn bà thì là điều gì? Mình buồn đến vô hạn khi trên con đường sự nghiệp của chồng mình luôn là người đầu tiên cổ vũ và là người cuối cùng thấu hiểu, còn anh - dường như anh xem thường những thành quả của phụ nữ nhiều hơn mình tưởng....

Mình đang stress và thực sự muốn bùng nổ, giá như anh có thể san sẻ đôi chút gánh nặng cho mình lúc này...Nhưng mệt mỏi và vô vọng vì nói mãi rồi nhưng hình như anh sinh ra chỉ để được phục vụ vô điều kiện...

Từ chuyện to cho đến chuyện nhỏ, từ chuyện làm giấy tờ nhà cho đến việc thú nuôi cây cảnh nhất nhất cái gì cũng là mình mà nếu chẳng may anh có tham gia thì mục đích...phá đám là chủ yếu.

Đơn cử như chuyện nhỏ tí là mình nuôi mèo, lặn lội đem con mèo từ nhà ông ngoại bên HP về nuôi thế mà hai mẹ con năn nỉ ỉ ôi kiểu gì anh cũng không cho nuôi trong nhà vì ghét cay ghét đắng động vật. Sau rồi mình phải đem nó lên tầng thượng và nuôi ở sân phơi , thế mà rồi cũng chẳng yên vì anh quá đáng đến mức cả ngày không nỡ cho con mèo ăn mà chờ bằng được mình đi học về với bộ mặt tỉnh queo: "Mèo của em thì em đi mà cho ăn".


Thương con mèo đói mình chả kịp tắm rửa ăn uống gì, đêm hôm mò lên tầng thượng cho nó ăn . Cuối cùng mình cũng không thể tiếp tục nuôi nó theo kiểu ấy và đành bảo anh đem đi cho với điều kiện người ta phải để nuôi chứ không được ăn thịt.

Chỉ tội nghiệp con trai khi nhìn thằng bé ngây người nghe mẹ báo tin con mèo "bỏ đi". Mình không muốn nói dối con nhưng đành lòng vậy...

Con mèo ấy rất ngoan và xinh xắn, nó thèm hơi người đến nỗi cứ mỗi lần mình cho ăn là lại quấn lấy chân kêu meo meo rất tội...Mình nói với anh chăm sóc thú cưng làm cho đầu óc cực kỳ thư thái và những kẻ ghét động vật hầu hết là những kẻ vô cảm, rỗng tuếch nhưng anh chỉ cười hì hì mặc kệ mình với mớ lý thuyết "dở hơi" ấy...

Không biết anh có lúc nào băn khoăn về mình không còn mình sao chỉ vì những chuyện "bé như con kiến" ấy mà tự nhiên thấy chán chồng quá thể...Ước gì anh đi làm đâu xa nhà nguyên một hay vài tháng đi cho đỡ thấy ghét. Cuộc sống chung nhiều khi cũng thật là phiền toái và hình như mình bị tước quyền nhiều quá...Cho dù đó chỉ là những sở thích nhỏ nhoi, giản dị đến tội nghiệp...


Thực sự mình cảm thấy chuỗi ngày vừa qua thật tồi tệ, chả biết mình đang phải cố gắng vì cái gì nữa? Một bài toán cực kỳ đơn giản mà anh không bao giờ chịu hiểu, đó là nỗ lực của cả hai người cộng lại bằng hạnh phúc, còn sự quá tải của một người cộng với sự dửng dưng của người còn lại thì kết quả bằng O. Liệu cảm giác tệ hại này có phải do tác dụng phụ của "tương tác không đều" giữa mình và anh không nhỉ? 

P/s: Bực mình xả một tràng ra cái entry này, hy vọng sáng mai ngủ dậy không còn muốn chồng...đi làm xa nhà nữa!

Nguồn trích dẫn: From: thanhhuyen

15 Bình luận

  nkby1982 19:57 07-03-2012

thanhhuyen11:10 09-03-2012

Cảm ơn bạn thật nhiều nhé! Happy Woman's day for you...

Barbara Huong14:12 06-03-2012

Lâu lắm rùi, tớ cũng như nàng để rút ra một câu là " Sau sự thành công của người đàn bà là cái bóng của mình" đấy. Mà cho tớ add Huyền vào ds bạn bè nhé

thanhhuyen11:25 09-03-2012

Ở xứ mình đòi quyền bình đẳng chắc sau 50 năm nữa cũng chưa chắc xong bạn nhỉ? Tất cả luôn nằm trên giấy tờ, khẩu hiệu và sách báo chứ không phải là cuộc sống...Nên đã là thân phận đàn bà thì chỉ biết nỗ lực gấp đôi đàn ông và chấp nhận bất công như một điều dĩ nhiên phải thế thôi...
Ta cô đơn không chỉ vì thiếu sự song hành của chồng mà còn đơn độc vì cả một xã hội "nói hay hơn làm" và bất bình đẳng giới còn quá rõ rệt!
P/s: Mình đã add blog của H lâu rồi mà có xin phép đâu! Thứ lỗi nhé, hihi

Chuối00:04 06-03-2012

Heheee, này em. Hôn nhân là một bản hợp đồng cực cực lớn nhé. Để thưc hiện một cách tốt đẹp và hoàn hảo nhất thì điều kiện cần là phải có sự thỏa hiệp của cả đôi bên đấy

thanhhuyen12:22 06-03-2012

"Thỏa hiệp"- hình như ở đây đang có ẩn dụ về sự tranh chấp ngầm ấy anh nhỉ? Và điều đó thì thật khó bắt đầu với một người ngại lắng nghe như hắn của em. Haiii...zzza!

Hoa Xương Rồng2118:17 04-03-2012

đàn ông thường hay bỏ qua những điều tưởng như vụn vặt, nhưng với phụ nữ thì lại vô cùng lớn lao... chính vì thế tình cảm sẽ bị bào mòn dần nếu như em không thẳng thắn ....... vì sức chịu đựng chỉ có giới hạn mà thôi..
thử một lần nói hết với anh ấy xem... biết đâu chồng sẽ nhận ra sự vô lý của mình và thay đổi để thích nghi với em....

thanhhuyen09:26 05-03-2012

Đúng là sức chịu đựng chỉ có hạn nên em đã nói thẳng thắn rồi, không phải một lần mà rất nhiều lần nhưng được cái hắn nhà em toàn lờ đi, mặc kệ mình nói mình nghe...
Có lẽ phải học cách chấp nhận thôi, chị nhỉ?

khoaitaychien_votudi11:37 04-03-2012
Em ghé thăm chị.hihi. Entry có vẻ bức xúc quá Chúc chị và gia đình cuối tuần vui vẻ và ấm áp nhé!

thanhhuyen09:15 05-03-2012

Uh, thank em! Mà đã bức xúc là phải nói ngay không để lâu nó nguội mất em ạ!

An&Na22:18 03-03-2012

Ừ, nghe em kể vụ 'mèo' trong còm, đúng là thấy ...éo le và hoàn cảnh wá cớ. .
Chị cũng có 1 kỷ niệm, không 'thảm' như em nhưng 'éo ne' không kém nhé.
Ngày đó, chị cũng hí hửng đi ôm một chú Cún Lucky về, định cho Na biết yêu thương đv ấy. Thế mà bà ngoại - ngày ấy mẹ chị lên trông bé giùm chị - 'xua đuổi' nó quá chừng. Bà sợ dơ, và lông chó. hic hic...Cuối cùng, hết cách, em chị phải cắp con chó đi ''nhờ ông đoái thương mà cho tôi ký thác con chó này''  (nhái theo cải lương vở Tô Ánh Nguyệt ấy)  (gửi 1 ông tốt bụng nào ấy)...

Thôi, bỏ qua chuyện mèo và chó nhé. Chuyện ....người luôn vui nha.

thanhhuyen09:20 05-03-2012

Nhìn thú cưng của mình thảm thương vậy chỉ muốn kiếm bình nước trà rót vào lỗ mũi lão chồng đang nằm ngáy o o thôi chị nhỉ? Em là em vẫn còn tức hắn lắm nên "chuyện người" chưa vui được, hị hị...

sachoatigon21:27 03-03-2012

Co chút chút đấy bạn à

thanhhuyen09:13 05-03-2012

Xin chia sẻ với bạn mình

sachoatigon16:06 03-03-2012

Đằng sau sự thành công của đàn bà là tiếng thở dài và cằn nhằn của người chồng . Chán mà vẫn phải chịu đó TH à . Cố lên, cố lên

thanhhuyen21:05 03-03-2012

Cảm ơn vì Gôn đã cổ vũ cho tớ, mà nghe như chuyện này chả riêng mình tớ gặp thì phải! Có lẽ chỉ khác một điều là tớ hay "càm ràm" thôi, đúng không cô bạn?

sachoatigon16:06 03-03-2012

Đằng sau sự thành công của đàn bà là tiếng thở dài và cằn nhằn của người chồng . Chán mà vẫn phải chịu đó TH à . Cố lên, cố lên

thanhhuyen21:20 03-03-2012

Có cùng cảnh ngộ với tớ không mà bình luận không trượt câu nào vậy ta?!

Miên Du16:01 02-03-2012

Em bị bệnh mất ngủ chị à, giấc ngủ em rất ngắn và chập chờn. Những ngày mệt mỏi căng thẳng và toan lo thì lại khó hơn, 2,3h sáng mới ngủ được. Chị cũng thức khuya quá đi mất.
Đọc những entry của chị, ngưỡng mộ chị quá. Đàn bà dễ có mấy tay. Chu toàn công việc, đảm đang việc nhà :). Em thì vụng về và sắp làm dâu rồi mà còn dại quá chừng! :) Em sợ cái cảnh xa thơm gần thối như chị nói, mà tâm lý phụ nữ thi thoảng cứ muốn cái gì mới mẻ là lạ một chút. Chán ghê.. hì hì

thanhhuyen21:24 03-03-2012

Mấy hôm lão nịnh bợ trông thấy chị ở đâu là ghé vào ôm ngay lúc đó nhưng khi thì...ăn cùi chỏ, hôm qua còn bị ủn một phát rớt xuống đất nghe cái bịch! Đáng ghét làm vậy cho chừa, phải không nhỏ?

Onlyloveyouhmhd15:00 02-03-2012

Là phụ nữ nên có nhiều điều phải muốn lắm Út ạ và cái muốn luôn đi một cặp trái ngược nhau. Hôm nay đã hết strees rồi chứ, vui nhiều nhé!

thanhhuyen21:28 03-03-2012

Stress thì đỡ đỡ rồi chị ạ nhưng dòm cái mặt vẫn thấy ghét ghét nên em không thèm nói chuyện. (Tức vậy mà cơm vẫn phải nấu cho ăn, quần áo vẫn phải giặt cho mặc...Không có cách nào trả đũa cho thật ghê gớm! Ngược lại vẫn phải chăm sóc như chưa hề...có chuyện gì xẩy ra, điên thế!)

An&Na14:35 02-03-2012

hờ hờ, cứ ước thế đi, đảm bảo 2 ngày sau lại 'loạn' lên đi tìm chồng cho coi. Thế đã b.r được chửa?
Vụ nuôi mèo tếu nhỉ- Còn vụ chồng dửng dưng - ít quan tâm tới vợ, chị thấy nhiều lắm. Có lẽ đàn ông đa phần là vậy- Có lẽ họ mặc nhiên xem sự 'đi - về, có mặt, tồn tại với mình đã là sự 'chia sẻ' to lớn lắm rồi đấy. ...Hoặc họ chỉ để tâm tới gì to tát thôi. Nhất là vợ giỏi thì...khỏi phải lo. 

thanhhuyen20:57 03-03-2012

Vụ nuôi mèo làm em ấm ức gần chết thế mà chị còn khen tếu nữa! Nếu chị biết con vật tội nghiệp của mình phải liều lao thân từ tầng ba xuống đất chỉ để đi kiếm ăn vì quá đói, sau một tuần nó tìm được đường về nhà giữa đêm khuya với thân hình gầy trơ xương và nhem nhuốc bẩn thỉu thì mới thấy thật đau lòng mà không muốn cười tẹo nào cả, lúc mở cửa cho nó vào nhà thực sự em chỉ muốn rớt nước mắt ra thôi...

An&Na14:34 02-03-2012

hờ hờ, cứ ước thế đi, đảm bảo 2 ngày sau lại 'loạn' lên đi tìm chồng cho coi. Thế đã b.r được chửa?
Vụ nuôi mèo tếu nhỉ- Còn vụ chồng dửng dưng - ít quan tâm tới vợ, chị thấy nhiều lắm. Có lẽ đàn ông đa phần là vậy- Có lẽ họ mặc nhiên xem sự 'đi - về, có mặt, tồn tại với mình đã là sự 'chia sẻ' to lớn lắm rồi đấy. ...Hoặc họ chỉ để tâm tới gì to tát thôi. Nhất là vợ giỏi thì...khỏi phải lo. 

thanhhuyen21:29 03-03-2012

Hì hì..muốn br được thì phải thiên thời, địa lợi, nhân hoà chị ạ mà bây chừ trong ba điều kiện ấy thì em gần như hỏng mất 2 rưỡi rồi...Đành ngậm ngùi chuyển sang phương án...dài hơi vậy! Hic!

Lộc Vừng11:15 02-03-2012

....tự nhiên thấy chán chồng quá thể...Ước gì anh đi làm đâu xa nhà nguyên một hay vài tháng đi cho đỡ thấy ghét.
....Bực mình xả một tràng ra cái entry này, hy vọng sáng mai ngủ dậy không còn muốn chồng...đi làm xa nhà nữa!
Hihi. Thế là biết điều đó em. Ước thế mà vẫn hi vọng thế. Ước là điều khó xảy ra. Còn hi vọng lại là cái có thể.
Chị có nhiều lần Ước ngược lại với em. Nói tóm lại cái gì ta không có được thì mới ước. Chắc hôm nay em hết ước rồi. Hi vọng em lại yêu chồng dào dạt như .......ngoài những lúc thấy ghét

thanhhuyen20:33 03-03-2012

Đúng rồi chị ạ, người ta chỉ ước cái mà mình không có thôi và cái gì quá nhiều cũng không tốt, ngọt quá hoá khét mà chua quá thì ê răng đúng không chị?
Em thì được cái bực mình là phải xả ra ngay không để lâu sẽ phát rồ mất! Hy vọng nói được ra rồi sẽ nhanh chóng...lấy lại cảm tình với anh xã đáng ghét ấy...

CUA06:27 02-03-2012

Chết rồi, chán chồng rồi gào lên trên mạng nhá! Triệu chứng... Nặng rồi đây! 

thanhhuyen
20:45 03-03-2012
Hứ! Chán thì ai mà chả gào lên? Không gào "hắn" lại tưởng mình không việc gì "hắn" cứ vô tư phát huy thì có mà chít ah? Anh Cua chỉ bênh vớ bênh vẩn là không ai bằng!

14/02/2012

Gửi chàng Ngốc!

Mình thích nhất là hoa ly tím...Thích vì màu sắc ấm áp, thích vì mùi hương thơm đến mê hoặc của nó...Anh ấy cũng biết nhưng 6 năm rồi mà mình chỉ được tặng đúng loài hoa mình thích có một lần...Hôm nay, mình hồi hộp mong chờ sau bữa cơm ngon do anh nấu, sau đống bát đũa bừa bộn anh dọn...là một cành ly ngát hương trong phòng ngủ!

Ngốc ơi! Em nói cho anh biết rồi, không cần phải hỏi tổng đài Viettel nữa nhé! Yêu anh!
Nguồn trích dẫn (0)
Tìm tag: From: thanhhuyen

8 Bình luận

an nhiên10:49 22-02-2012

hạnh phúc quá đỗi ngọt ngào chị à.

thanhhuyen13:45 22-02-2012


Miên Du16:50 16-02-2012

có những hp, đơn giản chừng ấy nhưng ấm áp và bình dị chị nhỉ? đôi khi đơn giản chỉ là 1 nhành hoa, 1 viên kẹo hay 1 sms cũng đủ cho mình thấy hạnh phúc và yên lòng...
chúc cho mái ấm gia đình c mãi vững bền vậy nhé!
Lần sau nhớ méc chàng là em thích hoa "đồng tiền" nha 

thanhhuyen13:09 18-02-2012
Có những điều đơn giản như thế nhưng các hắn nhà ta ngốc lắm, mãi chả chịu hiểu...Tức cú em nhỉ?
P/s thêm: Hoa "đồng tiền" chị chả thích vì không cần thích thì hắn vẫn tặng (nộp) đều mà...

lao quangthau09:39 15-02-2012

  Thế đã nhận được cành Ly đó chưa Em ? Anh cũng rất thích ngửi mùi hoa đó ! Ngày mới nhiều may mắn Em nhé !

thanhhuyen13:04 18-02-2012

Lại tiếp tục "không" anh ạ! Anh í bảo em là anh í vẫn tặng "hoa truyền thống" như mọi năm, thế mới chán chứ!

Onlyloveyouhmhd08:28 15-02-2012

Valentine trọn vẹn đúng kg Út? Chị cũng rất vui Út ạ.

thanhhuyen13:10 18-02-2012

Lâu lắm mới thấy tâm trạng của chị Hai tốt như thế, Út chúc mừng chị nhé!

Khiết Đan23:01 14-02-2012

Chúc bạn luôn hạnh phúc nhé !

thanhhuyen13:12 18-02-2012

Cảm ơn bạn nhiều, mình cũng hy vọng mọi chuyện sớm qua và niềm vui sẽ trở về bên bạn...

theanh7514:21 14-02-2012


chúc TH mùa valentine như ý nghĩ...hê hê...
đc 01 cành ly và 01 người chồng lý tưởng...nhé..

thanhhuyen13:14 18-02-2012

Cảm ơn anh! Hoa hồng của anh đẹp thật đấy! Không biết anh mình vụ "Vay lung tung" có gì hay không mà điệu cười...gian khó tả thế? Hê hê hê...

NHƯ TÂM13:50 14-02-2012

Bạn rất hạnh phúc ngày Tình yêu! Chúc thêm nhiều hơn nữa...

thanhhuyen13:43 18-02-2012

Vâng, chúc hạnh phúc cả cho bạn nữa nhé!

An&Na13:43 14-02-2012

 quẳng cành hoa, dựt tem đã. ừ, mà nàng thích hoa khác cơ, không ném hoa nữa.
này nhá:
-

thanhhuyen13:45 18-02-2012

Hì hì, gì chứ hoa hoét cây cối thì loại nào em cũng thích...Chỉ có điều hoa Ly là thích nhất thôi! Cảm ơn chị vì "quẳng hoa - giật tem", cảm ơn chị - vì tất cả!

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
Lên đầu trang
Xuống cuối trang