25/07/2013

Sau cơn mưa trời lại sáng...


Xin cho con ra viện sau mấy ngày quay cuồng mất ăn mất ngủ...Giờ nhìn con mệt nằm thiêm thiếp ngủ tôi mới lại cảm nhận nỗi đau ấy, tại sao nó cứ kéo dài âm ỉ đến như vậy?

Người ta bảo giọt máu đào hơn ao nước lã, phải chăng vì thế mà những nỗi đau của chị luôn âm thầm len lỏi trong trái tim tôi mà không cách nào ngăn nó lại được...Chăm con ốm nằm viện lần này là lần thứ hai sau gần tám năm làm mẹ vậy mà tôi thấy gần như kiệt sức trong khi hết người thân này đến người thân khác vào ra...Vậy mà...những tháng năm nuôi con một mình, những trận ốm liên miên dai dẳng và những lần đem con đi cấp cứu của chị hầu như lúc nào cũng chỉ có một mình – đơn độc...

Nhiều lúc tôi không thể hiểu nổi sao chị lấy đâu ra mà nhiều sức lực đến thế - như một ngọn đèn bão dù cho mưa gió dập vùi cũng không sao làm tắt được...Chị cứ âm thầm sống, âm thầm cho đi và hiên ngang đối mặt với mọi thử thách khắc nghiệt của số phận. Sự hy sinh của chị làm tôi đau đến tận cùng. Tại sao chị không nghĩ riêng cho bản thân mình một chút, nếu sống theo cách đó có lẽ chị đã không phải khổ đau nhiều đến thế...

Lần về quê này tôi buồn nhiều hơn vui...Từ nỗi buồn mênh mang khi lần đầu ra thăm mộ ông bà tổ tiên, cho đến nỗi buồn chua chát khi phải chứng kiến những chuyện đắng lòng...

Đời tôi rất sợ phải nhìn thấy những mảnh bát vỡ - kể cả do vô ý đánh rơi hay đó là hậu quả từ những cơn thịnh nộ...Nỗi sợ ấy kéo dài đến độ ám ảnh vì khi tôi còn bé đằng sau cái bát vỡ sẽ là cơn giận lôi đình của bố và càng kinh khủng hơn khi có ai đó cố tình lấy mâm bát làm nơi trút giận. Âm thanh ấy xé nát màng nhĩ và những mảnh sắc cứa sâu vào trái tim như muốn tứa máu...Những mảnh bát sắc lẻm trộn lẫn cơm canh chỉ cần mất một ít thời gian là dọn sạch nhưng vết cắt vô hình của nó thì tôi không sao quên được...

Giá như lúc ấy có thể ôm lấy chị mà bật khóc thì tôi đã làm rồi – tôi không thể vì phải học chữ Nhẫn từ chị - Nhẫn để nuốt nước mắt chảy ngược vào trong, để vẫn thản nhiên nói cười như thể đó là chuyện chị đã sẵn sàng đón nhận. Tại sao sau bao nhiêu cố gắng không biết mệt mỏi đó lại là cái kết dành cho một người như chị? Chỉ mong rằng đó không phải là cái kết cuối cùng mà là cái kết để mở ra cho đời chị một chương mới...

Không hiểu sao lần nào gặp chị rồi ra về lúc nào trong tôi cũng trào lên một nỗi niềm khó gọi tên – cứ day dứt, khắc khoải và chua xót đến tận cùng...Để rồi lại bần thần nhẩm đọc một đoạn thơ trong bài "Tống biệt hành":
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong...
Lần nào chia tay chị tôi cũng thấy chông chênh như thế. Như lần lên Hà Nội thăm chị trước đây - khi chị đi tiễn tôi ở bến xe bụng bầu vượt mặt vẫn đòi tài xế sắp bằng được chỗ ngồi ghế trước cho em - và rồi từ vị trí ấy tôi nhìn bóng chị càng lúc càng nhỏ bé, nụ cười vẫn trên môi nhưng mắt thì ngấn nước...Ngày ấy và bây giờ lúc nào cũng thế, lúc nào chị cũng tất bật lo cho tôi từng tí như thể tôi mãi là đứa em bé dại của chị thủa nào...

Bao nhiêu lần tôi yếu đuối đầu hàng số phận là bấy nhiêu lần được chị xốc lại tinh thần, những lúc rơi xuống tận cùng của nỗi tuyệt vọng thì lúc nào chị cũng ở bên cạnh. Giá như tôi có thể sống bản lĩnh hơn để không trút vào chị những muộn phiền cho gánh âu lo của chị thêm đầy, giá như một ngày nào đó có thể thay đổi được những chuyện đã qua...Và giá như tôi có thể gánh đỡ cho chị ít nhiều những nhọc nhằn của kiếp người lắm nỗi gian truân này...

Có người đã nói rằng: “Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác”. Chị đã sống như thế, vẫn chanh chua bốp chát nhưng lại nhân hậu biết bao nhiêu, vẫn bon chen chợ đời nhưng luôn giữ được cái Tâm trong sáng, vẫn miệt mài cho đi yêu thương mà chẳng đòi hỏi người khác phải đáp trả...Những nỗi đau riêng mình chị cất giấu không cho ai nhìn thấy, chỉ khi đêm về nước mắt lại âm thầm rơi ướt đẫm trang Nhật Ký và những cơn ác mộng hãi hùng quãng đời thơ ấu trở về hành hạ chị trong những giấc mơ...Chị đem trao niềm vui và chỉ giữ cho riêng mình những đau buồn. Cứ thế, chị đã sống và in dấu trong trái tim tôi tự lúc nào không hay...

Chị bảo rằng con người ta đến được với nhau là nhờ Nhân Duyên. Có lẽ nhờ Nhân Duyên ấy mà tôi đã được là em của chị. Giữa tôi và chị luôn là những câu chuyện liên miên nên có nói với nhau nhiều đến đâu, thức thâu đêm suốt sáng để nói thì vẫn  không tài nào kết thúc được...Những bài học làm người thấm dần vào tôi qua những câu chuyện ấy, những hướng đi đúng cũng dần được mở ra và tôi biết rằng người hiểu tôi, thương tôi nhất vẫn luôn là chị. Tình thương ấy mênh mang cả đến đàn con cháu. Ở chị không hề có khái niệm “cái ngăn tủ” vớ vẩn như tôi chút nào...Để rồi tôi nhận ra rằng câu “anh em kiến giải nhất phận” thật là tàn nhẫn...Tôi và chị chẳng cần gì cao sang hay cho nhau tiền tài địa vị, chỉ cần những khoảnh khắc chị em bên nhau mà không có sự chen chân của bất kỳ “kẻ thứ ba” nào. Ấy vậy mà niềm mong ước bình dị ấy cũng bị chà đạp lên, phải chăng đàn ông là một lũ ích kỷ khi đố kỵ cả với tình chị em ruột thịt...

Con trở mình khóc, ôm con dậy bất giác hát lên lời ru não nề:
Cái cò đi đón cơn mưa
Tối tăm mù mịt ai đưa cò về
Tự nhiên ứa nước mắt vì thấy sao lời ví xa xưa sao giống chị đến thế? Mà những cánh cò thì chỉ thích bay thẳng về phía cơn giông thôi, phải không chị?

Giá như có thể quay về ngày xưa dù chỉ một lần thôi chị nhỉ? Khi em và chị ngồi chung một võng cùng đu đưa dưới khoảng sân trăng sáng, trong hương đêm nồng nàn với mùi dạ hương,  thoang thoảng mùi hoa cau và lấp ló màu trắng muốt của khóm quỳnh vừa nở...còn những câu chuyện thì cứ mãi miên man không dứt chẳng cần phải vướng bận thời gian, không gian hay bất kỳ điều gì khác...

Những ký ức thời thơ ấu với những lằn roi ngang dọc, với nỗi buồn nhiều hơn niềm vui cứ lần lượt hiện về bằng những câu chuyện kể. Dù muốn dù không thì ký ức cũng là những điều không thể phai nhòa và nếu như không có tuổi thơ bão táp ấy thì có lẽ em cũng không cảm nhận hết tình thương mà chị đã dành cho em nhiều đến thế, từ những lần em ốm chị dỗ dành cho ăn từng thìa cơm đến những lần phải đưa cả em đến lớp học để trông, từ những lúc hai chị em ôm nhau khóc vì cái chết của một con thỏ đến những lúc trốn chạy khỏi đòn roi...Và trong hố nước đen ngòm ấy em có thể ngoi lên vì có bàn tay chị kéo: “Cố lên rồi sẽ qua thôi...

Như lúc này em muốn bên cạnh chị biết bao nhiêu...Muốn nói với chị thật nhiều mà không sao mở lời ra nói được...Có lẽ em chỉ có thể nói một câu đơn giản mà chị đã từng nói với em: “Cố lên rồi sẽ qua thôi...” và em tin chắc rằng chị sẽ không - bao - giờ - gục - ngã...

Mong sao sau cơn mưa trời sẽ lại sáng...


01/07/2013

Cái ngăn tủ

Mình đã đọc ở đâu đó rằng: "Trái tim con người ta cũng chỉ có giới hạn giống như cái ngăn tủ, thêm thứ này vào thì phải bỏ bớt thứ kia ra". Áp dụng với mình thấy câu đó trước nay không sai bao giờ, kể cả đó là tình yêu đối với các con...

Sinh Diệp Linh, rồi bận chăm con, bận việc nhà, bận công kia chuyện nọ...mình như rối lên suốt 24 tiếng một ngày. Thời gian để trò chuyện, âu yếm cu Hiếu dường như bị đánh cắp tự lúc nào. Đôi lúc thấy con ngẩn ngơ nhìn mẹ cưng nựng em rồi buột miệng hỏi mẹ: "Mẹ ơi, hồi con bé mẹ có yêu con như yêu em không?", rồi những lúc nghe con dỗ em: "Em phải ngoan nhé, không sau này lớn như anh là không được mẹ chiều nữa đâu!"...

Những lời nói ngây thơ của con nhưng vẫn làm mình chạnh lòng, phải chăng lâu nay mình thiếu quan tâm đến con, ít yêu con hơn trước? Ngay cả nhật ký cho các con cũng dành phần nhiều cho Diệp Linh, vậy mà con chỉ dừng lại ở việc so sánh chứ không đố kỵ vì con đã được mình dạy cho cách yêu em ngay từ khi em còn chưa chào đời...

Con ít được yêu chiều hơn trước thậm chí còn bị bố mẹ trách mắng nhiều hơn vì những lúc con nghịch làm em giật mình, hay va phải làm em khóc thét. Thời gian mẹ dành trọn vẹn cho con nhất là lúc em đã say ngủ, lúc ấy mẹ khe khẽ ôm con vào lòng, cố gắng "bù đắp" cho những lúc con trai thèm hơi mẹ mà không được vỗ về...

Nhớ lúc chưa sinh em, thói quen hàng ngày của con là đi học về tới việc đầu tiên là chạy vào ôm mẹ, thơm cái "chút" lên...môi mẹ, rồi mỗi khi uống sữa là mỗi lần con ngâm nga thật lâu để...sờ má mẹ. Nhờ thói quen này của con mà mẹ biết thêm một hãng sữa mới, đó là sữa Sờ Má vì có lần con bảo: "Uống sữa Sờ Má thích nhất vì má mẹ ấm, sờ vào thích lắm!". Những thói quen đáng yêu này của con đã biến mất tự lúc nào vì mỗi lần con lại gần là mỗi lần "để yên cho em ngủ con", "từ từ đã, mẹ đang bận cho em ăn"..vv..và..vv.. 

Hình như mẹ đã sai rồi...

Người ta hay bảo nước mắt chảy xuôi, rằng tình yêu bố mẹ dành cho con cái là bao la nhất nhưng mẹ không nghĩ thế vì tình yêu con dành cho mẹ cũng rộng lớn đến vô cùng, con có thể ôm chầm lấy mẹ rồi nức nở hôn hít mặc kệ lưng áo mẹ đang ướt đẫm mồ hôi, con có thể lại sà vào lòng mẹ ngay sau khi bị mẹ mắng tơi bời, con có thể bỏ dở trò chơi đang yêu thích để giúp mẹ việc nhà, con có thể nhổ tóc sâu cho mẹ cả ngày vì "con muốn mẹ đẹp hơn", và còn rất nhiều điều "con có thể" nữa....

Có lẽ mẹ phải nới rộng cái "ngăn tủ" chật chội đáng ghét của mình để yêu thương con nhiều hơn, con trai nhỉ? Để được như thế mẹ phải kiềm chế những cơn nóng giận vô lý với con, bỏ qua cho con những lỗi không đáng để trách phạt, lắng nghe những câu hỏi bắt đầu bằng hai tiếng "mẹ ơi" một cách có trách nhiệm thực sự...Cho mẹ thời gian để thử làm lại, bắt đầu từ ngày hôm nay, con trai bé bỏng nhé!

Vô thường...

Chuyện thứ nhất...
Nhận một tin nhắn trong inbox từ một chị bạn nói về một người quen của chị ấy vừa qua đời...Sự ra đi không phải do sắp đặt từ Thượng Đế mà lại với một lý do lãng nhách "nhậu quá đà"...An ủi chị rằng thôi thì cứ nghĩ đằng sau cái vô thường ấy sẽ còn một thế giới khác sống động và tốt đẹp hơn cho người xấu số  nhưng sao vẫn buồn chi lạ dù chỉ là trong vai "một - người - dưng" - giống chị...

Chuyện thứ hai...
Nhờ chị chồng mua hộ mớ rau cho bữa tối mà mãi 7h30' chị mới về tới, tưởng chị về muộn vì bán đắt hàng ra là cố nán lại để xem thằng con bà bạn chợ có đánh mẹ không để còn can ngăn...Tội nghiệp người đàn bà đó tuần nào cũng bị thằng con mất dạy đánh đến mấy lần vì không cho tiền chơi game, "đập đá"...Có người thương chị ta nhưng có người cũng tặc lưỡi: "Ôi dào, chồng đã đi tù còn chiều con rõ nhiều vào, đáng đời!". Chợt rùng mình khi hình dung ra cảnh một đứa trẻ 13 tuổi vác kiếm đuổi theo chém mẹ khắp phố chợ...

Chuyện thứ ba...
Đứa hàng xóm một bước lên đời vì nhà chồng bán đất, nàng ra õng vào ẹo ngày thay 5 bộ quần áo hàng hiệu tuyền là mốt "thiếu vải" với "rèm thưa", mặc thiên hạ ì xèo vì nhà nàng có truyền thống ăn quỵt, đến vài chục nghìn tiền thuế đất cũng để bà tổ trưởng đi hò hét rát tai...Lại còn trò chành chỏe với khắp lượt hàng xóm của hai mẹ con nhà nàng chẳng ai ưa nổi. Giờ nàng lên xe xuống ngựa. nhà chất thêm hai lầu mới, xe SH bóng lừ...Đùng một phát, chồng nàng - trụ cột chính của gia đình hơn chục năm nay - bỗng đứt mạch máu não sau trận nhậu ra trò...Hàng xóm có người hỏi thăm, người hỉ hả...Chả biết đống tài sản với nguyên ba cái tàu há mồm ấy cùng một người nguy cơ sống đời thực vật rồi sẽ đi về đâu?

Chuyện thứ tư...
Bà cụ hàng xóm già cả sang nhà chơi khoe đứa con cả xây được cái biệt thự mini, đứa con thứ mua được mảnh đất mấy trăm triệu, rồi đứa cháu gái mới nhõn 30 cũng tích lũy được số vốn kha khá...Nghe cụ kể chuyện với ánh mắt sáng ngời bỗng dưng vẩn vơ nhìn sang căn nhà của cụ nằm chơ vơ đơn độc một góc xóm nhỏ...Hơn bảy chục tuổi đầu cụ vẫn sống một mình như người già neo đơn với thu nhập từ tiền trợ cấp người cao tuổi và thu hái rau củ trong vườn...Khoảng cách giàu - nghèo nó bỗng mong manh làm sao...

Kết...
Chị bạn tôi đã thốt lên một câu đầy cảm thán: "Cuộc đời vô thường quá!" và tôi thấy thật đúng. Ở đó mọi ranh giới, mọi cái chuẩn đều mong manh...Chả ai biết rồi ngày mai mình sẽ ra sao, sẽ gặp phải những gì, đối diện với những thử thách gì...Và rằng nếu ai đó biết được mình hay những người thân yêu của mình chỉ còn một ngày để sống, có lẽ họ đã sống trọn vẹn hơn, trao yêu thương nhiều hơn và cất giấu thật kỹ cái tôi, cái ích kỷ tận sâu thẳm nơi đáy tâm hồn...

Nhìn chuyện đời - ngẫm chuyện mình, chẳng biết là đang buồn hay đang lẩn thẩn...Chỉ biết rằng ở một góc nhỏ trong trái tim có những cái nhói đau rất thật - rất lạ như thể đó là chuyện của chính mình...

25/06/2013

Khéo tay


Trưa nay, nhìn con trai ngồi ăn cơm dùng đũa gắp thức ăn thoăn thoắt mẹ buột miệng khen:
- Công nhận Hiếu tồ nhà mình cầm đũa khéo thật, gắp giỏi và không rơi vãi tẹo nào anh nhỉ?
Bố chưa kịp trả lời thì Hiếu bỏ tỏm miếng thức ăn vào miệng và liến thoắng:
- Công nhận con khéo tay thật mẹ ạ, chỉ thỉnh thoảng chẳng may làm rơi vỡ cốc thủy tinh tí thôi mẹ nhỉ?
Nói xong dường như biết lỡ miệng, con hì hì cười...Mẹ thua luôn cái vụ "khéo tay" này của con đấy, Hiếu tồ ah! :)))

Mách mẹ 4 "chiêu" nấu cháo ngon siêu tốc

Việc nấu cháo lắm “nhiêu khê” của các bà mẹ trẻ bận rộn sẽ trở nên vô cùng đơn giản.
Vừa đi làm vừa chăm con nhỏ sao cho vẹn cả đôi đường luôn là vấn đề gây rắc rối cho rất nhiều bà mẹ trẻ. Đặc biệt, đối với các chị em công sở ngày làm 8 tiếng thì việc canh thức để nấu cho con một nồi cháo ngon mỗi ngày càng trở nên “bất khả thi”. Chính vì vậy nhiều mẹ đã lựa chọn cách mua cháo dinh dưỡng có sẵn cho con. Tuy nhiên, việc cho bé sử dụng cháo nấu sẵn ngoài hàng như vậy thường không đảm bảo vệ sinh và nguồn gốc thực phẩm.

Mặt khác, nếu mẹ sử dụng phương pháp nấu cháo bằng nồi nhôm hoặc inox thông thường thì sẽ tốn rất nhiều thời gian canh cháo mà đôi khi khuấy đảo liên tục cháo vẫn bị khê. Vậy ta phải làm thế nào đây? Xin mách mẹ 4 cách nấu cháo đảm bảo đủ tiêu chí nhanh - bổ - rẻ nhé.



Mẹo nấu cháo nhanh - bổ - rẻ giúp bé yêu luôn có cháo ngon mỗi ngày (ảnh minh họa)


Dù nấu theo phương pháp nào, nguyên tắc đâu tiên để nấu cháo nhừ và ngon là mẹ nên nấu hai lần: một lần vào tối hôm trước và 1 lần vào sáng hôm sau. Kinh nghiệm thứ hai là cháo nên được nấu đặc một chút, như vậy khi thành phẩm có thể trữ đông dùng nhiều lần. Ngoài ra, cháo đặc có thể chế thêm nước cho loãng vừa với ý thích chứ cháo loãng thì thường rất khó “sửa sai”.


1. Nấu cháo bằng nồi cơm điện

Vo gạo thật sạch rồi đổ vào nồi, cho nước vừa đủ

Bật nút nấu cơm

Canh cho đến khi sôi, chuyển sang chế độ hâm nóng, để 15 phút rồi rút điện.

Sáng hôm sau, trước khi nấu, mẹ cần kiểm tra lượng nước trong nồi đã đủ chưa. Nếu cháo đặc, mẹ có thể bổ sung thêm nước, ngoáy đều

Bật nút nấu một lần nữa., 15 phút sau cháo sẽ chín nhừ.


2. Nấu cháo bằng bình thủy đựng nước

Đây là cách làm đơn giản và “dã chiến” hay được các bà các mẹ ngày xưa áp dụng.

Buổi tổi trước khi đi ngủ, mẹ vo gạo sạch, để ráo rồi cho vào bình thủy. Lượng gạo chiếm khoảng ¼ bình

Đun cho nước nóng già rồi đổ vào cùng với gạo. Mẹ chú ý không nên đổ nước đầy tràn vì gạo sẽ còn nở ra chiếm diện tích trong bình.

Đậy kín nắp để qua một đêm, sáng hôm sau mẹ sẽ có một bình cháo thơm.

Một mẹo nhỏ dành cho mẹ: Nên sử dụng những bình thủy đựng nước dạng tròn thấp, cổ rộng để dễ dàng rửa và vệ sinh bình sạch sẽ.

Cách nhỏ thông thường tưởng chừng ai cũng biết nhưng thực ra rất nhiều mẹ bật bếp đun cháo liên tục vừa tốn gas lại vừa dễ để cháo bị khê.


3. Nấu cháo bằng bếp gas

Thực tế, mẹ chỉ cần cho gạo vào nồi, cho nước vừa đủ rồi châm lửa, đợi đến khi cháo sôi thì tắt bếp.

Sáng hôm sau trước khi đi làm, mẹ bật bếp lên một lần nữa, cho thịt hoặc tôm cá băm nhỏ tùy ý là con đã có ngay một bữa sáng dinh dưỡng tuyệt vời.


4. Nấu cháo bằng cốc

Mẹ dùng thìa để đong lượng gạo cần nấu, cho vào cốc rồi vo cho sạch

Gạn hết nước vo gạo, đổ nước vừa đủ (với các bé mới tập ăn dặm, tỷ lệ cháo : nước thường là 1:10).

Đặt cốc vào nồi cơm điện nấu chung cùng với gia đình. Mẹ chú ý nếu dùng cốc nhựa đừng để đáy cốc chạm nồi cơm mà nên để lên trên lớp gạo nấu cho cả nhà.

Ấn nút nấu cơm.

Sau khi cơm chín, ủ cháo thêm khoảng 15 -20 phút.

Vậy là khi cả nhà đến bữa ăn cơm thì cốc cháo của bé cũng đã sẵn sàng.

Nhờ 4 phương pháp nấu cháo đơn giản tiện lợi trên đây, công việc đun hầm phiền phức lắm “nhiêu khê” của các bà mẹ trẻ bận rộn đã trở nên đơn giản biết bao.

Chúc mẹ thành công và có những bữa ăn ngon với con yêu!



23/06/2013

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi


"Hãy nhìn vào tâm trí của bạn. Khi bạn đang băng qua đường, bạn có tập trung vào mỗi bước đi không? Khi bạn nhai kẹo, bạn có nghĩ đến viên kẹo không? Khi bạn ăn cơm, bạn có phải nghĩ đến việc tiêu hoá nó không? Khi bạn đi ngủ, bạn có phải tập trung vào việc tiếp tục thở không?...

Bạn đâu có cần phải ý thức khi làm những việc này, đúng không? Bạn làm theo tiềm thức. Chúng ta có thể nói rằng trí óc chúng ta giống như tảng băng. Phần chúng ta thấy là phần ý thức, và phần lớn hơn mà chúng ta không nhìn thấy là tiềm thức. Phần tiềm thức của chúng ta chịu trách nhiệm với hầu hết những kết quả mà chúng ta đạt được trong cuộc sống.

Khi có những chuyện lập đi lập lại trong cuộc sống của mình thì đó chính là phần trí óc ta phải chịu trách nhiệm. Rất nhiều người trong chúng ta có những khuôn mẫu cư xử - tức là những kinh nghiệm cũ hay hành vi giống nhau cứ trở đi trở lại hoài."

“Nhiệm vụ của bạn trong cuộc đời không phải là không gặp bất cứ rắc rối nào, mà là sống sôi nổi lạc quan.”

22/06/2013

Ốc sên chạy

Khóc giữa dòng người, em chỉ muốn biến mình thành trong suốt, em ko còn mơ mộng, ko còn thấy đau hay rung động bởi vì em đã quyết định rồi, em quyết định rồi.
Em lặng lẽ chịu đựng, giữ ngày đã qua thật chặt, ký ức càng ngọt ngào thì càng khiến người ta tổn thương, càng cố giữ trong lòng bàn tay, thì vết dao đâm càng chằng chịt.
Em ko vui vẻ thật sự , nụ cười của em chỉ mang màu sắc tự vệ...

Cuộc đời dài lắm


"Cuộc đời dài lắm, để đi hết được cuộc đời, con người phải trải qua biết bao những khoảnh khắc tỉnh táo và cả si mê...

"Cuộc đời dài lắm, nhưng cuộc đời cũng chạy vòng quanh. Chỉ có tình yêu là rơi thẳng, rơi tới đáy..."

Chu Lai

Chỉ thuộc về anh

 "Nhớ anh là nỗi đau của em, quan tâm đến anh là điều cấm kỵ của em, làm cho anh hạnh phúc là sự phản bội của em, và yêu anh là định mệnh của em…

Nhớ em là sở thích của tôi, chăm sóc em là công việc của tôi, làm cho em hạnh phúc là trách nhiệm của tôi, và yêu em là cuộc đời tôi…"

                                                                                                                                       Rachel Gibson

Tiếng chim hót trong bụi mận gai

Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hót bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả họa mi và sơn ca phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên thiên đình cũng phải mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy.

Hạt cát?!

Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác!
                                                                                                       Xukhômlinski 

20/06/2013

Diệp Linh bốn tháng đầu

Nuôi con bốn tháng đầu tuy con ngoan nhưng dường như mình bận bịu hơn rất nhiều so với chăm cu Hiếu ngày xưa vì hình như để đọc, hiểu và học có chọn lọc theo kho kiến thức nuôi con khổng lồ từ những tài liệu quý, những diễn đàn uy tín trên mạng choán hết thời gian của mình. Được cái mình đã tuân thủ được kha khá theo những hướng dẫn căn bản đó. Ít nhất, Diệp Linh được mẹ phơi nắng, uống vitamin D hàng ngày và tiêm phòng đầy đủ (con được tiêm 1 mũi phòng lao và 2 mũi 6 trong 1 rồi, nốt một mũi nữa là nghỉ khỏe đến tận 1 tuổi :D), ngoài ra con có thời gian biểu đàng hoàng: có giờ chơi, giờ học đầy đủ. Con được chơi với những chùm đồ chơi treo, lắc...được mẹ đọc truyện tranh cho nghe hàng ngày (con thích thú nhất với cuốn "vịt con xấu xí"). 

Mình còn có "giờ nói chuyện" với con, các chủ đề xoay quanh khu vườn của mẹ với các loài cây, các loài hoa, từng bãi cỏ, vườn rau, giếng nước trong xóm, các đồ vật trong nhà cũng được mô tả kỹ lưỡng cho con biết, và bảng chữ số - chữ cái mẹ cũng đã tập cho con làm quen dần...Sáng ngủ dậy, con đều đặn được đánh tưa lưỡi, vệ sinh mắt mũi sạch sẽ sau mỗi lần măm và tắm táp (về khoản này con rất chi là...đáng ghét nhé vì lần nào lau mặt con cũng hét lên y như cái còi :D). 

Ngày con được nghe nhạc 2 lần, mỗi lần 15 đến 20 phút (mẹ hạn chế tối đa việc cho con tiếp xúc với tivi đài đóm nên nghe nhạc cũng phải trong giới hạn vừa đủ): vào lúc sáng sớm nghe nhạc love song (cái nì mẹ cũng thích vì được...nghe ké), buổi chiều sau khi tắm nghe nhạc cổ điển của Bach hoặc Mozart đồng thời xem những bức họa nổi tiếng thế giới trên máy tính của mẹ. Âm nhạc làm con khoan khoái thấy rõ nên lần nào cũng vậy, nghe chút chút rồi con bắt đầu ngủ khì luôn ah! 

Con thích nhất được nô đùa với anh Hiếu, được ngắm hoa mẹ trồng, rồi đu đưa trên võng trong vòng tay mẹ. Võng mẹ mắc ngoài hành lang con tha hồ ngắm nhìn trời đất rộng lớn...Mỗi lúc bên con, được nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt thiên thần của mẹ mà lòng cứ nhẹ bẫng, lâng lâng. Yêu con mẹ chỉ sợ vì bận việc mà ghi chép không đầy đủ về quá trình con khôn lớn sau này sẽ lại nuối tiếc như với anh Hiếu! Con gái của mẹ phải hay ăn chóng lớn và học hỏi được thật nhiều điều trong cuộc sống muôn màu này con nhé, yêu con...

CÁC MỐC PHÁT TRIỂN CỦA CON

Sơ sinh (3,7kg; 46cm)
Con chào đời lúc 8h45' ngày 5/2/2013 tại bệnh viện BC. Chào mừng con đến với gia đình nhỏ chúng ta, thành viên mới bé tí xíu của mẹ ah!

Một tháng (3,7kg; 46cm=> 4,7kg; 52cm: +1kg;+6cm)
Con chào đời với điều đặc biệt nhất là đôi mắt đen láy và hai vành tai lông mọc dày, đen kịt. Cô y tá vào thăm hàng ngày hôm nào cũng xuýt xoa: "Con bé có vành tai hiếm gặp thật, những bé lông tai mọc dày thế này là hay háu ăn lắm đấy, bé có thể đòi ăn nhiều gấp 2-3 lần bé khác nên mẹ cứ cho con ăn thoải mái không phải ngại gì nhé!" 

Và rồi quả đúng như lời cô y tá dự đoán. Ở tuần đầu tiên: con ngủ ngoan, háu ăn và ị xì xoẹt suốt ngày. Những ngày kế tiếp mẹ có sữa nhưng ít, con ti không đủ no nên quấy khóc hơn. May có bà ngoại ra giúp mẹ trông con đến khi con tròn 10 ngày tuổi.

3 tuần tuổi con bị vàng da sinh lý, đưa con đi viện bị lấy một xi lanh máu, nhìn con đau khóc thét trên bàn lấy máu mà mẹ như đứt từng khúc ruột, mừng là con bị vàng da thể nhẹ và chỉ cần uống bổ sung vitamin D là được, đem lọ thuốc về nhà mà nhẹ cả người con ạ.

Hai tháng (4,7kg; 52cm=> 5,4kg; 56cm: +0,7kg;+4cm)

Mắt trái của con bị chảy nước, vài hôm sau thì kéo gỉ nhiều mẹ lại lo đến ngẩn người, tra cứu trên mạng thì triệu chứng của con là tắc tuyến lệ. Mẹ đánh liều không cho con đi viện nữa ở nhà tự mua thuốc tra và day hốc mắt con như trên các diễn đàn người ta chia sẻ. Thế rồi con cũng khỏi thật, mừng lắm con gái ạ...

Sang tháng thứ hai này con bỗng đi ị ít hẳn đi, 2-3 ngày mới đi một lần và sản phẩm thì sệt lại, thúi kinh khủng. Mẹ lại hì hục ăn khoai lang, mùng tơi cho con khỏi bón mà con vẫn vậy. Ông bà nội trêu con bé tí còi dí dị rồi lại "đóng cọc vào đít" thế bao giờ mới lớn được hả con gái? Thêm nữa giờ giấc ngủ của con đến là linh tinh, ngày ngủ đêm thức lắm hôm đến 5-6 giờ sáng khiến bố mẹ mệt nhoài. Đào tạo mấy bữa con hết thức đêm thì lại đau mắt phải. Hic, mẹ lại giở bài tắc tuyến lệ ra để xử lý tiếp...

Con bắt đầu biết chơi trò chơi với các đồ vật màu sắc sặc sỡ, chơi với bóng bay và biết cười khi có người hỏi chuyện. Nhìn con hóng hớt ê a yêu ơi là yêu...

Ba tháng (5,4kg; 56cm=> 5,8kg; 61cm: +0,4kg;+5cm)
Con tăng cân chậm rì rì, mẹ càng sốt ruột tẩm bổ tùm lum con càng lười ăn. Sữa mẹ nhiều cứ chảy lênh láng phung phí còn con thì chả chịu ăn cứ khì khì ngủ. Được cái con ngoan trông thấy từng ngày, không quấy khóc hờn dỗi gì sất, ngủ dậy là con lại cười toe trông yêu ơi là yêu.

Để ý mắt con mẹ thấy đồng tử thỉnh thoảng bị rung rung và loang loáng như váng dầu trông rất sợ, tìm thông tin trên mạng thì chỉ thấy nói về chứng "rung giật nhãn cầu". Đem ra đối chiếu với triệu chứng của con thì cũng không phải, mẹ đi tra cứu thông tin từ mọi nguồn (bạn bè, sách báo, người thân...) rồi tóm lại là chờ con lớn hơn chút nữa sẽ cho đi xét nghiệm...Lo đến nín thở con ah...

Dạo này con bắt đầu đi ị đều đặn trở lại, thông thường ngày từ 1-2 lần, hy vọng tháng này con sẽ tăng cân tốt. Theo tiêu chuẩn tăng trưởng là 5 tháng cân nặng sẽ phải gấp đôi lúc sinh nghĩa là trong hai tháng tới con phải tăng ít nhất 1,6kg. Chà, một bài toán khó phải không con gái? Mẹ sẽ tăng cường ăn thức ăn bổ dưỡng, uống nhiều sữa cho dù có xấu, có mập đến đâu cũng được...Mẹ chỉ quan tâm đến sức khỏe của con thôi, con gái yêu ạ!

Ba tháng rưỡi mẹ cho con uống thêm canxi mỗi ngày một ống 5ml vì thấy tóc con rụng vòng quanh như vành khăn, rồi còn mãi chưa lật được nữa nhưng được cái con đã biết đòi theo mẹ, thoáng thấy mẹ đi vào phòng mà không ra hỏi han ngay là y rằng con tủi thân khóc nức lên. Con đã nhớ mặt hết các thành viên trong gia đình, biết cười thành tiếng với những trò đùa của anh Hiếu, biết hớn hở khi được bố bế và biết òa khóc khi thấy người lạ...Mừng vì con nhận biết nhanh nhưng lo vì con lâu vận động, giờ lại sắp sửa bắt đầu vào những đợt nắng nóng nhất của mùa hè rồi, mẹ chăm chăm lo con bị ho hắng, viêm họng nên "canh me" con khư khư - con đừng ốm nhé con gái!

Bốn tháng (5,8kg; 61cm => 6,2kg; 65cm: +0,4kg;+4cm)
Con nhận biết thế giới xung quanh nhanh từng ngày, ban đầu chỉ là hồ hởi vui mừng khi được mẹ cho ra vườn chơi, rồi ra lan can ngắm cảnh hay xem tranh, học chữ...Nay thì con biết đòi hẳn hoi, buồn cười nhất là lúc mẹ cho con ngửi hương hoa nhài, hoa dạ hương...mùi thơm làm con thích chí rồi còn há miệng ra...nêm nếm vào hoa nữa! Rồi lúc bế con ngồi soi gương, lấy từng đồ vật chỉ cho con xem và đọc tên chúng, con hết nghe mẹ "tả cảnh" lại nhìn mẹ trong gương sau đó cười khanh khách thành tiếng. Được nghe tiếng cười trong trẻo ấy mà mẹ như quên hết phiền muộn, âu lo với chứng lười ăn của con trong suốt những ngày qua. Không hiểu sao từ khi uống canxi con trở nên lười ăn kinh khủng, tình hình này chắc lại bỏ thuốc giữa chừng thôi con gái ah...

Tròn 4 tháng mẹ phát hiện một cục cứng nhỏ bằng hạt đỗ đen bên ti trái của con, tìm hiểu thông tin trên mạng thì đây là hiện tượng hoàn toàn bình thường của những bé gái, tuy nhiên vẫn cần theo dõi một thời gian...Có hiện tượng gì bất thường là phải vào viện ngay, hy vọng mọi chuyện đều ổn con gái ạ!

Bốn tháng lẻ một tuần con chính thức biết lẫy, nhìn con lật được sau bao cố gắng mà mẹ mừng húm. Vậy là con gái mẹ đã bước qua giai đoạn phát triển đầu tiên rồi, chúc mừng con nhé!
Bốn tháng rưỡi con bắt đầu thích trò nhún nhảy trên chân mẹ, ngắm hai bàn chân bé tí xíu của con nhoai lên đòi bước đi trông yêu ơi là yêu. Rồi con trở nên "ghê gớm" hơn! Mỗi lúc ngứa lợi (con sắp mọc răng thì phải, dớt dãi tùm lum ah :D) con nhay nhay lưỡi, gặm tay rồi nhay cả ti mẹ đến chết điếng. Mẹ kêu oai oái còn con thì tròn xoe mắt rồi...cười. Lúc ăn bột dặm (mẹ tập cho con ăn bột dặm lúc 4 tháng 11 ngày vì con bắt đầu chán ti mẹ rồi)  nếu con không thích là chống gót chân xuống giường để...trườn mình ra chỗ khác, nhoắng cái con đã "chạy" tận đâu đâu nhanh như một chú thỏ con láu cá ý...

Sang tháng này mắt con hết hẳn hiện tượng rung rung nhãn cầu nhưng vẫn còn vệt váng dầu, mẹ lại tiếp tục nín thở theo dõi...

Bốn tháng 20 ngày hai chiếc răng đầu tiên của con nhú lên trông đến là yêu. Lần mọc răng đầu tiên này con không bị ốm sốt gì cả, chỉ hơi lười ăn và đi tướt chút xíu. Hai mầm răng bé xíu như hai viên ngọc xinh xắn lấp ló mỗi khi con cười với mẹ. Thế là con mọc răng sớm hơn anh Hiếu rồi đấy! Con phải thật khỏe mạnh để đón những thử thách tiếp theo nhé, mẹ chỉ mong sao mọi chuyện đều nhẹ nhàng như lần mọc răng này của con thôi...

Măm thêm bột dặm con chắc dạ ngủ ngoan hơn, ham chơi hơn và cười đùa hò hét cũng nhiều hơn. Rút kinh nghiệm từ anh Hiếu, mẹ không ép để con phải khiếp sợ bữa ăn. Chừng nào con thấy không thích là mẹ ngừng ngay việc cho ăn dù chỉ được một vài thìa và mỗi bữa ăn chỉ kéo dài đúng 30 phút không hơn. Người Nhật họ nói mỗi người có cả gần trăm năm để thưởng thức chuyện ăn uống nếu muốn, vậy thì sao bố mẹ phải cố nhồi nhét ép con ăn cho bằng được để làm gì? Cho nên mỗi bữa ăn của con sẽ là một khoảng thời gian thật vui vẻ, con sẽ được ăn uống theo nhu cầu và sở thích của mình...Mẹ chắc chắn sẽ làm tốt chuyện này, chúng mình cũng cố gắng con gái bé bỏng nhé! 

04/06/2013

Gia đình


Duy chỉ có ở nơi gia đình, người ta mới tìm được chốn nương thân để chống lại những tai ương của số mệnh!

Hãy khóc nếu muốn...


30/05/2013

Ngày xưa... Bây giờ!


Ngày xưa như sắt như đồng

Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa

Bây giờ như cải muối dưa

Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu

Hơn nửa thế kỷ dãi dầu

Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà

Ngày xưa súng ống sáng loà

Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo

Ngày xưa sung sức thì nghèo

Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi

Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi

Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu

Ngày xưa hùng hục như trâu

Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai

Ngày xưa khám phá miệt mài

Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi

Ngày xưa chiến tích để đời

Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa

Ngày xưa bất kể sớm trưa

Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là

Ngày xưa đầu tóc mượt mà

Bây giờ lởm chởm như là đá chông

Bây giờ sống cũng như không

Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta

Bây giờ ôm hận đến già

Cho dù béo tốt cũng là cơm toi

Bây giờ pháo đã tịt ngòi

Gia tài còn lại một vòi nước trong

Ngày xưa vợ đợi bồ mong

Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm

Ngày xưa mặt mũi tinh tươm

Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì

Ngày xưa lên ngựa là phi

Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là

………………………………

Ấy là kể chuyện trong nhà
Sang nhà hàng xóm vẫn là… ngày xưa!!!


P/s: gửi bác gái đem về kính biếu bác rai rồi cả hai cũng củng cố vị trí (à quên) sức chiến đấu nhá, hí hí... :v

06/04/2013

Bài học khác lạ về quản l‎ý



Bài học 1
Hai con bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở to ra. Bồ câu trống ngẩn tò te.

Bài học rút ra: “thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn. 

Bài học 2
Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.

Bài học rút ra: trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.

Bài học 3
Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương. Quạ ngoạm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó, sau khi hoàn hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết tươi.

Bài học rút ra: đừng chiếm thị trường nếu bạn biết là không giữ được nó. 

Bài học 4
Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa.

Bài học rút ra: hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp! 

Bài học 5
Một nhân viên bán hàng, một thư ký hành chính và một sếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được một cây đèn cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “Ta cho các con mỗi đứa một điều ước”. Tôi trước! Tôi trước! – Cô thư ký hành chính nhanh nhảu nói: Tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời. Vút. Cô thư ký biến mất. Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: Tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm. Vút. Anh nhân viên bán hàng biến mất. Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: tôi muốn hai đứa ấy có mặt ở văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.

Bài học xương máu: luôn luôn để sếp phát biểu trước. 

Bài học 6
Một con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi, chẳng làm gì cả. Con thỏ nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Ðại bàng trả lời: Được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống gốc cây nghỉ ngơi. Bỗng dưng một con cáo xuất hiện, vồ lấy con thỏ mà ăn thịt.

Bài học xương máu: để được ngồi không mà chẳng cần làm gì, anh phải ngồi ở vị trí rất cao.

Bài học thứ 7
Một con gà tây trò chuyện với một con bò: 
“Giá mà tôi có thể bay lên ngọn cây kia thì thích quá, nhưng tôi không đủ sức”, gà tây thở dài.
“Được rồi, tại sao bạn không nếm tý phân của tôi nhỉ? Nó có nhiều chất bổ lắm đấy”, bò trả lời . Gà tây mổ ăn phân bò và nó thấy quả là nó đã đủ sức bay lên cái cành thấp nhất. Ngày hôm sau, ăn thêm phân bò, nó bay lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau đêm thứ tư, gà tây khoái chí lên tới được ngọn cây. Nó lập tức bị một nông dân phát hiện, anh này bắn nó rơi xuống đất.

Bài học xương máu: sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không thể giữ bạn ở đó mãi. 

Bài học thứ 8
Một con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị lanh cứng và rơi xuống một cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy, một con bò đi qua ỉa vào người nó. Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng nó đang ấm dần. Ðống phân đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. Một con mèo đi ngang, nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh, con mèo phát hiện ra con chim nằm trong đống phân, nó liền kéo con chim ra ăn thịt.

Bài học xương máu:
1. không phải thằng nào ỉa vào người mình cũng là kẻ thù của mình
2. không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống phân cũng là bạn mình
3. và khi đang ngập ngụa trong đống phân thì tốt nhất là ngậm cái mồm lại.

04/04/2013

Hành trình Chín Tháng gian nan!

Ngày 27 tháng 6 năm 2012...
   Tự nhiên mình thèm ăn đào giòn kinh khủng, cứ mua về cả cân rồi chén thùm thụp hết bay...Vài bữa sau thấy người lại khang khác đi bệnh viện kiểm tra thì đã có baby được gần 2 tháng...Vác bộ mặt tí tởn đến buồn cười về nhà khoe chồng, anh hì hì bảo: "Em đúng là mắn như gà!" Ừ, đúng là nhanh thật, vậy tính ra mình bỏ kế hoạch đúng một tuần là dính bầu...

Tháng 7 năm 2012... 
   Mình đi làm ca chiều, tự nhiên thấy bụng âm ỉ đau lúc sau còn ra chút máu. Hoảng quá gọi chồng đến đưa đi viện. 5 rưỡi chiều ngày thứ Bảy viện vắng hoe, anh chàng bác sĩ trẻ măng làm thao tác siêu âm đầu dò ngượng muốn chín mặt mà phải cắn răng chịu, chồng ngồi ngoài hành lang nhấp nha nhấp nhổm...Lúc sau bác sĩ chẩn đoán mình bị dọa sảy rồi cho một vỉ thuốc về dùng, bắt nghỉ ngơi không được đi lại trong vài ngày. Ít bữa sau thì ổn. Hai vợ chồng thở phào nhẹ nhõm, anh mắng chỉ tại cái tội nghén...chồng của mình. Hic, sau vụ này đúng là cạch hẳn, hú vía!

Tháng 8 năm 2012...
   Công việc bề bộn lại trong thời kỳ thai hành làm mình mệt mỏi rã rời. Lúc đi làm thì cố gồng lên chiến đấu nhưng về đến nhà là rũ rượi như một con gà rù. Ông nội thì suốt ngày mắng mình tội "quản" chồng không chặt để anh đi đánh bài tối ngày (tại đợt này mưa suốt nên việc ít mà). Điên quá đã mệt lại còn stress thế là về hai đứa thi nhau nói cuối cùng thì chiến tranh lạnh - chiến tranh nóng suốt ngày. Cái đầu căng ra như dây đàn, nhiều lúc muốn nhịn vì nghĩ đến con trong bụng mà cục tức cứ đầy lên cổ. Mình đúng là bà mẹ tệ nhất trên đời...

Tháng 9 năm 2012...
   Sang tháng thứ năm mình mới bớt nghén và đi siêu âm biết con là con gái. Anh thì vui còn mình thì buồn, buồn không phải vì phân biệt giới tính mà buồn vì sợ sau này con sẽ khổ. Sống ở Việt Nam, bất bình đẳng giới còn quá rõ rệt...Nên con là con gái sẽ lại phải chịu nhiều bất công, chịu nhiều ấm ức giống mẹ. Biết rằng có con gái là hạnh phúc nhất, có con dịu dàng ấp ủ, có con "chấy rận" sớm hôm nhưng cứ nghĩ về đời mỗi người đàn bà, không có nỗi khổ này thì nỗi khổ kia đeo bám mà muối ruột. Chợt dưng mình nghĩ đến một đoạn thơ viết cho con gái của Lâm Thị Mỹ Dạ, tâm sự đó thật đúng với nỗi lòng của mình giây phút này:
"Mẹ có một thời con gái 
Như tơ trời quá mong manh
Mẹ sinh con là con gái 
      Hạnh phúc - niềm đau một lần...

...Con ơi mẹ nhìn con ngủ
Biết thời con gái kề bên
Rồi mai phút nào cay cực
Mẹ có còn mà gọi tên?

Tự mình phải hiểu mình thôi
Làm thân con gái một đời
Buồn lo lặn vào trong mắt
Nụ cười vẫn nở trên môi."
Tháng 10 năm 2012...
   Trường đưa giấy báo yêu cầu nhập học để tiếp tục học kỳ 2, mình đắn đo nghĩ tới lui rồi quyết định bảo lưu kết quả vì bình thường với khối lượng công việc ấy cộng thêm việc học mình đã quá tải chứ nói chi đến việc đang bụng mang dạ chửa. Cho nên quyết định sáng suốt nhất là tạm nghỉ, khi nào sinh con cứng cáp rồi tính tiếp. Haiiiiza...
....
   Con hơn sáu tháng đã biết quay đầu, ngôi thai thuận. Tính mình hay lo đi viện bác sĩ siêu âm bảo thai này quay sớm nhỉ thì lại đâm lo nên hỏi người ta liệu có sinh non không? Cô bác sĩ phì cười mắng: "Cái chị này, ngôi thuận càng sớm càng tốt chứ ảnh hưởng gì mà lo sinh non, vớ vân thật!". Hic! Giờ tai biến sản khoa nhiều không lo không được, bị người ta mắng thế mà mình sung sướng nhẹ nhõm cả người!

Tháng 11 năm 2012...
   Sao khi có Chip mình ghét anh đến thế? Ghét đến mức nhiều đêm ngủ nằm mơ thấy...người yêu cũ! Không biết do thay đổi hoóc môn, do anh thiếu quan tâm hay do mình quá mệt mà tính khí thất thường hay không mình cũng chả biết nữa...Mình thích vỗ về cưng nựng con ngay cả khi con còn trong bụng nhưng anh thì không thế. Hàng ngày đi làm về chẳng bao  giờ thấy anh nghe con đạp hay vỗ về gì, thậm chí Hiếu còn yêu em hơn bố, đi học về là ôm chầm lấy bụng mẹ rồi nghe em đạp với một vẻ rất âu yếm. May mà con nó có tí gien tình cảm giống mẹ chứ giống anh hết thì mình điên vì stress mất...
...
   Đi siêu âm nhìn ảnh con mình thấy giống y ảnh siêu âm của cu Hiếu hồi bé, dự đoán tình hình này chắc nàng lại giống papa rồi (có lẽ sẽ giống hơn vì có bầu nàng mình ghét papa nàng nhiều hơn là yêu như hồi bầu bí anh nàng, hic!) Ngắm con chán, tính toán chán rồi mình mò mẫm nghĩ cách đặt tên cho con. Chọn được cái tên ưng ý thì lại phải tra cứu tử vi xem tên đấy có hợp với số mệnh của bé hay không (về khoản này mình hơi mê tín nhỉ?). Chốt lại thì những tên mình thích thì chỉ đạt số điểm 4,5/10. Những tên có "điểm" cao thì lại không thích. Cuối cùng mình chọn tên bé là Diệp Linh, hỏi ý kiến thì anh cũng đồng ý luôn, hehe thế là cả hai con mình đều chiếm lĩnh quyền...đặt tên, thích thật đấy!

Tháng 12 năm 2012...
   Về ăn đám cưới cái T. ở quê. anh chị về đến cổng thấy nó bụng bầu tí tởn ra đón. 19 tuổi đầu mặc áo bầu làm đám cưới nghĩ mà buồn, thế là cái bụng 7 tháng ấy sẽ mãi mãi giữ nó ở bờ tre gốc rạ quanh năm đói khổ này. Nhìn ánh mắt vẫn mang nét hồn nhiên của một đứa trẻ hơn là một người đàn bà, bất giác mình không nén được tiếng thở dài. Rồi mai này với cái bằng cấp 3 thì làm được gì để sống hả em...
....
   Sang tháng thứ tám này mình bắt đầu thấy nặng nề kinh khủng. Các khớp tay chân đau rời rã, rồi đau lưng, đau háng...Chứng chuột rút thì mỗi ngày một trầm trọng giờ lại thêm nỗi suốt ngày bị sặc nữa, ăn cơm - sặc, uống nước - sặc, chẳng ăn uống gì tự nhiên cũng sặc sụa đến nghẹn thở khổ ơi là khổ! Đi làm phải training cho nhân viên mới mà mình cứ thở hổn hà hổn hển. Tình hình này muốn nghỉ làm nằm ổ lắm rồi...

Tháng 1 năm 2013...
   Đi chợ xong mình tiện ghé vào ông bà nội chơi, ông bà kể chuyện chị hàng xóm có bầu hơn mình một tháng vừa nhập viện sinh sớm vì bị nhiễm độc thai nghén. Ông bà bắt đi bệnh viện khác để kiểm tra chứ không được tuyệt đối tin viện gần nhà (nơi mình vẫn khám định kỳ). Thế là khăn gói quả mướp đi viện khác kiểm tra, kết quả: tiểu đường thai kỳ có dấu hiệu nguy hiểm, mình bị bắt buộc phải nhập viện để điều trị cho ổn định đường huyết và một chuỗi vất vả sau đó bắt đầu...

Ngày 10 tháng 1 năm 2013...
   Mình và mẹ bắt xe lên Bạch Mai kiểm tra xem tình hình thế nào thì họ bảo bệnh của mình không quá nguy hiểm để phải điều trị tuyến trên tuy nhiên nhập viện tiêm insulin và kiểm tra đường huyết hàng ngày để đảm bảo an toàn cho thai là điều bắt buộc. Họ cũng giải thích là bệnh hầu như chỉ phát triển trong quá trình mang thai, sinh con xong tự động sẽ hết...
 
   Trở về nhà, nghĩ đi nghĩ lại thấy Tết cận kề đến nơi mình bụng dạ lại kém, ăn cơm đường cháo chợ hơi tí là đau bụng nên ớn việc đi xa, ở gần nhà còn có người nhà đưa cơm chăm sóc nên đánh liều điều trị ở đây...Mình đến công ty bàn giao xong hết mọi công việc và tiến hành nhập viện. Hai vợ chồng ôm chăn chiếu đến nhập viện ở BV Bãi Cháy, ông bà nội phản đối ầm ĩ và yêu cầu lên tuyến trên nhưng hai đứa tính lên tính xuống hỏi người này người kia rồi vẫn quyết định ở gần nhà. Quyết định dại dột ấy suýt đánh đổi bằng tính mạng của mình nhưng đó là đoạn kết của entry này mình sẽ nói đến sau...

   Lần đầu tiên trong đời mình phải nằm viện lâu đến thế, suốt ngày tiêm chọc, lấy máu, xét nghiệm nọ kia đến phát sợ. Chỉ có điều nằm viện mới thấy cuộc sống thật muôn hình vạn trạng, mỗi người mỗi tính, mỗi nhà mỗi cảnh. Mình nằm khoa Nội nên phòng mình toàn các cụ già là chính, mọi người kẻ ra người vào tấp nập nhưng chỉ vài ngày mà sống với nhau thật tình cảm. Có cụ nhường tô cháo của mình cho người giường bên, có cụ chân tập tễnh đỡ cụ liệt giường...Rồi những hoàn cảnh cơ cực như bà cụ 87 tuổi ấy, gần đất xa trời mà con cái chẳng ai thăm nom nếu không có người bệnh cùng phòng thì chắc cũng xanh cỏ rồi. Hôm ấy, cụ bị truyền nhiều kháng sinh mệt quá nên lả đi, từ sáng đến chiều tối cứ đắp chăn kín mặt không dậy ăn uống gì. Đến khi mình và mọi người kiểm tra thì thấy cụ đi tiểu hết cả ra giường, mặt tái xanh, thở dốc thế là mọi người đỡ cụ dậy, ép ăn cháo, uống sữa rồi gọi bác sĩ kêu người nhà vào chăm nom. Lũ con mất dạy đến cãi nhau rùm beng ngoài cửa phòng để đùn đẩy trách nhiệm, mình điên quá gọi ông con trưởng của bà cụ vào nói cho một trận nên thân, bảo ông có muốn sau này ông già cả ốm yếu con ông nó đối xử với ông như thế không - ông ta cúi gằm mặt không nói được lời nào...Sau bữa đó bà cụ được chuyển sang phòng cấp cứu và con cái đã năng đi lại chăm sóc không bỏ bễ cụ nữa, được vài hôm thì cụ đi lại được. Mọi người phòng mình ai cũng mừng cho cụ...

   Sau này mình sẽ không bao giờ quên những ngày đáng nhớ ấy, những người bạn vong niên cùng phòng: bà cụ Loan hiền hậu 73 tuổi với câu chuyện cảm động về việc bà tự đỡ đẻ cho chính mình và phải sống với bà mẹ chồng tai quái, bà cụ Thìn đại gia với đám con cái giàu có nhưng hiếu thảo và câu chuyện buôn bán tháo vát của bà thời trẻ, bà cụ Lỏn 69 tuổi với cái tên lạ tai và những bí quyết nấu ăn ngon tuyệt, nhỏ Hà với bàn tay khéo léo làm những bông hoa lụa làm kỷ niệm cho mỗi người trong phòng, chị Cúc bị di chứng chất độc da cam từ bố với gương mặt dị dạng xấu xí nhưng tốt bụng và vui tính...Rồi những lúc mọi người í ới rủ nhau đi ăn cơm hay mua quà vặt, chia sẻ với nhau chuyện vui buồn của mỗi người. Mong rằng các cụ, các chị em ra viện sẽ khỏe mạnh và không ai phải quay lại điều trị nữa. Có gặp để vui thì cũng gặp ngoài đường, đừng gặp ở nơi này mà xót xa cho nhau...

Ngày 28 tháng 1 năm 2013...
   Mình và anh tìm đến nhà chú bác sĩ phó khoa để nhờ mổ đẻ sớm trước một tuần so với dự kiến sinh vì nhiều lý do: phần vì Tết đã cận kề, phần vì không yên tâm khi có bệnh trong người, siêu âm con cũng đã được 3,6kg (hơn kém 0,2kg), rồi thì sinh con năm Tỵ lại có hạn thai sản...
 
Đến nhà chờ mãi chú ấy vẫn bận chưa về thế là lại đến viện để gặp. Khi được nhận lời mà nhẹ cả người vì chú cũng chính là người đỡ hồi mình sinh cu Hiếu, được cái chú nổi tiếng là đỡ mát tay ở viện này. Phù! Vậy là yên tâm rồi...

Ngày 4 tháng 2 năm 2013...
Buổi sáng
   Tạm biệt các cụ cùng phòng, mình xin chuyển xuống khoa Sản để lấy phòng tự chọn luôn để sinh con xong nghỉ ngơi cho thoải mái. Cuối năm anh và cả nhà bận tối mắt nên chưa đến kịp phụ mình chuyển đồ, mình chẳng chờ được nên lóc cóc chuyển một mình. Chỉ ôm chăn chiếu bát đũa từ tâng 8 xuống tầng 5 mà mệt lử. Thu xếp xong thế là nằm thở, mẹ chồng trưa mang vào cho mình cái đùi gà to đùng ăn hết vèo sao mà ngon thế không biết...

Buổi chiều
   Mẹ và chị bắt xe khách ra đến nơi với mình, vậy là yên chí lớn là có người chăm sóc rồi. Thế nhưng nỗi lo ngày mai lên bàn mổ cứ ngơm ngớp trong đầu, mình không sao mà ngồi yên được cứ đi qua đi lại, chị phì ra cười trêu đúng là cái đồ dở dạ đẻ không thấy ngồi yên được một phút...

Ngày 5 tháng 2 năm 2013...
   6h y tá gọi cửa để tiêm thuốc (vì lượng đường trong máu mình vẫn chưa thực sự ổn định sau một quá trình dài điều trị nên dù chuyển khoa vẫn phải tiêm insulin như bình thường). 7h30' bác sĩ kêu người nhà ra ký giấy cam kết rồi giục khẩn trương chuẩn bị tã lót và tinh thần. 7h45' chị quáng quàng đi mua dầu gội về gội đầu cho mình (vì cứ đinh ninh là 9h mới phải đi xuống phòng phẫu thuật). Tắm gội ào ào 10 phút xong y tá giục ầm ầm ngoài cửa. Mình đi theo y tá mà tâm trạng như cá nằm trên thớt, tim cứ đập thình thình...8h10' xuống đến phòng phẫu thuật, người nhà bị cách ly ở bên ngoài. Sau lớp cửa kính mình nhìn người thân mà thấy xa vời vợi...

   8h15' lên bàn mổ, vẫn máy móc dây nhợ lằng nhằng như ngày xưa nhưng đáng sợ hơn vì lần này họ chỉ gây tê tủy sống chứ không gây mê toàn thân như hồi sinh cu Hiếu nên mọi thao tác của bác sĩ mình đều biết được hết. Lúc tiêm gây tê xong mình bị tụt huyết áp không thở được và buồn nôn, cảm giác lúc ấy thật đáng sợ....

   8h35' bắt đầu tiến hành mổ, tiếng dao kéo lách cách, bác sĩ thì ấn uỳnh uỳnh trên bụng để xoay thai. Mất máu khiến tai mình ù đi, mắt hoa lên và khó thở. Một cô y tá đứng bên cạnh liên tục hỏi đang cảm thấy gì và yêu cầu mình thở thật sâu, không được mất bình tĩnh...8h45' con gái chào đời, nghe tiếng khóc của con mình mãn nguyện mỉm cười mà nước mắt chỉ chực trào ra. Anh phụ mổ hỏi mình đã nghe thấy tiếng con khóc chưa, cảm thấy thế nào? Mình chỉ biết nói: "Hạnh phúc lắm anh ạ!". Cô y tá bế con ra cho mình xem mặt, nhìn đôi má phúng phính của bé mà mình chỉ muốn nhoài dậy ôm lấy con, cô y tá sục mũi, làm vệ sinh rồi đem con lên cân, con được 3.7kg. Khi cô y tá đưa bé ra ngoài cho chị đón tay là mình yên tâm nhắm mắt lại nghỉ ngơi...
Thế là hai mẹ con cùng vượt cạn thành công! Cảm ơn đời vì đã đưa con đến với mẹ, thiện thần bé nhỏ ạ!
   Mình bị cách ly ở phòng hồi sức đến 11h người ta mới cho người nhà vào, vì sinh mổ nên không được ăn uống bất cứ thứ gì cho đến khi thông ruột, mình vừa mệt, vừa đói sau cuộc đại phẫu. Hỏi chị xem con thế nào chị khoe Chíp ăn thun thút, con nút sữa bình đến tóp cả má và rất háu ăn, chưa kịp cho ăn là con khóc váng lên. Thắc mắc hỏi chồng đâu chị bảo anh vừa tranh thủ đi chạy hàng vì yên tâm có đông người ở đây lo liệu cho hai mẹ con. Mình tủi thân vô cùng, tại sao càng ngày anh càng vô tâm đến thế không biết? Anh không hiểu rằng sự có mặt của anh lúc này có ý nghĩa với mình hơn bất kỳ ai khác hay sao? Buồn mà không khóc được, đúng hơn là không dám khóc vì sợ hậu sản, mình nằm ngủ thiếp đi trong mệt mỏi và đau đớn...

  14h30' mình được trở về phòng với con, được ôm con gái bé bỏng đang say ngủ vào lòng mà yêu quá đỗi. Con ngoan và chịu ăn, tiếng khóc của con cũng nhẹ nhàng chứ không oang oang đanh đá như anh Hiếu ngày xưa. Nét mặt con giống y chang anh Hiếu (hic, nghĩa là con cũng lại giống bố như tạc), thậm chí con còn giống bố nhều hơn anh Hiếu với những ngón tay búp măng và bàn chân xinh xắn. Mẹ mới sinh nên sữa chưa về mà con vẫn ngoan ngoãn ngậm ti nút lấy nút để, sữa không ra con cũng không hờn khóc như những đứa trẻ khác. Nhìn con, hít hà mùi sữa trẻ con thơm ngát từ hình hài bé bỏng của con mẹ biết rằng con là một báu vật mà ông Trời đã hào phóng ban tặng cho mẹ, cho gia đình chúng ta và cho cuộc đời này. Con sẽ lớn lên, sẽ xinh đẹp, dịu dàng, bao dung và thương yêu không toan tính với mọi người như bác H. - người mẹ tin cậy trao quyền đón tay con...

  21h15', y tá vào tiêm mũi insulin cuối ngày cho mình. Vì đau vết mổ nên mình không quay lại xem người ta thao tác được. Bỗng chị H. hỏi y tá sao lại tiêm nhiều thuốc thế? (Nhà mình có tiền sử nhiều người mắc bệnh tiểu đường nên rất rành mấy khoản này). Cô y tá bảo "Em tiêm cho chị ấy 4 đơn vị theo chỉ định ạ!" Mình quay lại nhìn vào kim hỏi cô ta lấy chừng nào thuốc thì được chỉ vào vạch 40 đơn vị mà hết hồn vì đã bị tiêm nhầm lượng thuốc gấp mười lần do cô y tá này không biết đọc các chỉ số trên bơm tiêm loại dành riêng cho thuốc insulin này.

  Chị mình tức tốc chạy ra báo bác sĩ trực và hậu quả là mình tiếp tục bị cấp cứu, lại một đống dây nhợ loằng ngoằng kẹp vào người cùng với máy theo dõi điện tim, huyết áp rồi cứ nửa tiếng bị lấy máu một lần trong vòng 12 tiếng liên tục để kiểm tra lượng đường huyết. Chỉ số đường huyết của mình tụt rất nhanh do tác dụng của thuốc, có lúc lượng đường huyết tụt xuống chỉ còn có 3,6...Đám nhân viên y tế ai nấy mặt xanh lét vì sợ bởi nếu cơ thể mình đào thải không tốt nguy cơ trụy tim, hôn mê sâu và các biến chững nguy hiểm khó lường trước sẽ xảy ra...Sau một đêm trắng đến 6h sáng gần như các chỉ số đã về mức an toàn. Nhận lời xin lỗi và vẻ thành khẩn của kíp trực tối đó mình và cả nhà cũng thông cảm không nỡ trách mắng gì nhưng nghĩ đến việc tính mạng treo đầu sợi tóc mà rùng mình...Nếu lúc ấy chị mình không phát hiện ra sớm, nếu mũi tiêm ấy xảy ra lúc chưa sinh bé thì hậu quả sẽ thật khủng khiếp, thực sự mình không dám nghĩ đến nữa...

   Sang ngày thứ 2 sau sinh mình bị tắc tia sữa. Nỗi đau này chồng chất lên nỗi đau khác, toàn thân đau đớn nhức buốt. Hai bên ngực tắc sữa sưng vù mà làm đủ mọi loại mẹo thông sữa, day bóp cũng không ăn thua...Con khát sữa cứ phải uống sữa công thức còn mẹ thương con mà bất lực không biết làm thế nào...Mấy hôm đấy nhiều việc chồng lại đi làm liên miên, rảnh ra anh lại chạy đi chạy về đưa cơm cháo rồi làm những việc linh tinh khác bảo anh đi đón bà lang chữa mẹo tắc tia sữa anh cáu bảo: "Em chỉ làm khổ anh!" (của đáng tội mình cứ nhùng nhằng lúc bảo đón lúc bảo không làm anh đi lại mất việc), nghe nói câu đó mà mình kìm lòng không đặng nước mắt trào ra vừa vì đau vừa vì uất ức, chị mình thương em lại "bồi" thêm: "Đứa đau đớn toàn thân đến dứt ruột dứt gan ra rồi suýt mất mạng chả kêu khổ thì thôi đứa ở nhà than khổ cái gì?". Mình vừa chán, vừa buồn, vừa thất vọng tràn trề với lần sinh này, anh gần như thờ ơ với mình nhiều so với lần sinh cu Hiếu. Ngày trước anh chăm chăm nhất cử nhất động của mình, thương vợ - chăm vợ nhất nhì phòng vậy mà bây giờ...Không hiểu do công việc bận rộn hơn xưa hay do tình cảm vợ chồng qua năm tháng đã phai nhạt mất rồi mà anh không còn như trước...Tất cả vẫn là dấu hỏi lớn trong đầu mình cho đến tận ngày hôm nay - khi ngồi hồi tưởng và gõ lại những dòng này...

   Sang ngày thứ 3 mình hết tắc tia sữa do bác hàng xóm mách mẹo ăn móng giò hầm với dọc mùng không tước vỏ liên tục. Vậy là nhẹ cả người vì thoát được cái nạn thứ 2. Mình bắt đầu dò dẫm dậy tập đi, mỗi cái cựa mình, mỗi bước chân là đau như cào xé vào gan ruột. Mình nghiến răng cố chịu để bước đi từng bước một. Mình bảo với chị và mẹ rằng slogan của mình là "hạnh phúc chỉ có khi chúng ta không bao giờ ngừng cố gắng" và mình luôn lẩm nhẩm câu đó trong đầu mỗi khi có cảm giác không thể vượt qua điều gì đó, lần nào mình cũng thành công và lần này cũng thế! Mình đã đi lại được, bế được con thoải mái hơn, cho con măm và chuẩn bị tinh thần sẵn sàng trở về nhà chăm sóc con một cách tốt nhất...

   Đúng 28 Tết mình xin ra viện, thoát được đống kim tiêm dịch truyền kinh khủng này, cả nhà hớn hở đưa thành viên mới về nhà. Về nhà nhìn cành đào lấp lánh đèn trang trí, mùi nhang Tết thơm nức với bánh chưng, mứt, hạt dưa...đầy nhà mà lòng hân hoan. Vậy là sắp sang năm mới rồi...năm Nhâm Thìn đã trở thành một năm sự kiện đối với gia đình mình: Bẫy thành công con Rồng con Diệp Linh đáng yêu, mẹ thăng chức, anh Hiếu vào lớp 1...

  29 Tết chị về HP, mẹ ở lại chăm mình. Nhìn chị về mà lòng nao nao. Chị đã bao lần cứu mạng mình rồi, không có chị mình không biết sẽ phải xoay sở làm sao nữa...Chẳng biết kiếp trước chị có nợ nần gì mình không mà kiếp này chị như vị thần hộ mệnh đi theo để bảo vệ mình khỏi mọi tai ương của cuộc đời vậy, mình thật may mắn khi đã có chị...

  Mùng 5 Tết mẹ về quê, mẹ con - bà cháu lại nhìn nhau tần ngần. Mỗi lúc thế này lại thấy thấm thía cảnh lấy chồng xa, khoảng cách 70 cây số mà sao cứ thấy xa vời vợi...

  Con yêu, thế là hai mẹ con mình đã cùng vượt qua những thử thách đầu tiên để có được nhau trong đời. Rồi mai này còn nhiều thử thách nữa sẽ đến với con, hãy tin mẹ luôn ở bên cạnh con trên mỗi chặng đường, con gái bé bỏng của mẹ nhé!

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Thanh Huyền - Premium Blogger Themes | Premium Wordpress Themes
Lên đầu trang
Xuống cuối trang